أول 200 سطر.
Chào Trung tâm Boston, Quản lý Không lưu đây. Có một vấn đề.
Chào Trung tâm Boston, Quản lý Không lưu đây. Có một vấn đề.
Một chiếc máy bay bị không tặc đã bay đến New York.
Ngày 11-9-2001, nước Mỹ bị tấn công.
- Thật hay là diễn tập vậy? - Không phải diễn tập.
Giết chết hàng nghìn người Mỹ, hơn cả thiệt hại của ta ở Trân Châu Cảng.
Đây chính là hành động chiến tranh.
Tôi có cảm giác chúng tôi đã thật sự nhìn thấy hiện thân của quỷ dữ.
Đây là vụ tấn công được tổ chức kỹ lưỡng gây tổn thất nặng nề cho đất nước ta.
Chúng tôi vừa nhận được tin:
một chiếc máy bay đã đâm vào Trung tâm Thương mại Thế giới.
Đó là 24 giờ xác định tác động tới một nhiệm kỳ tổng thống,
đất nước này
và cả thế giới.
Chúng ta chưa từng gặp khủng hoảng nào như thế.
Tất nhiên chúng ta ai cũng tổn thương.
Chúng ta ai cũng khiếp sợ.
Hai mươi năm sau,
các nhân vật chóp bu của chính phủ nhớ lại một ngày lịch sử.
Chiếc 747 đó có vẻ làm sao đó.
Mỗi chiếc máy bay trở thành một tên lửa.
Chúng đang bay tới Capitol! Tất cả chạy đi...
Chúng nhắm vào Washington. Một trong những mục tiêu có thể là Nhà Trắng.
Từng phút của cái ngày phi thường đó được ghi lại...
Chóp bu của giới chóp bu,
và viên phi công đó lo ngại rằng có thể có kẻ định làm tay trong
và bắn hạ Không lực Một.
…và những cuộc phỏng vấn mới độc quyền…
Chúng tôi đang xem TV.
Chẳng thể làm gì
từ trung tâm quyền lực của cường quốc lớn nhất thế giới.
Chúng tôi cần di chuyển tổng thống. Ông ấy có thể là mục tiêu dễ tổn thương.
Đây là câu chuyện về ngày 11-9 theo cách nó chưa từng được kể.
Chúng tôi bỏ sót cái gì chăng? Lẽ ra chúng tôi có thể xâu chuỗi tốt hơn?
3.000 người đã chết trong phiên trực của ta.
Rõ ràng là ta đã chưa làm đủ.
Nước Mỹ bị tấn công.
Còn tôi đang nghe một đứa trẻ tập đọc.
Cái cảm xúc mà ông càng lúc càng khó kiểm soát, đó là tức giận.
Chiếc máy bay đầu tiên là tai nạn. Chiếc thứ hai là tấn công.
Còn chiếc thứ ba là sự tuyên chiến.
11/9: Trong Phòng Tình Huống Của Tổng Thống
NGÀY 11-9-2001
6:40 SÁNG - LONGBOAT KEY FLORIDA
Chào. Đang khởi động thôi.
Nào, Cao Kều. Nào.
Nào, Cao Kều. Đi nào!
"Nào, Cao Kều. Đi nào".
Đó là biệt danh ông ấy đặt cho tôi.
Nên tôi đặt cốc cà phê và tập giấy chi chép xuống rồi chạy...
PHÓNG VIÊN, HÃNG BLOOMBERG 1997-2006
...và bắt kịp ông ấy, thế là chúng tôi chạy.
Ông ấy chạy năm km trong 22 phút rưỡi?
Thật sự là trải nghiệm siêu thực.
Một nhân viên Mật vụ chạy sau chúng tôi,
và một nhân viên khác đạp xe với khẩu tiểu liên, phía trước chúng tôi.
Bush phát hiện ra Keil Cao Kều
là một vận động viên việt dã toàn Mỹ của NCAA.
Sau đó, ông ấy bảo, "Không ngờ tôi lại mời anh ấy chạy với tôi".
CHÁNH VĂN PHÒNG NHÀ TRẮNG 2001-2006
Nhà Bush rất ganh đua.
Họ không để các cháu thắng trong trò cờ đam.
Thế mà ông ấy lại mời một người
mà ông ấy nghĩ sẽ thắng ông ấy khi chạy ở sân gôn,
và đó là điều ông ấy bận tâm.
Hai vị chạy với nhau bao xa?
- Khoảng bốn rưỡi. - Bốn dặm rưỡi?
Thì anh ấy đã thúc đẩy tôi lên những tầm cao mới.
Tôi biết anh ấy sẽ quay lại phổ biến cho tất cả các anh, nên...
Phải. Ngài ấy đã duy trì được nhịp chạy từ lúc chúng tôi đi.
- Cảm ơn, Cao Kều. - Ta nói về giảm thuế chứ?
Không phải bây giờ.
Tôi nhớ đã nói với ông ấy,
"Khi nào ngài đi chạy về, chúng ta sẽ nghe CIA báo cáo,
sau đó sẽ tới trường Emma E. Booker,
hôm nay nhàn nhã thôi ạ".
...độ lúc 8:00. Hôm nay là thứ Ba ngày 11-9.
8:00 SÁNG - HẠ MANHATTAN NEW YORK
Ngày bầu cử sơ bộ. Các điểm bầu cử đã mở ở thành phố New York.
Khi cơn bão Erin vẫn còn ngoài khơi, hôm nay trời sẽ nắng.
Đội Giants thua trận mở màn trong Monday Night Football ở Denver. Yankees...
Điều tôi nhớ nhất về buổi sáng ngày 11-9...
PHÓNG VIÊN CHUYÊN TRÁCH, ABC NEWS 1974-2014
...đó là thời tiết rất đẹp.
Ấm áp, không ẩm ướt, bầu trời trong xanh.
Kiểu thời tiết đẹp đó mang lại cho mọi người chút năng lượng bùng nổ.
Một ngày cuối hè.
Tháng 8 thì đã hết ẩm ướt.
Nhưng trời chưa sang thu.
Tôi chưa từng ngồi vẩn vơ trong thời tiết như thế mà không nghĩ lại về cái ngày đó.
Xin chào. Đây là American 11. Tăng độ cao từ 190 lên 230.
American 11, sang phải 20 độ.
Vào ngày 11-9, ban đầu tôi đang ở văn phòng tại Nhà Trắng...
PHÓ TỔNG THỐNG HOA KỲ 2001-2009
...nghe CIA báo cáo.
Có một báo cáo rằng al-Qaeda đang chuẩn bị tiến hành gì đó.
Lúc đấy, tôi nghĩ thông tin tình báo đó chưa đủ rõ ràng
tới mức ta có thể nói, "Vậy, chúng ta sẽ làm thế này".
American 11, tăng độ cao. Duy trì độ cao 350.
American 11. Boston đây.
Boston đây. Tôi đã chỉ dẫn American sang phải 20 độ và định bảo tăng độ cao.
Giờ nó sẽ không phản hồi tôi.
Mùa hè năm đó, mọi người mô tả nó là mùa hè của xì xào. Của 2001.
MẬT VỤ BẢO VỆ PHÓ TỔNG THỐNG
Chúng tôi có cuộc họp giám sát viên lúc 10:00 sáng hôm đó,
và một trong những việc trong lịch trình vì mục đích an toàn cho nhân viên là nói,
"Nếu anh bay với gia đình mình,
một trong những thông tin nhận được là các vụ không tặc.
Nên hãy để ý những gì ngoài kia".
Nhưng...
Có phải American 11 đang cố liên lạc?
Chúng tôi có một số máy bay.
Cứ yên lặng, chúng tôi sẽ ổn. Chúng tôi đang quay lại sân bay.
American 11, anh đang cố liên lạc?
Trong khi Chuyến bay 11 của American Airlines vừa bị không tặc,
ở Florida, tổng thống lên đường tới một trường tiểu học
sau khi nghe báo cáo tình báo hàng ngày.
Buổi báo cáo không có gì bất thường.
TỔNG THỐNG HOA KỲ 2001-2009
Tất nhiên, không có đánh giá nào về mối đe dọa.
Hoàn toàn không có vấn đề gì về khủng bố trong buổi báo cáo.
Nhưng al-Qaeda là vấn đề số một được nhắc tới trong các buổi họp đó.
Địa điểm hay thời gian hay cách thức đều không rõ ràng.
NGƯỜI BÁO CÁO TIN TÌNH BÁO CIA CỦA TỔNG THỐNG 2001-2002
Đã có nhiều xì xào về một chuyện lớn nào đó sắp xảy ra.
AP Network News. Tôi là Rita Foley.
8:47 SÁNG - HẠ MANHATTAN NEW YORK
Hình như một chiếc máy bay đã đâm vào Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York.
Bây giờ chúng tôi sẽ truyền trực tiếp từ New York với Robyn Walensky.
Robyn, cô có thể nói gì với chúng tôi?
Khói cuồn cuộn bốc lên từ tòa nhà
từ các tầng trên cao của Tháp 1.
Ta có thể thấy khói bốc lên từ rất nhiều cây số.
Chiếc máy bay đó dường như ở trong tòa nhà.
Chúng tôi bật TV trong văn phòng cố vấn pháp luật.
Lời tường thuật thì khó hiểu. Mọi người không hiểu đã xảy ra chuyện gì.
CỐ VẤN PHÁP LUẬT HOA KỲ 2001-2004
Khi họ suy đoán đó là cái máy bay,
họ đã suy đoán rằng có lẽ đó là tai nạn.
Xin lỗi. Các vị phải đi. Đi mau! Các vị phải đi. Đi nào!
Đi nào. Các anh, đi nào. Đi thôi.
Sáng hôm đó, Barbara, vợ tôi đã lên một chiếc máy bay.
Cô ấy đã hoãn chuyến đi từ ngày 10-9
vì sinh nhật tôi là ngày 11-9 và cô ấy muốn chờ thêm một ngày nữa.
Tôi bắt đầu có cảm giác khiếp sợ.
Máy bay của cô ấy thì sao? Chiếc máy bay đó ở đâu?
Khi đoàn xe hộ tống tổng thống tiến vào trường đó ở Florida,
tin chấn động từ New York bắt đầu rò rỉ.
Tôi nhớ chuyến đi tới trường học không dài lắm.
Nhưng trên đường đi, tôi đã gọi cho một người bạn rất thân ở New York,
để bảo anh ấy tôi vừa đi chạy với tổng thống.
Và ngay lúc anh ấy nghe máy, giọng anh ấy nghe rất lạ.
Anh ấy nói một chiếc máy bay vừa đâm vào Trung tâm Thương mại Thế giới.
Anh ấy bảo, "Em rể tôi vừa chuyển về văn phòng mới trong tòa nhà đó.
Chúng tôi đều đang cố gắng liên lạc với cậu ấy".
Trong xe báo chí,
nhân viên Mật vụ mà chúng tôi đi cùng đã để mở radio thu phát của anh ấy.
Và qua đó, chúng tôi nghe thấy có người nói
Condoleezza Rice đang chờ ở đường dây an toàn để điện đàm với tổng thống
khi ông ấy tới trường học.
Bầu không khí đột nhiên căng thẳng tới mức có thể sờ nắm được.
8:54 SÁNG TRƯỜNG TIỂU HỌC EMMA E BOOKER
Tổng thống đã bắt tay xong và bước vào phòng lạnh.
Trong phòng lạnh đó thiết lập các đường dây an toàn.
THƯ KÝ BÁO CHÍ NHÀ TRẮNG 2001-2003
Nó được Mật vụ bảo vệ. Nó được thiết lập ở mọi nơi tổng thống đến.
Và Cố vấn An ninh Quốc gia Condi Rice đang chờ ở đầu dây.
Trợ lý của tôi bước vào nói, "Một chiếc máy bay vừa đâm vào WTC".
CỐ VẤN AN NINH QUỐC GIA 2001-2005
Tôi nói, "Tai nạn kỳ lạ nhỉ". Và tôi gọi điện cho tổng thống.
Tôi cứ nghĩ đó là lỗi phi công.
Tôi không thể hình dung ra chuyện gì khác ngoài việc một phi công tồi bay lạc.
Nói cách khác, chỉ là một tai nạn.
Ông ấy được báo lại rằng một chiếc máy bay nhỏ hai động cơ đã đâm vào một tòa tháp
của Trung tâm Thương mại Thế giới.
Tôi đã lo lắng, nhưng tôi không coi đó là mối đe dọa an ninh quốc gia.
Và tôi cũng không nghĩ nó nên làm gián đoạn lịch trình của tổng thống.
Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu một nhân viên Mật vụ,
"Liệu tổng thống có gặp nguy hiểm ở đây?"
NHÂN VIÊN MẬT VỤ BẢO VỆ TỔNG THỐNG
"Liệu có chiều hướng liên quan tới tổng thống hay gì không?"
Quyết định được đưa ra là hiện tại tổng thống không gặp nguy hiểm.
Nên chúng tôi quyết định cho phép ông tiếp tục sự kiện.
Chào các cháu. Chào cháu.
- Chào ông ạ. - Cháu khỏe chứ?
Tôi nhớ khi ông ấy đi vào.
Dù lúc đó ta mới bảy tuổi, ta cũng biết ai là tổng thống, đúng không?
Tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác, mà...
HỌC SINH
...cảm giác tôn kính và choáng váng,
cứ như sắp được đi Disney World hay gì.
Và tôi đặt tay lên tim mình.
Khi ta nghĩ tới lòng ái quốc từ hồi ta còn nhỏ như thế.
Hàng ngày ta nguyện trung thành. Đúng là tôi đã đặt tay lên trái tim mình.
- Sẵn sàng nhé. - "Gậy".
- Phải, "gậy". Sẵn sàng. - "Bi đông".
Phải, "bi đông". Sẵn sàng.
Tôi đang đứng ngay dưới chân của Trung tâm Thương mại Thế giới.
Hình như đây là máy bay chở khách.
Theo chúng tôi thấy, có vẻ như,
No comments yet. Be the first to leave one.