أول 200 سطر.
ĐẠI MINH PHONG HOA
Tập 51
Một khi phá thành
vậy thì mấy chục vạn lão bách tính
và người trong thành
có phải là không còn đường sống nữa không?
Đúng vậy, thợ thủ công sẽ bị đưa đi.
Nữ nhân bị sỉ nhục.
Những người khác đều sẽ chết.
Đây là cái giá phải trả cho chiến tranh.
Cái giá của chiến tranh.
Chuyện Hoàng thượng làm sai
người đã phải trả giá rồi.
Nhưng không nên
đem theo những lão thần các ngươi,
còn có mấy chục vạn lão bách tính
cùng nhau trả giá.
Thái Hoàng Thái hậu làm thế nào?
Người thật sự phải đánh cược
mạch máu của triều Đại Minh sao?
Ta không biết nên làm thế nào.
Cho viên thuốc trường sinh trẻ mãi không già để ăn đi.
Muốn ăn thì tự mình qua lấy.
Huynh thật sự biết luyện đan sao?
Sao trước đây
ta chưa từng nghe huynh nói qua?
Muội hạ chỉ bảo Ngự Tiền Ti
sắp xếp ta ở trong cung.
Muội cảm thấy bọn họ
có thể sắp xếp cho ta ở đâu?
Mặc bộ y phục này
còn không phải là chức Ti Kỳ
trông coi lễ này sao.
Thơm thật.
Đây là đan gì?
Trường sinh bất lão đan.
Hoàng Kim, Trân Châu,
Địa Tinh, Thủy Ngân luyện thành.
Muội chỉ cần uống vào
27 ngày sau đông chí
mặc một chiếc áo mỏng muội cũng có thể toát mồ hôi.
Những đan dược này,
nếu muội uống rồi
ngày mai sẽ duỗi chân gặp Diêm Vương.
Muội làm gì thế?
Nhổ ra.
Tại sao cuộc đời này của ta
luôn không còn đường để đi?
Trường sinh trời che chở.
Chúng ta lại vào trong rồi.
Thái hậu.
Không đi nữa.
Con rồng này luôn luôn là như vậy sao?
Giả chết đấy.
Không cười cũng không nói chuyện.
Rồng đúng là khác biệt.
Ta kể truyện cười này cho ngươi nghe.
Ta xem
ngươi có phải thật là bị dọa cho ngốc rồi không?
Hồi nhỏ,
ta hỏi Đại Hãn.
Đại Hãn.
Chúng ta tại sao phải cướp của người khác?
Đại Hãn liền nói với ta.
Đứa trẻ ngốc, trên thảo nguyên không có sắt
không rèn được đao.
Đao kiếm của chúng ta từ đâu tới?
Ta liền hiểu rồi.
Ta lại hỏi Đại Hãn.
Đại Hãn.
Chúng ta cướp sắt rèn thành đao kiếm
để làm gì thế?
Đại Hãn nói với ta những gì
ngươi biết không?
Đại Hãn nói với ta,
đứa trẻ ngốc,
đương nhiên là dùng để cướp đoạt rồi.
Đây là cái gì thế? Đây...
Ngươi nói.
Đại Hãn nói
có phải là không có vấn đề gì không?
Hắn giả vờ đấy.
Tất cả nữ quyến của các cung
Thái hoàng thái hậu, Thái phi,
các họ hàng nhánh bên.
Tập hợp quan viên của sáu Bộ.
Sáng sớm ngày mai khởi hành
từ Vĩnh Định Môn ra khỏi Bắc Kinh.
Do quân đội hộ tống đến Nam Kinh.
Lui xuống đi.
Vâng.
Ta và các đại thần đều bàn bạc rồi.
Ta không thể không ở lại Bắc Kinh.
Ta phải chống cự.
Triều đình một khi đều đi rồi
thì các binh sĩ đều không còn ý chí chiến đấu nữa.
Thật sự phá thành rồi.
Ta bắt buộc phải uống thuốc độc tự vẫn.
Triều đình vẫn còn chút chuyện.
Ta phải nói với ngươi thêm vài câu.
Quốc nại trưởng quân.
Ngươi và Tương Vương là niên trưởng nhất.
Là tuổi tác lớn nhất.
Ngươi so với Tương Vương còn lớn tuổi hơn một chút.
Vâng.
Sở dĩ ta muốn các ngươi dời xuống Nam
là bởi vì lỡ như ta chết rồi.
Bọn họ có thể lập ngươi làm hoàng đế.
Bây giờ lệnh cho ngươi giám quốc cũng là trọng trách.
Ngươi đừng báo thù cho bọn ta.
Phải lấy khôi phục giang sơn Hoa Hạ làm sự nghiệp.
Thái hậu.
Một mình người ở lại thành trống
bảo... bảo chúng con chạy trốn.
Con không đi.
Tuổi con là lớn nhất.
Con có thể lên chiến trường giết địch.
Con có thể thương lượng với mẹ con.
Con phải bảo vệ người.
Tâm ý của ngươi, ta đều hiểu.
Nhưng mẹ ngươi
sẽ không đồng ý đâu.
Ngươi cứ hiếu thuận với mẹ ngươi đàng hoàng đi.
Đó cũng là tận trung vì quốc gia.
Còn có một câu, ngươi nghe rõ đây.
Nếu như ta chết rồi,
ngươi phải đem câu này nói cho người khác nghe.
Những năm qua của ta,
đối với mẹ ngươi không đủ tốt.
Cũng đã làm sai rất nhiều chuyện.
Ta để Hoàng đế xuất chinh
chính là một sai lầm.
Ta tự làm tự chịu.
Nếu có hậu nhân,
vì hoàng đế của Đại Minh,
nhất định phải khôi phục
giang sơn của trung nguyên chúng ta.
Đi cứu vớt bách tính của chúng ta.
Nếu không có chí tiến thủ,
để giang sơn Đại Minh của chúng ta
rơi vào tay Nam Tống.
Ta nhất định sẽ biến thành lệ quỷ
tuyệt đối không tha cho hắn.
Vâng.
Thái hậu, người để con ở lại đi.
Con làm hộ vệ.
Giang sơn Đại Minh
không thể không có Thái hậu.
Thái hậu truyền chiếu.
Sứ giả Ngõa Lạt yết kiến.
Hoàng đế Đại Minh đã có ý chỉ
các vị phải tuân chỉ mà làm.
Rút khỏi thành.
Rút xuống vùng đất Giang Nam.
Hoàn thành bãi binh.
Các vị nếu không phục tùng.
Đại binh đều sẽ tan thành mây khói.
Nhân dân thổ địa đều thành tro bụi.
Thời gian ba ngày, chờ các vị đáp lại.
Thái sư của nước Đại Nguyên,
Ngõa Lạt, Dã Tiên điểm chỉ.
Tôn sứ vất vả
ban rượu thịt.
Bàn bạc đi.
Thái hậu, nếu đã quyết ý muốn chiến
nào có ý bàn bạc.
Chỉ là Hoàng thượng bị giam giữ
khiến mọi người trong lòng bất an thôi.
Bất an.
Người bất an là ta.
Kim ngân châu báu không đổi được lại hoàng thượng.
Bọn chúng chính là muốn chúng ta
rút xuống Giang Nam.
Sau này trên sách sử sẽ viết thế nào?
Viết phong thư hồi âm cho Ngõa Lạt, Dã Tiên đi.
Bảo sứ giả đưa về.
Hồi Thái hậu.
Sớm đã chuẩn bị xong rồi.
Mời Thái hậu xem qua.
Viết dài như thế làm gì?
Không cần đâu.
Viết thế này.
Rút khỏi Trường Thành, đảm bảo cho tính mạng mọi người.
Hoàng Thái hậu có chỉ.
Ngõa Lạt, Dã Tiên nghe chỉ.
Rút khỏi Trường Thành, đảm bảo cho tính mạng mọi người.
Hoàng Thái hậu có chỉ.
Ngõa Lạt, Dã Tiên nghe chỉ.
Rút khỏi Trường Thành, đảm bảo cho tính mạng mọi người.
Mẹ.
Phải rút xuống phía Nam rồi.
Thái hậu không đi con biết không?
Ta hỏi con đấy.
Con biết rồi.
Vậy con rút đi hay là ở lại đây?
Người bảo con rút xuống phía Nam.
Con, con, con...
Dọa chết ta rồi.
- Mẹ làm gì thế? - Đứa trẻ này.
Quá tốt rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.