أول 200 سطر.
NGHĨA ĐỊA
BÁNH NHÃN CẦU 2 ĐÔ
CẢNH SÁT GIAO THÔNG
Không thể phạt tôi được! Không!
Tôi không đóng tiền phạt đâu, quên đi!
PHIM KINH DỊ DVD, VHS
Cảm ơn.
BẠN ĐƯỢC MỜI THAM DỰ
BỮA TIỆC GIẾT NGƯỜI TỐI NAY
290 PHỐ SHORE ĐI MỘT MÌNH
XÁC SỐNG VỚI SỪNG KỲ LÂN
XANTHACHROID
SCAREWOLF
Ngài Lancelot, xuống đi được không?
Tốt thôi.
NHO KHÔ
ĐỒ HÓA TRANG LỄ HỘI HALLOWEEN
VĂN PHÒNG
Ngài Lancelot, tôi đi đây.
Hi vọng ngài thấy vui. Tôi lấy kẹo ngô đi nhé.
Halloween vui vẻ.
CỨ TỰ NHIÊN
Kinh khủng Phạt anh làm gương
Tôi có thể nói run run suốt Mà vẫn rung sạch bệnh cúm
Tôi rất giỏi việc đó
Muốn xúc phạm tôi Có giá cả đấy
Đến khi tôi chán và 50 tuổi rồi Bài rap của tôi sẽ đạt mốc bạch kim
Tiếp theo với ca từ Không phải lời hát thường đâu, gã da đen
Là lời cáo phó của anh đấy
PHỐ SHORE
Xin chào?
Xin lỗi, tôi không có ý làm gián đoạn đâu.
Có lẽ tôi đã nhầm.
Xin chào. Tôi là Chris.
Không, không nhầm đâu.
Thực ra thì anh đến hơi sớm, có vậy thôi.
Xin lỗi.
Tôi mang ít bánh bí ngô.
Cảm ơn. Thật tuyệt.
Vâng.
Halloween vui vẻ.
Dĩ nhiên rồi.
Cảm ơn đã mời tôi.
Được rồi.
Bắt hắn ta đi!
- Bắt hắn ta! - Sao mày tìm ra bọn tao?
Giữ lấy hắn!
Đồ tệ hại!
Đang làm gì vậy?
Im đi được không?
Giết hắn ta đi!
Không, thả ra. Thả ra.
Chào mừng đến với cái chết của mày.
Bộ đồ bìa cứng của hắn làm tôi phát sợ.
Không hiểu dây đèn ở đâu ra, trước đó không có mà.
Cô tuyệt lắm, cười phá lên rất cuốn hút.
Không biết nữa, bộ đồ của hắn khá buồn cười.
Có lẽ hắn bị thiểu năng.
Lexi, không biết dùng điện thoại khi đang phạm tội
có phải ý hay không nữa.
Chụp ảnh nhanh cũng không phải ý hay đâu, đồ ngốc.
- A lô... - Đến tiệc của Cicero đi.
- Sao hả? - Đây là bữa tiệc mà.
Ta đã lên kế hoạch này hàng tuần rồi, và Cicero là gã khốn.
Cái quái gì vậy?
Tôi vừa nói chuyện với Alexander, và anh ta đang qua.
Tôi không nghĩ ta lại nghĩ có người ngốc đến mức đến đây đâu.
Giấy mời ghi "Bữa tiệc giết người".
Nếu gã ngốc nào ngu đến mức đến đây thì hắn đáng được chết.
Một người da trắng, hoàn hảo.
Theo đảng Cộng hòa?
Đừng biến thành chính trị. Là nghệ thuật mà.
Chẳng gì chính trị hơn nghệ thuật.
Chỉ vì gây ấn tượng với Alexander, anh hiểu mà, Paul.
Im đi, Sky. Tôi cần tiền trợ cấp.
Bữa tiệc của Cicero chỉ cách đây khoảng 10 tòa nhà,
cứ đến đó đi.
- Thế này đủ rồi. - Ta phải đợi Alexander.
Biểu quyết đi.
Thôi đi.
Đã quyết rồi. Sao vậy, Sky?
Chính cô đã mang bình axit.
Rất quyết tâm, đúng chứ?
Bill? Anh thì sao?
- Gì? - Cậu sẵn sàng giết gã ngốc này chưa?
Tôi không tham gia tiệc ám sát cấp độ hai.
Tốt thôi.
Nếu tôi có ý này khiến tất cả đều vui thì sao?
Không ai phải chết cả, nhưng nó vẫn bạo lực,
và khi làm xong, ta sẽ thống trị sân khấu.
Được rồi, là gì nào?
Có...nho khô trong này hả?
Là đồ hữu cơ?
Chúa ơi, cậu đang dị ứng kìa.
Sẽ không chết phải không?
- Nên gọi cấp cứu 911 không? - Không.
Không sao đâu, chỉ bị chóng mặt thôi.
Chỉ cần ngồi xuống. Tôi rất chóng mặt.
Tôi bị dị ứng với chất bảo quản.
Được rồi, có thể quay lại...
Ôi trời!
Mùi như cỏ mới cắt vậy.
Gì vậy?
Sky vừa chết rồi.
Khỉ thật!
Mày đã giết cô ấy.
Bánh của mày!
Mày! Giờ tôi sẽ giết hắn ngay!
Khóa cái cửa chết tiệt đó lại!
Khoan, trước khi làm gì phải đợi Alexander đã.
Chuyện này sắp xảy ra rồi!
Phải! Gì hả?
Gì hả, đồ khốn?
Tao muốn nghe tiếng la hét này!
- Gì hả? - Đừng giết tôi!
Tôi sẽ không kể với ai chuyện đã xảy ra đâu!
Không, không.
- Không. - Cho mày bỏng này!
Tôi rất xin lỗi!
Xin lỗi vì đã làm vậy!
Tôi xin lỗi! Anh... Ôi chết tiệt!
Rất xin lỗi! Tha thứ cho tôi!
Tôi không có ý làm vậy đâu!
- Ôi Chúa ơi! - Gì vậy?
Tôi không biết.
Nó ghi là "axit axetic".
Mùi như là...
giấm vậy.
Tôi sẽ lên mạng tra.
Có lẽ là giấm.
Đồ khốn.
Này! Tôi tưởng ta đã đồng ý không rượu cho đến khi xong việc mà.
Tôi vừa làm xong việc đó!
Vả lại, có một đống côcain trên bàn và Sky chết rồi!
Côcain không phải thuốc ức chế, nó tăng lực cho tôi.
Ý tôi là chúng ta đã nói không rượu và không cần sa.
Đó là giấm.
Giấm. Tuyệt. Ta có thể ngâm giấm hắn tới chết.
ALEXANDER
Ôi Chúa ơi! Alexander đến rồi.
Nghiêm trọng rồi!
Anh ta sẽ nghĩ ta là một lũ ngốc.
Trừ phi không thấy xác đó.
- Ta nên giấu cái xác đi. - Tôi vừa nói y hệt mà.
Alexander, chào.
Tuyệt. Tôi sẽ xuống ngay.
Có lẽ ta nên chặt xác hoặc nhổ răng cô ấy.
Cứ giấu xác đã. Dùng túi ni lông đi!
Không, ni lông cho gã này.
Ai thèm quan tâm chứ?
Nhanh lên.
- Muốn làm thế nào? - Như bánh burrito.
Cứ nhấc lên.
Cứ cuộn cô ấy lại!
Đặt cô ấy ở bên này.
Được rồi.
Chúa ơi. Cứ kéo cô ấy đi!
Nhấc cô ấy lên!
Chúa ơi, cô ta nặng quá!
- Được chưa? - Một, hai, ba, nào.
- Được rồi. - Đậy nó lại.
Anh làm tôi sợ đấy!
- Lexi, tối nay trông cô tuyệt lắm. - Cảm ơn.
- Không sao chứ? - Tôi ổn.
Mọi người, đây là Hellhammer. Nó là chó Dingo lai.
Đồ hóa trang của nó dễ thương quá.
Đây là Zycho, bạn thân mới của tôi.
Nên gọi cậu là gì đây, Paul?
Ma cà rồng thế kỷ 19.
Tôi cũng vậy.
Răng nanh đó ở đâu ra vậy?
Từ...một cửa hàng Gothic ở khu trung tâm.
Thực ra nó là nhựa cây.
Bỏ nó ra đi, Paul.
- Gì cơ? - Bỏ răng nanh ma cà rồng ra.
Thật hả?
Được rồi.
Bắn vào đầu!
Bỏ chúng ra, Paul.
Cởi áo khoác ma cà rồng ra.
Và áo sơ mi ma cà rồng.
Giờ cởi quần ma cà rồng ra.
Được rồi.
Cậu nhiều lông thật.
Được rồi, gã ngốc này là ai?
Anh tin nổi không?
Xin lỗi, tôi thực sự bị dị ứng.
Để tôi đưa nó ra ngoài.
Nào. Đi thôi.
Zycho, lấy ví của gã này đi.
"Christopher S. Hawley."
Nhiều tuổi đấy.
Tôi cần một nha sĩ giỏi đấy.
Gã này giỏi chứ?
Có lẽ tôi đang bị sâu răng. Sky đâu rồi?
Cô ấy không đến.
Có lẽ cô ấy đến bữa tiệc của Cicero rồi.
Đúng là cô ả xấu xa.
Dù sao thì đến mức độ nào rồi? Ta đang làm gì đây?
Đừng phá hỏng đấy, Macon.
No comments yet. Be the first to leave one.