أول 200 سطر.
Đặt ngón tay lên máy quét.
Làm ơn gỡ kính xuống.
Mừng cô trở về nhà.
Này cô...
Kính của cô này.
Công dân hoặc người định cư lâu dài
của các nước khác phải có hộ chiếu hợp lệ
hoặc visa du lịch hợp lệ.
- Cậu ấy đây rồi. - Tốt rồi.
Thật tốt khi được thấy cậu.
Chào em.
Này, Rod!
Cô Wicker?
Bryan Mills.
Tôi xin lỗi, chúng ta... Chúng ta có quen nhau không?
Tôi được dặn cô đang đợi tôi.
Liev đâu?
- Liev? - Ai bảo anh tôi đang đợi anh?
Sếp tôi, Christina Hart.
Phải rồi.
Đúng rồi
Đương nhiên, làm ơn...
Dẫn đường cho tôi.
- Đường này. - Ừ.
- Mọi chuyện ổn chứ, cô Wicker? - Gọi tôi là Leah.
Leah.
Anh nói thử xem.
- Nói chuyện gì? - Mọi chuyện có ổn không?
Tới giờ thì vẫn ổn.
- Chúng ta đang đi đâu đây? - O.D.N.I.
Cháu trai tôi đang đợi tôi.
Cô có cháu trai ở DC à?
Liev.
Có thể có du khách.
- Chiếc Audi màu đen? - Hi vọng là không có gì.
Rồi, giờ thì chúng ta biết là có gì rồi đấy.
Có thể là người của cô ta.
Mossad? Mossad không biết tôi ở đây.
Không ai biết tôi đang ở đây.
Ngoại trừ Liev.
- Đã trống. - Bây giờ thôi.
Và anh là?
Rem.
Còn hai anh?
- John. - Scott.
Tại sao cô lại nhờ O.D.N.I. bảo vệ thay vì Mossad?
Anh chắc chúng mất dấu chúng ta rồi chứ?
Uh, trông có vẻ vậy.
Tại sao?
Tôi gặp Christina Hart tại Beirut, '93.
Khi cô ấy còn ở bên CIA.
Và giờ đến lượt cô ấy hỗ trợ tôi.
Làm chuyện gì?
Đó là chuyện giữa tôi và cô ấy.
12:00, chiếc Audi màu đen.
Hai anh, đi với tôi.
Các anh làm gì vậy? Các anh làm gì vậy?
Họ đi đâu thế?
Đôi lúc, cách phòng ngự tốt nhất là tấn công.
- Tôi cần vũ khí. - Cô là Đặc vụ
Tình báo Israel, phải không?
Một gián điệp?
- Anh có nghe tôi nói gì không? - Tôi có nghe. Mục tiêu chính của cô là ai?
Cô tập trung vào nhóm nào? ISIL?
Hezbollah? Boko Haram? Nhóm nào?
Iran. Tôi tập trung vào Iran.
- Giờ đưa tôi một món vũ khí được không? - Bình tĩnh, chúng tôi lo cho cô được mà.
Trống không. Chiếc xe trống không.
Cái quái...
Skylark đã biến mất. Skylark đã biến mất.
Mua hai tặng một! Mua hai tặng một tại đây.
Mua hai tặng một!
Bên kia. Nón bành.
Đi bộ, hướng về phía sông.
Leah!
- Chuyện gì? - Không có gì.
Người Iran? Tôi không biết.
Có thể.
Tôi là một Đặc vụ Israel.
Nửa thế giới muốn tôi chết.
Và nếu cô không giết hắn ta,
chúng ta đã có thể có cơ hội biết được hắn là ai
và hắn làm việc cho kẻ quái nào.
Cô ấy đây rồi.
- Tôi đã làm cho cô một tách trà. - Ồ, thật ra thì tôi có tự mang trà của mình.
Vậy được chứ?
Được rồi.
- Sữa? Đường? - Bỏ đá.
Tôi thích uống đá.
Leah.
Christina.
- Tám năm. - Mm.
- Cô chẳng thay đổi tí nào. - Mm, đồ nói dối.
Đi lấy trà đi. Chúng ta cần nói chuyện.
Vậy chúng ta hãy bắt đầu từ đầu luôn nhé?
Từ đầu?
Khi cô liên lạc với tôi ngày hôm kia...
Từ Tel Aviv, phải không?
Cô bảo cô sắp tới DC,
và cô... cô cần sự giúp đỡ của tôi.
Đúng vậy...
Vì tôi đang hẹn gặp một tay trong
từ Tehran, người chỉ thỏa thuận với tôi.
Thậm chí không ai khác biết đến sự tồn tại của anh ta.
Thậm chí cả Mossad?
Tôi đã hứa với anh ta 14 năm trước
khi tôi chiêu mộ anh ta.
Và ai đã quyết định cuộc gặp mặt này?
Là anh ta, 2 ngày trước...
Mức ưu tiên cao nhất.
Cô cần gì ở tôi?
Nhớ Beirut chứ?
Nơi mà tôi đã làm lưới bảo vệ cho cô trong những thời khắc bất ổn?
Cô nợ tôi một lần.
Và cô có bất kì
ý tưởng nào về việc tại sao nguồn tin của cô phải gọi cô gấp tới vậy không?
Cô có nghĩ nó có liên quan đến
chuyến thăm của Thủ tướng đến Quốc hội không?
Có thể. Tôi chẳng thể biết được cho tới khi tôi gặp anh ta.
Hai người đã chọn trước thời gian và địa điểm cho cuộc gặp chưa?
Mm, vẫn chưa. Phải thật cẩn trọng đi từng bước một.
Tôi hạ cánh, tôi chờ, anh ta liên lạc khi anh ta sẵn sàng.
Mossad nghĩ cô đến đây làm gì?
Để gặp cháu tôi.
- Liev. - Và vơ nó.
Cậu ấy cưới rồi sao?
Được rồi, tôi cần cô ở lại đây.
Cô đi đâu vậy?
Đi tìm kẻ cố giết cô và tại sao.
Tôi không muốn cô gặp bất kỳ ai
- cho tới khi tôi biết chắc là nó an toàn. - Tôi không thể không gặp tay trong được.
Cô đến nhờ tôi giúp, và cô sẽ được tôi giúp.
Nên hãy hít một hơi.
Cô làm vậy vì tôi được không?
Cảm ơn.
Được rồi.
Tôi muốn theo dõi 2 người này 24/24.
Liev và Laurie Wicker.
Bảo vệ an toàn cho họ.
Tôi đi gặp người đồng cấp
của mình ở cơ quan tình báo Israel.
- Christina. - Zev.
Thứ lỗi cho sự bất ngờ của tôi,
nhưng thăm một người mà báo trước gấp như vậy?
Và ngay trước chuyến thăm của
Thủ tướng chúng tôi tới Mỹ à?
Tôi cần ông giúp một chuyện.
À, thế...
Ông ấy nói với tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Dĩ nhiên rồi. Mời ngồi.
Mời cô, bất cứ thứ gì.
Cảm ơn.
Có phải tôi đang cảm thấy sự căng thẳng không nhỉ?
- Ở trong không khí? - Ở cô.
Đó là bản chất tự nhiên của tình bạn của chúng ta.
Và đừng bao giờ uống cà phê mà không có sô cô la nguyên chất.
Cảm ơn.
Thế tôi có thể giúp gì?
Ông biết đó là ai chứ?
Không.
Chà, hắn ta bị đánh nặng đấy.
Là ai làm?
Tôi không biết.
Là ai đi nữa thì người đó biết hắn ta đang làm gì.
- Là người Iran à? - Khó nói.
- Xác ở đâu vậy? - Nhà xác trung tâm liên bang.
Ông có giúp tôi được không?
Có thể tôi có biết vài người.
Tôi, ừm... Tôi nghĩ nó là của cô.
Xin đừng bỏ tôi một mình lần nữa.
Được rồi.
Đã có ai nói với anh rằng anh có một khuôn mặt tử tế không?
Tôi sao?
Kể tôi nghe về anh đi.
Chẳng có gì đáng nói hết.
Tôi nghi lắm.
Thật sự, tôi... Tôi không thú vị.
Tôi đang bị sốc, Bryan à.
Anh có biết cách trị sốc không?
Ở mức độ nào đó.
Sự ấm áp của con người, các mối liên kết.
Tôi vừa giết một gã nào đó.
Anh vẫn có một gương mặt tử tế.
Có lẽ cô nên gọi cho cháu trai.
- Cháu trai? - Báo rằng cô vẫn ổn.
- Reza Saadon. - Ai cơ?
Tôi cần nói chuyện với Reza Saadon.
Reza Saadon là đặc vụ cao cấp của Lực lượng Quds làm việc ở DC
- Đánh vần thế nào? - S-A-A-D...
- Được rồi. - Cơ quan tình báo Israel biết
một đặc vụ cao cấp của Lực lượng Quds Iran ở Mỹ,
- và giờ chúng ta mới biết? - Làm ơn.
Anh định nói với tôi là Mỹ không có bất cứ đặc vụ nào
hoạt động ở Israel mà chúng tôi không biết à?
Hắn ta dạy ở trường Mount Pleasant...
- Có biên chế. - Trung đông học.
Nếu người Iran nhắm đến tôi, thì anh ta chính là người đã ra lệnh.
Chúng ta cần đảm bảo làm chuyện này thật im lặng.
Đây là một đặc vụ cao cấp của Lực lượng Quds Iran ở Mỹ,
nghĩa là chúng ta chưa từng vào trong khuôn viên trường Mount Pleasant
No comments yet. Be the first to leave one.