أول 200 سطر.
Anh chẳng biết gì về tình yêu cả.
Vậy thì, cô biết không? Cô chưa từng hẹn hò mà.
- Tôi đã đọc về nó nhiều. - Ấn tượng đấy.
Nước sôi rồi.
Sao nó lại nằm úp mặt xuống vậy?
Không, đừng! Đừng đụng vô đó!
Cứ nằm yên như thế này một lát nhé.
Từ bây giờ tôi sẽ yêu cô.
Tôi muốn yêu cô.
Không phải đó là những gì cuốn sách trẻ con đó ghi sao?
Là mong ước lãng mạn của cô?
Anh có thể nhớ hết trong thời gian ngắn. Đúng là trí nhớ tốt thật!
Nước vẫn còn đang sôi à?
- Anh ăn thử đi. - Được!
Tôi thường không ăn thức ăn có chất phụ gia hóa học,
nhưng vì cô, tôi sẽ thử ăn chúng.
Vâng, thật là vinh dự.
Anh thích không?
- Ăn được đấy. - Thật sao?
Nó sẽ ngon hơn khi ăn cùng một ít kim chi.
Cho thêm muối vào muối, thế có hợp lý về mặt dinh dưỡng không?
Mì rất ngon.
Chà, dù là một đống phụ gia hóa học, nhưng anh vẫn thích nó.
Đó là món ăn đầu tiên cô làm cho tôi.
Vậy ư?
Hãy nhớ khử trùng vết thương và bôi thuốc mỡ trước khi ngủ.
Tôi hiểu rồi.
Hôm nay...
thật sự cảm ơn cô.
TẬP 5
Đây là lần đầu tiên anh ấy vào nhà.
Lại là anh ấy ư?
Anh ấy quên gì sao?
Ôi!
- Tèn ten! - Chị.
Sao em lại có vinh dự này?
Sao thế? Bộ chị phải đặt lịch trước hay gì à?
- Đây. Em có bia mà nhỉ? - Vâng.
Gì vậy? Em vừa ở cùng ai à?
Hả? Sao cơ?
À, là phó chủ tịch.
Ôi trời! Em bị điên rồi!
- Sao em dám cho đàn ông vào nhà chứ? - Anh ấy chỉ đến ăn mì thôi.
Cái gì? Ăn mì à?
Không phải mì lạnh hay mì tương đen, mà là mì sao?
Món đó có ý nghĩa đến vậy sao?
Tất nhiên rồi.
Khi một cô gái hỏi: "Anh này, anh muốn vào ăn mì không?"
Có nghĩa là: "Một khi ăn, chúng ta sẽ thành một đôi".
Kiểu như: "Em thích anh" vậy.
Không phải trứng cá muối hay nấm cục.
Đó chỉ là mì ăn liền với hóa chất phụ gia.
Sao nó có ý nghĩa sâu sắc như vậy?
Cậu thật ngây thơ. Đó chỉ là cái cớ thôi mà.
Khi đàn ông và phụ nữ ở trong một không gian kín
họ sẽ muốn nắm tay nhau
và muốn ôm nhau.
- Gì vậy? - Không có gì.
- Đó là chuyện của cậu và thư ký Kim à? - Cậu nói gì vậy?
Nghĩ bọn tôi dễ dãi thế à?
Là chuyện của bạn học em họ tôi.
Bộ tôi rảnh lắm hả?
Sao tôi phải nghe chuyện của bạn học em họ cậu vào giờ này?
Em thích cậu ta đúng không?
Chị thôi đi mà! Chị lúc nào cũng nói thế.
Mi So à, người ta sẽ hạnh phúc khi gặp được một người giống như họ.
Không chỉ đúng với con người mà còn với mọi sinh vật trên trái đất.
Em có bao giờ thấy chó và chim hẹn hò với nhau
trên chương trình Sao Có Thể?
Chim chó ư?
Xin lỗi. Chị đang nói là chó và chim là một cặp đôi ư?
Thật kỳ lạ phải không?
Em không thể ngừng hỏi: "Sao có thể?"
Và đó chính là khi hai người từ hai thế giới khác nhau yêu nhau.
Vậy chị muốn nói anh ấy là chó còn em là chim à?
Kiểu vậy. Cậu ta sinh ra trong gia đình giàu có và ta chỉ là người thường.
Hoàn toàn khác biệt.
Nếu em kể cậu ta nghe rằng ta từng cãi nhau vì một cái đùi gà rán
thì cậu ta có tưởng tượng được không?
Đây không phải cổ phần công ty, mà chỉ là một miếng gà rán.
Đơn giản là cậu ta sống ở một thế giới hoàn toàn khác.
Ở nơi dù em có cố thế nào thì cũng xa tầm với.
Chị nói thế này là vì chị lo cho em.
Chị không muốn thấy em bị cậu ta làm tổn thương.
Em biết rồi.
Nhưng...
đó là cuộc sống của em.
Chị về cẩn thận nhé. Đến nhà nhắn cho em.
Được rồi. Tạm biệt. Chúc em ngủ ngon!
Tạm biệt.
Mình lo cho con bé quá.
Mẹ ơi. Bố ơi.
NGUY HIỂM
Mình đang ở đâu?
Mình sợ quá.
Mình sợ quá.
PHÓ CHỦ TỊCH
- Vâng, phó chủ tịch. - Cô đang ở đâu?
Tôi vẫn ở nhà. Anh có cần gì không?
Cô sẵn sàng đi làm chưa?
Vâng, tôi chuẩn bị ra ngoài.
- Được, ra ngoài đi! - Vâng... Sao ạ?
Gì cơ?
- Vâng, phó chủ tịch. - Cô đang ở đâu?
Tôi vẫn ở nhà. Anh có cần gì không?
Cô sẵn sàng đi làm chưa?
Vâng, tôi chuẩn bị ra ngoài.
- Được, ra ngoài đi! - Vâng... Sao ạ?
Gì cơ?
Ôi trời ơi. Sao anh...
Tôi xuống ngay đây. Vâng.
Sao sáng sớm anh lại đến... Ôi trời!
Tôi xin lỗi.
- Không cần xin lỗi. - Sao ạ?
- Sao? - Gì ạ?
À... Vâng.
Cô đi đâu vậy?
Tôi lái xe, vì không có anh Yang.
Không, để tôi lái.
Gì cơ?
Cô vào đi.
Cẩn thận cái đầu.
Hôm nay cô đẹp...
Nếu cô muốn nghe mấy câu đó thì chú ý đến thời trang chút đi.
Sao ạ?
Cô đã mặc áo này vào thứ Tư và thứ Sáu tuần trước.
Người ta sẽ nghĩ là đồng phục tập đoàn Yu Myung.
Thứ Tư và thứ Sáu...
Sao anh nhớ được?
Tôi biết. Tôi cũng choáng ngợp bởi trí nhớ đỉnh của mình.
Đôi khi tôi muốn quên đi vài thứ.
Đây là gì vậy?
Bánh mì sandwich kiểu Pháp từ đầu bếp của tôi. Nếu cô bỏ bữa sáng thì ăn đi.
Vâng.
CÀ PHÊ PHA LẠNH
Cô cũng uống cà phê đi.
Vâng.
- Cứ giữ luôn cái túi giấy đi. - Sao ạ?
Cảm ơn anh.
Uống luôn à?
Ta đi nhé?
Tôi...
- vào trước sao? - Phải.
Young Ok! Hôm nay trông tôi thế nào? Tôi mua kem nền BB Cream mới.
Này, cô lên lau ghèn trong mắt trước khi đánh kem nền đi.
Ôi không, có từ khi nào thế?
Ôi trời ơi!
- Từ mười phút trước rồi. - Sao giờ anh mới nói tôi?
Xin chào.
Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng? Đây là lần đầu tiên anh ấy chào chúng ta thân thiện vậy nhỉ?
Không, anh ấy luôn thân thiện với tôi.
Vậy ư? Quản lý Bong, cái đó không phải trong mơ à?
Anh thôi đi!
Hôm nay phó chủ tịch có chuyện vui à?
À thì...
À thì?
- Làm việc thôi. - Được!
- Cảm ơn. - Ăn cái này và tỉnh lại đi.
- Vâng. Đủ rồi! - Cảm ơn.
Đưa tôi cái mới đi.
Young Jun, chàng trai hoàn hảo.
Anh không chỉ đẹp trai mà còn có một trái tim ấm áp yêu thương.
Phó chủ tịch, tôi bôi thuốc mỡ lên vết thương của anh nhé?
Anh tự làm được không?
Cô có thể tiếp tục...
À, kế hoạch kinh doanh này xong rồi. Để tôi...
- Cô có sao không? - Tôi không sao.
Tôi tự làm được mà.
Tôi đáp lại lòng tốt của cô hôm qua.
Tôi coi trọng nguyên tắc cho và nhận.
Từ giờ, tôi sẽ xem tài liệu trên máy tính bảng.
- Sao ạ? - Giấy có thể gây nguy hiểm.
Vâng.
TRÀ XANH
Mình bị sao thế này?
Thư ký Kim, cô đang làm gì vậy?
- Gì cơ? Tại sao... - Cái đó...
Ôi trời ơi! Sao nó lại ở đây?
Vậy là cô cũng phạm sai lầm.
- Đây này. - Cảm ơn.
Bà có ổn không?
Tôi không ổn.
Hai đứa con trai của tôi không hòa hợp, còn tệ hơn cả người lạ.
Tôi thấy buồn quá.
Sao bà không đi ra ngoài mua sắm đi?
Bà nói có thích một cái túi mà. Cái túi xách tay phiên bản giới hạn đó.
- Đi mua đi. - Không mua.
Sao không? Bà vừa có tiền, vừa có gu thẩm mỹ mà.
- Không mua. - Thôi nào.
Thư ký Choi, đến trung tâm thương mại...
Tôi nói không mua mà!
Sao bà cứ từ chối vậy? Cứ mua đi! Mua liền đi!
Tôi mua rồi mà!
- Hả? - Tôi mua ngay lúc vừa ra.
Tuần trước đó.
Vậy sao?
Khi nào con mới đi xin lỗi Young Jun?
Sao ạ?
À...
No comments yet. Be the first to leave one.