أول 200 سطر.
- Ngày Gà Tây vui vẻ! - Tuyệt! Trúng phóc luôn!
Gì? Chuyện gì thế?
Bọn tớ đang chơi Boyle Bingo, phiên bản Lễ Tạ ơn.
Mọi người điền vào thẻ những kịch bản liên quan đến Charles có thể xảy ra.
Ai "Bingo" đầu tiên được 100 đô.
Tớ có "Boyle gọi ngày đó là 'Ngày Gà Tây'" ngay chính giữa luôn.
"Boyle giải thích về việc người ta ăn tôm hùm vào ngày Lễ Tạ ơn đầu tiên."
Thật mà. Ngày đó, người ta gọi tôm hùm là "con bọ của đại dương."
- Và... Để tôi đánh dấu cho anh luôn. - Tôi nghĩ tôi thắng chắc rồi.
Boyle kể với chúng ta là ảnh chơi Pocahontas lúc học lớp 3.
Mấy đứa con gái đó to con quá.
Cái này buồn cười này... "Boyle nói, 'Gobble, gobble, gobble'" (tiếng của gà tây)
Giờ tôi biết là cô muốn tôi nói thế,
tôi sẽ chỉ nói 2 lần "goble" thôi!
Gobble, gobble...
Gobble. Trời ạ, tại thuận miệng quá mà.
Hừ. Tôi không thích trò này.
A! "Boyle phản đối trò Boyle Bingo."
- Thôi nào, mọi người. - Boyle nói, "Thôi nào, mọi người."
2 điểm cho Terry nhá.
Ồ, đoán xem. Tôi có thể phá trò này
bằng cách ngồi đây cả ngày và không làm gì hết.
- Oh! - Aah!
Có ai có "Boyle ngã trên sàn không?"
- Không à? - Đấy mới là thắng cuộc đó.
Chiến thắng dành cho Boyle. Boom!
Boyle nói "Boom!"
Season 1, Episode 10 "Thanksgiving"
Bà con ơi, xem này~
Trong khi mọi người ngồi nghịch máy tính, tôi vừa tóm được một vụ nè.
Ma túy đấy!
Cảm ơn nha Lucius.
Hắn chạy trốn, tôi đuổi theo.
Mọi chuyện lại trở thành một trận đua xe cực ngầu!
- Aah. - CSNY!
Thôi nào. Đi đi...
Êu, anh tội phạm. Là tôi nè, Johnny Law.
Ờ thì, ít ra anh cũng làm xong sớm,
nên anh có đủ thời gian mà về nhà thay quần áo để đến bữa tối Tạ ơn của tôi.
Ugh. Sao chúng ta phải thay quần áo vì Lễ Tạ ơn chứ?
Tôi thậm chí còn chẳng ăn mừng cái ngày đó.
Cả cái ngày lễ này chỉ dựa vào việc ăn quá nhiều.
Đáng lẽ chúng ta phải mặc bộ thể thao nhung kèm tã giấy á. (cho nó ăn được nhiều :)))
Vét và cà vạt.
Ngay cả Rosa còn mặc cái áo da "trang trọng" của cô ấy.
Đây là cái không có dính máu.
Anh sẽ phải thay đồ đẹp, và anh còn phải
nâng cốc chúc mừng về những việc anh cảm kích nữa.
Sẵn sàng chuẩn bị đi.
Ồ, tôi thì tốt hơn là không chuẩn bị gì hết.
Tôi chỉ cần đọc như nhạc jazz thôi.
- Ta đang hát à? - Không, không, không.
Rồi rồi... Hay thật.
Chú không cần phải...
Tôi không ăn mặc đẹp để đến bữa tiệc của cô đâu.
Chết tiệt, Boyle. Cậu để tủ lạnh mở này!
Cửa không đóng lại được vì cái hộp pizza rỗng của cậu.
Pizza? Cho tôi xin. Đây là ổ bánh mì nhân bí ngô kèm bơ nấm truýp của tôi nha.
Mọi thứ bị hỏng rồi. Bữa trưa của tôi thiu hết rồi!
Gà này, khoai tây, mì ống, rồi là thịt viên,
giăm bông, sữa chua của tôi nữa.
- Oa, nhiều sữa chua quá. - Tôi yêu sữa chua mà.
Vậy đây là bữa trưa cho...một tháng à?
Tôi cần phải ăn 10,000 calo mỗi ngày để vẫn giữ được cơ bắp.
Vợ tôi nấu cho tôi mọi thứ trước khi cô ấy đi vắng với bọn trẻ.
Đó là tất cả trong tủ lạnh đó.
- Scully. - Chào, Trung sĩ.
Tôi biết chú giấu đồ ăn ở một chỗ nào đó quanh đây.
- Ôi, không. - Giấu ở đâu?
- Không, không có mà. - Ở trong túi quần của chú à?
Ồ, thôi nào.
Tôi sẽ rũ hết chúng ra từ túi của chú. Quay người lại.
Trung sĩ. Trung sĩ!
Giả què đi, Scully.
Cái này hay nè.
Đưa kẹo ra đây!
Tôi giúp gì được không, Santiago?
Ồ, Đại úy, tôi không biết ngài lại ở đây.
Trong phòng làm việc của tôi hả?
Thì là, tôi chỉ muốn biết chắc rằng
sếp biết vụ bữa tôi Lễ Tạ ơn tôi tổ chức cho cả đội tối nay.
Ừ, tôi đã nhận được quả bầu thay cho thiệp mời
sừng dê kết hoa quả trang trí,
và tấm thiệp thủ công xinh xắn với hình dạng một con gà tây đội mũ.
- Đó là mũ của dân hành hương. - Cái thắt lưng ở đâu, Santiago?
Cái thắt lưng.
Chồng tôi đi công tác rồi, nên tất nhiên tôi sẽ tham dự bữa tiệc của cô.
Tuyệt. Mà sao cũng được.
Không cần phải lo chuyện đó đâu.
Chuyện có to tát đâu.
- Tuyệt! - Sao phởn thế?
Cô được lên trang bìa tạp chí "Kéo Tóc Ra Sau" à?
Đại úy sẽ đến bữa tiệc của tôi.
Tôi định nâng cốc chúc mừng, nói với ngài ấy tôi rất biết ơn khi ngài ấy làm trong phân khu này,
và chính thức đề nghị ngài ấy làm cố vấn cho tôi.
Khoan, cô tổ chức bữa tiệc chỉ để dính lấy sếp Holt thôi hả?
Không hay đâu. Đáng lẽ ra chỉ nên dừng lại ở mức bạn bè thôi.
Cô nói cô đến bữa tiệc chỉ để xem căn hộ của tôi có phải là lí do khiến tôi độc thân
hay là do tính cách của tôi, cô nghi ngờ như thế mà.
Ừ, nhưng đó là trước khi tôi biết tôi có thể trèo lên con ngựa cao này.
Cảnh trên đây đẹp thật.
Clip clop, clip clop, clip clop.
Ngài cũng thế ạ, thưa Quý Tòa.
- Ồ, ngài đang nói chuyện với thẩm phán nào thế? - Mẹ tôi đấy.
Sếp gọi mẹ mình là "Thưa Quý Tòa"?
Bà là thẩm phán liên bang ở Ninth Circuit.
- Tôi còn gọi bà như thế nào nữa? - Vâng, được rồi.
Đại úy, vụ ma túy giấy tờ xong xuôi cả rồi.
- Sếp còn vụ gì cho tôi nữa không? - Không còn. Mọi vụ án đều được giao cho người khác rồi
Thôi nào, phải có cái gì cho tôi điều tra chứ.
Không, không có.
Được rồi, khi không có gì, không có gì, sếp biết không? Sếp có thể...
Ôi! Ai làm vậy?
Sếp đừng lo. Tôi sẽ ở lại đây cả đêm để truy cứu vấn đề này.
Tôi biết cậu định làm gì, Peralta.
Chắc luôn. Tôi đang cố gắng để bắt tên làm điên làm đổ giấy tờ.
Cậu muốn có một cái cớ để trốn bữa tối Tạ ơn của Santiago,
vì một số lí do nào đó, cậu không chịu
mừng ngày lễ này như một người bình thường.
Rồi. Sếp nói đúng. Tôi muốn làm những việc tôi muốn làm mỗi năm -
Ngồi ở nhà, xem bóng đá, và ăn món "thìa ma lạc".
Đấy là món gồm những thìa đầy mayonaise, trộn lẫn với bơ lạc.
Nghe kinh dị quá.
Có thể là như vậy, nhưng tôi phát minh ra nó khi mới lên 6
vì mẹ tôi đi làm suốt đêm, nên tôi phải tự nấu bữa tối.
Tấn bi kịch của tôi áp đảo lời xúc phạm của sếp.
Jake, Jake, Jake, Jake!
Jake, Jake, Jake, Jake!
Cảm ơn nhá, Boyle!
Nếu có vụ nào mới, nó sẽ là của cậu.
Nhưng nếu không, cậu sẽ đến bữa tiệc của Santiago với phong cách chuyên nghiệp. Giải tán.
Giải tán gì? Tôi tưởng ta đang đứng chém gió thôi?
Chúng ta sẽ không chém gió bao giờ nữa.
Ôi trời, Amy, thật hay là cô vẫn sống với bà ngoại.
Tôi sống một mình mà. Đấy là đồ của tôi.
- Tôi thích mền bông. - Thôi dừng lại. Cứ thêm một câu là lại buồn hơn thôi.
Trông như cô sống trong bối cảnh của phim Murder, She Wrote.
Tôi phải nói rằng, cũng không tệ như tôi nghĩ.
Ý tôi là, trận bóng đá không bật, nên tôi vẫn có thể xem ở nhà.
Và cũng khá là hay khi đến thăm một nơi ở cái thời điện chưa được phát minh.
Tôi phải luyện đọc bài chúc mừng của tôi.
- Chúa ơi, nó dài bao nhiêu thế? - 8 trang.
- Cách dòng đơn? - Hai mặt.
- Phong cách Santiago. - Ừm.
Này, xin lỗi. Chúng ta ăn luôn được chưa?
Cơ thể tôi bắt đầu tự tiêu hóa nó luôn rồi này.
Terry cần dinh dưỡng.
Không được ăn trước khi Đại úy đến.
- Được không? Tôi xin lỗi. - Không cần phải xin lỗi.
Tôi thà ở nhà cô mừng Lễ Tạ ơn còn hơn sang nhà chị tôi.
"Đồ con tìm thấy ở biển."
- Chữ "S", con tìm được seagull (mòng biển). - Giỏi lắm, Diana!
- Nghỉ ăn kem thôi. - Yay!
Yay.
Thật là dễ chịu và buồn chán.
Nhưng, Holt, ở nhà cô, xung quanh là mấy cái người ngốc nghếch này?
Bảo đảm sẽ không đi về đâu. Cảm ơn vì đã mời nhé.
Ngài ấy đến rồi! Được rồi, ngài đang ở đây, mọi người. Cư xử tử tế nha.
Hitchcock, sao chú lại cởi áo ra?
Không dây đồ ăn vào áo được nếu không mặc cái nào trên người.
Gì...
- Đại úy Holt. - Lễ Tạ ơn vui vẻ.
Căn hộ của cô rất dễ tìm.
Cảm ơn ngài nhiều lắm. Ngài trông thật đẹp.
Cuộc trò chuyện dị nhất quả đất.
Hai người làm tốt lắm.
Trước khi ăn, tôi muốn mọi người
cùng nhau nói về những việc mình cảm kích trong năm vừa qua.
Hầyy Được rồi, tôi làm trước cho.
Tôi rất biết ơn là Lễ Tạ ơn mỗi năm chỉ có một lần.
Người người nhồi nhét đồ ăn, và rồi vào nửa đêm họ
chạy đến cửa hàng tiện lợi giẫm đạp nhau đến chết.
Đây quả là một ngày lễ rác rưởi.
Tôi xin lỗi, chỉ là nói về việc Lễ Tạ ơn vớ vẩn như thế nào làm tôi xúc động quá.
Thôi để tôi.
- Tôi thật ra đã chuẩn bị một ít rồi. - Thế à?
Khi tôi còn nhỏ, chơi trò cảnh sát bắt cướp với các anh trai...
Xin lỗi.
Xin phép nhé. Cứ tiếp tục đi, Santiago.
- Tôi có thể chờ mà. - Không chờ gì cả, cô đọc đi.
Tôi muốn cô chúc. Giờ tôi muốn ăn bánh mì nướng.
- Cho tôi một ít bánh mì nướng! - Được rồi, tôi sẽ đến ngay.
- Tôi phải quay lại phân khu đây. - Sao vậy?
Ai đó đã ăn trộm $10,000 trong phòng để bằng chứng.
Tuyệt! Tốt quá.
- Sao lại là tốt chứ? - Là một vụ án đó.
Sếp bảo tôi có thể nhảy vào bất cứ vụ nào nếu có thể mà.
Đây là điều kì diệu của Lễ Tạ ơn rồi.
Mọi người chơi vui vẻ nha. Lượn thôi!
Người ta luôn nghĩ rằng tiền sẽ luôn được an toàn khi để trong đồn cảnh sát.
Tôi cũng nghe rồi.
Nhớ lúc Santiago khen sếp đẹp không?
Ừ, thật kì dị.
Ta cần lấy lại số tiền này chính xác từng tờ,
không thì bên ủy ban hành hạ ta đến chết mất.
Cái gì đây?
Ừm, Terry nhảy đấy.
Mọi người làm những việc kì quái nhất trong phòng giữ bằng chứng
khi họ nghĩ không ai đang nhìn.
Tua nhanh, tua, tua...
No comments yet. Be the first to leave one.