أول 159 سطر.
HANMA BAKI
Xin lỗi vì đã để đại úy phải đợi.
Ông muốn tôi gặp một người ư?
Thế người này là ai vậy?
Một kiểu người cậu chưa từng gặp.
Đại úy à,
tới giờ bọn họ đều như thế.
Tôi quen với nhiều kiểu mới rồi.
Có câu hỏi đây.
Sinh vật mạnh nhất cho tới nay là gì?
Hỏi nghiêm túc đó à?
Không nói về Hanma Yujiro nhỉ?
Hổ Siberi à? Sư tử à? Mà rốt cuộc là gì?
Đâu phải mạnh nhất hiện giờ.
Mạnh nhất tới nay cơ.
Hả? Trò chơi kiểu gì thế này?
Trả lời câu hỏi đi.
Ý ông như là khủng long à? Voi ma mút à?
Là khủng long.
Loài khủng long nào mạnh nhất?
Đại úy à…
Nào, trả lời câu hỏi đi.
Là T-Rex à?
Hình như gọi là "khủng long bạo chúa".
Biết tôi không đọc nổi tiếng Anh mà.
CON NGƯỜI HAY QUÁI VẬT?
Ai đây?
Một người đàn ông mạnh hơn T-Rex.
Thật ra, tôi sẽ gọi gã là "con đực".
Đó là… khủng long phải không?
Chẳng phải là T-Rex sao?
Hẳn là thuốc nổ đã làm nó lộ ra.
Dù đá muối bảo quản tốt,
nhưng nó được bảo quản trong điều kiện quá tuyệt ấy.
Và đó là con người.
Phải, chắc chắn là thế rồi.
Điều này nên giải thích ra sao?
Bằng cách nào chứ?
Trông ra sao thì là thế đó.
Thời đại đó có cả con người sao?
Dù thế nào thì…
Rõ là như ta thấy mà.
Trông như gã đang tấn công T-Rex.
Nhưng xét về kích cỡ của nó, thì điều đó là không thể mà.
Có khả năng đây là phản ứng dữ dội khi bị tấn công.
Cho dù đó là sự thật, gã quả thật quá là gan dạ.
Giờ ta làm gì? Đây là phát hiện lớn đó.
Trước hết cứ báo với Sở chỉ huy.
Cảm tạ các vị khai quật được phát hiện đáng kinh ngạc này.
Thành thật mà nói, điều này làm tôi run sợ.
Xin phép nhé.
Chúng tôi cũng không chắc nên nghĩ gì về phát hiện này.
Quả thật là vậy.
Ta luôn tin bảy triệu năm trước mới có con người xuất hiện lần đầu.
Ai ngờ mốc đó sẽ bị đẩy lùi về Kỷ Jura.
Không cần phải nói ra, ta chưa thể công khai điều này.
Điều đó sẽ làm lu mờ mọi học thuyết ở thời hiện đại.
Ảnh hưởng của điều đó là quá lớn.
Thông tin về chuyện này phải được công bố dần dần.
Ta tính hồi sinh gã sao?
Đừng lố bịch thế, Allen!
Đây không phải là hô hấp nhân tạo bên hồ bơi.
Thưa, chuyện đó có khả thi không vậy?
Vào năm 2000,
khi đang ở New Mexico,
giáo sư Russel Breland đã phát hiện
những giọt nước siêu nhỏ trong mẩu đá muối từ 250 triệu năm trước.
Sau khi trích xuất cẩn thận,
ông phát hiện đó là nước biển từ 250 triệu năm trước.
Ngoài ra, vi sinh vật hồi đó vẫn được bảo quản hoàn hảo.
Ông giữ chúng ở nhiệt độ phù hợp,
dinh dưỡng, sự kích thích và một môi trường lý tưởng.
Thế rồi 120 ngày sau,
tất cả các vi sinh vật đó đã hồi sinh.
Ý ông là chúng chưa chết ư?
Dĩ nhiên đâu thể mô tả chúng là còn sống.
Nhưng chúng cũng chưa chết.
Trong suốt 250 triệu năm, chúng vẫn luôn chờ đợi điều kiện lý tưởng.
Đó là muối.
Lượng muối đậm đặc trong lớp đá muối dày 1.000 mét
đã bảo vệ vi sinh vật khỏi sức mạnh bất khả kháng của thời gian.
Thế tức là về lý thuyết thì có thể làm cho gã Ướp Muối này sống lại.
- Allen! - Ồ?
Hồi sinh động vật là quyền hạn của thánh thần.
Hãy nghiêm túc hơn đi.
Amip so với con người.
Về cơ bản hai bên khác nhau như xe đạp và tàu con thoi mà.
Đó là sự so sánh phù hợp.
Mà làm sao để tạo ra sự khác biệt giữa chúng?
Đương nhiên, nhờ đây và đây này.
Chứ không thì tàu con thoi và xe đạp đều chỉ là hai loại phương tiện mà thôi.
Hôm nay là ngày 91 trong dự án hồi sinh Ướp Muối của giáo sư Payne.
Có số lượng lớn điện cực xung được gắn lên người Ướp Muối.
Và vì Ướp Muối sống trong kỷ Jura,
nhiệt độ phòng thí nghiệm đã được điều chỉnh cho phù hợp.
Nóng quá.
Ướp Muối được ngâm trong dung dịch gần giống dịch cơ thể.
Chu kỳ của thủy triều và nhịp độ khởi nguồn cho sự sống,
thiết bị này tái tạo hai yếu tố đó rất hoàn hảo.
Chưa có cách nào đánh thức được Ướp Muối.
Thí nghiệm đã thất bại.
Tệ quá đi.
Mình muốn ăn bít tết ghê.
Mình sẽ là kẻ đầu tiên, con người đầu tiên trong lịch sử…
Mình sẽ là người đầu tiên ăn thịt T-Rex!
Không thể nào…
Tế bào hình thành nên cơ bắp của T-Rex
khớp với tế bào tìm thấy trong dạ dày của người đàn ông kia.
Điều này chỉ dẫn đến một kết luận.
T-Rex là con mồi của Ướp Muối!
T-Rex nặng hơn mười tấn, nên chỉ một chút…
Thiếu có hai trăm gram thì đâu bị để ý.
Một miếng bít tết khủng long bạo chúa!
Hừm, giống thịt bò à?
Không, chắc là thịt cừu nhỉ?
Hay như thịt cá voi mình đã ăn ở Nhật?
Dù sao, thịt có hơi dai nhưng thực sự khá ngon.
Khi vừa thức tỉnh sau giấc ngủ dài 200 triệu năm,
anh ta không cử động nổi.
Anh ta thấy một cảnh tượng vô cùng bí ẩn.
Nhiều dây thẳng chạy dọc ngang.
Các bức tường sáng chói.
Các vòng tròn. Vật trong suốt.
Vạn vật mà anh ta nhìn tới,
vừa mới trước đây thôi, đều chưa từng tồn tại với anh ta.
Bị bao vây trong bí ẩn,
chỉ có một điều khiến anh ta nhận ra.
Một mùi vị.
Phải, đây là điều anh ta biết.
Và mùi đó đến từ hướng kia.
Hả?
Khi cấp bách, không ai nghĩ gì.
Vô số ý nghĩ cùng lúc nảy ra không theo thứ tự cụ thể nào.
Ướp Muối! Khổng lồ quá! Gã tỉnh à? Nhưng làm bao việc mà gã không tỉnh?
Đúng là quái vật! Gã biết mình trộm một phần của T-Rex!
Mỗi dao rọc làm vũ khí.
Chịu! Mình không thắng nổi! Mình sẽ tiêu ngay, bất kể vũ khí!
Nhưng có một khẩu súng trong ngăn kéo.
Dùng súng là thắng chứ? Sợ là không thể!
Không thể! Rõ quá mà. Gã sẽ đấm mình tức thì!
Gã không biết súng là gì!
Hẳn là biết. Gã là đồ man rợ !
Không thể nào!
Gã cho cả 150 gram vào miệng cùng lúc ư?
Chưa kể, gã còn chẳng nhai.
Gã thù địch nhìn mình ư?
Đợi đã. Cái gì? Gã làm gì?
Gã nghĩ mình là đồ ăn? Gã không nghĩ mình là kẻ thù!
Hoặc có lẽ mình không hợp làm đồ ăn.
Gã biết mùi vị của mình kinh tởm.
Nhẹ cả người! Nhưng cũng hơi bẽ mặt.
Nhưng mà vạn nhất…
Lỡ vạn nhất…
Là đại diện của con người văn minh, mình sẽ làm rõ với gã này một điều.
Mà khoan đã. Gã đang làm gì vậy?
Gã đang tìm gì à?
Khoan! Sao gã nhìn mình như thế?
Sao cơ? Gã nổi điên. Gã gầm gừ sao?
Chờ đã! Chờ một chút.
No comments yet. Be the first to leave one.