أول 188 سطر.
Vài người đã nói tôi quá nhạy cảm.
Chuyện gì đây?
Missy đưa con kẹo cao su vị quế!
Phải rồi.
Và vài người tức là mọi người luôn đấy.
Trong khi tôi có thể không là cảm hứng cho Dị nhân...
tôi luôn sở hữu những giác quan siêu nhạy.
Eo.
Georgie, mang giày vào đi!
Thằng bé không thể ngửi được.
Em có thể đó.
Tôi cũng có khả năng nghe phi thường.
Trong suốt bữa tối, tôi có thể bỏ qua tiếng nhai hỗn tạp,
xì xụp,
nhai, dao cà trên đĩa,
nhai,
và tiếng thở nặng nề từ bố tôi
khi ông ấy vật lộn với chai tương cà.
Nhưng tối nay, có một âm thanh tôi không thể bỏ qua.
Sao con không ăn vậy, Sheldon?
Sao con có thể ăn với âm thanh kinh khủng đó?
Âm thanh nào?
Tiếng vo vo cao chói, khó chịu đó.
Anh có nghe thấy gì đâu.
Bố cũng thế.
Sao hai người không thể nghe?
Đợi đã.
Chị nghĩ mình nghe được.
- Thật sao? - Phải.
Nó đến từ bản mặt của em.
Chắc bố nghe được tiếng vo vo nhẹ.
Tủ lạnh gây ồn mà, Sheldon.
Cái này mới. Trước đây nó chưa từng phát ra âm này.
Ta nên gọi thợ sửa chữa.
Bố không chi tiền vào một cái tủ lạnh đang hoạt động.
Vậy thì nghĩ về việc chi tiền cho tinh thần ổn định của con đi.
Bỏ đi, Sheldon.
Phớt lờ thứ khiến tôi khó chịu chẳng phải thế mạnh của tôi.
Ám ảnh về việc sửa chữa chúng...
Giờ đó là thứ khiến tôi thức dậy vào buổi sáng.
shelok
Em đang làm gì vậy?
Âm thanh từ tủ lạnh.
Nó nằm giữ nốt Rê và Mi trưởng.
Ugh! Nó khiến em nổi cả da gà.
Nếu chị ấn một cái gối lên mặt em
như hồi trước?
Không, việc đó nguy hiểm lắm.
Chị biết nhà mình có nút bịt tai không?
Nếu ta có, chị sẽ dùng chúng.
Đi ngủ đi.
Không thể.
Đặt tay vào tai em.
V nguy cơ đưa ráy tai trở lại ống tai trong sao?
Không, cảm ơn chị.
Ồ.
Chào buổi sáng.
Cháu tính giết bà sao?
Không, cháu nghĩ bà rất tuyệt,
Thế thì tại sao cháu nằm trên giường của bà?
Cháu không thể ngủ.
Tủ lạnh nhà cháu phát ra tiếng ồn lạ.
Nhưng mũi bà cũng vậy,
thế nên đừng mong cháu quay lại vào tối nay.
Về nhà đi trước khi bà gọi cảnh sát.
Bà sẽ không gọi cảnh sát vì bà là bà của cháu.
Vậy bà sẽ gõi cho mẹ cháu.
Bà sẽ làm thế.
Và để lại chìa dự phòng.
Aw.
Aw.
Cậu biết gì về việc sống sót khi bị tra tấn vật lý?
Vì cậu nghĩ gia đình tớ thoát khỏi Việt cộng,
tụi tớ phải biết về tra tấn sao?
Đó là ý nghĩ của tớ.
Vậy thì cậu may mắn đó.
Cậu muốn biết gì?
Tớ đang bị tra tấn bởi âm thanh từ tủ lạnh.
và không biết cách để đối mặt với nó.
Khi chú của tớ ở trong trại cải tạo,
chú ấy hình dung việc mổ bụng những kẻ tra tấn mình
bằng chông tre.
Có lẽ tớ nên lấy một cuốc sách sửa chữa tủ lạnh thôi.
Okay.
Chủ đề mới đây.
Jessica Gieger mặc áo ngực màu đen.
Tớ đã thấy qua lớp áo sơ mi của cậu ấy.
Không phải màu be hay hồng,
Đen.
Thật huyển bí.
- Em làm gì vậy? - Em sẽ
tháo gỡ tủ lạnh
và tìm hiểu xem thứ gì gây ra tiến ồn đó.
Đó quả là một ý kiến hay.
Thường thì chị đâu ủng hộ nỗ lực của em.
Giờ chị trưởng thành rồi.
Chào mẹ.
Con đã làm gì?
Tin tốt đây. Con đã tìm ra thứ gây ra tiếng ồn đó.
Con phải lắp thứ này trở lại.
Giờ đó là tin xấu.
Con nghĩ mình có thể sửa nó sao?
Con thông minh... và con có sách.
Con vẫn nghĩ mình thông minh sao?
Phải.
Con đã bảo em ấy đừng làm. Nhưng nó chẳng nghe.
200 đô?
Sẽ ổn mà. Ta sẽ có đủ tiền.
Đợi đã. Cái tủ lạnh cũ ở gara.
Gì thế? Nó...? Chuyện đó là sao?
Đại loại là em đã ủng hộ tủ lạnh đó cho nhà thờ.
Anh biết đó, cho người nghèo.
Em đùa anh à?
Tôi chứng kiến nhiều khoảnh khắc như thế này rồi.
Tôi sẽ để hai người chút không gian.
Con biết tốn bao nhiêu tiền để sửa cái tủ lạnh không?
200 đô. Tai con rất tốt.
Con có biết bố đã phải làm việc vất vả thế nào để có số tiền đó không?
Con xin lỗi.
Bố không quan tâm mất bao lâu.
Con sẽ phải trả từng đồng cho việc này.
Vâng.
Bố rất thất vọng về con.
Em biết nếu em khóc, chị không thể tận hưởng nỗi đau của em.
Mẹ ơi...
vì Sheldon đã làm bố mẹ mất chừng đó tiền.
ai là đứa con yêu thích mới của me... con hay Georgie?
Con biết mẹ không quý ai nhất mà.
Phải rồi.
Được rồi, ai đem rác ra ngoài trước là đứa con mẹ quý nhất.
Mẹ vẫn nghĩ ta còn khờ khạo.
Bố ơi, con rất vui được thông báo
con đã kiếm được công việc để trả khoản nợ.
Vậy sao?
Con sẽ đi giao báo.
Hay đấy.
Bố rất tự hào về con.
Con tính giao báo bằng cách gì?
- Xe đạp - Con không biết đi xe đạp mà.
Không có gì con không thể học.
Một tuần trước, con không biết cách tháo dỡ tủ lạnh.
Thằng bé không thể giao báo được.
Sao không? Quá nguy hiểm.
Anh nghĩ em đang bảo vệ nó quá mức rồi.
Anh mong đạp xe lòng vòng lúc 5 giờ sáng
với xe và chó và nhiều thứ khác nữa?
Anh đã làm khi bằng tuổi nó... Georgie cũng thế.
Con sẽ dạy em con cách làm việc này.
Nếu con không muốn thì sao?
Dù sao anh cũng sẽ làm.
Này, không ai hỏi ý kiến của con.
Con đã biết câu trả lời. Con chỉ hào hứng thôi.
Georgie?
Georgie?
Gì thế?
Em đã sẵn sàng lột bỏ tổn thương tình thần của mình.
Anh ghét mọi thứ về em.
Khi nào thì xe mang báo tới?
Khi nó tới.
Đó là câu nói nhại.
- Gì cơ? - Câu nói nhại.
Một mệnh đề đúng, nhưng chẳng có thông tin gì cả.
Này, đáng ra anh là người dạy em mới phải.
Vui đấy.
Ồ, tới rồi!
Ở đây!
Vui thật.
Cứ thỏa mãn thế đi.
Cảm ơn! Chúc một ngày vui vẻ.
Giờ thì sao?
Đem chúng vào ga ra và gấp chúng.
Trời ạ.
Gấp chúng như thế này, rồi cột lại.
Nhưng anh còn không gấp nó thành 3 phần.
- Không ai quan tâm cả. - Em quan tâm.
Vậy thì cứ làm gì em muốn.
Gọi anh dậy khi em làm xong.
Hơn 17 phút tới,
Tôi đã dùng vật lý, hình học và sự chăm chỉ kiểu cũ
để tạo ra hệ thống gấp báo hoàn hảo.
Em làm xong rồi.
Tuyệt. Giờ chất chúng lên xe đi.
Không, em mới làm xong cái này, vẫn còn 39 cái nữa.
Thằng bé sẽ ổn thôi.
Anh không cần phải nói điều đó.
Em biết thằng bé sẽ ổn.
Nếu em tin thế,
sao giờ em không nằm trên giường?
No comments yet. Be the first to leave one.