أول 200 سطر.
Evan Hansen thân mến,
Hôm nay sẽ rất tuyệt.
Và đây là lý do.
Vì hôm nay cậu chỉ cần là chính mình.
Cũng phải tự tin lên. Điều đó quan trọng và thú vị.
Dễ nói chuyện. Dễ gần. Cứ là chính mình.
Điều số một, là chính mình
nhưng là phiên bản tự tin,
dễ gần và thú vị, không kỳ quặc, lo âu hay trầm cảm.
Cậu không như thế đâu.
Sao cậu lại nói thế.
Cậu không thể sợ bắt chuyện.
Cậu nói sẽ tốt hơn mà. Cậu nói ở đây sẽ khác.
Cậu nghĩ quá rồi.
Cậu muốn không có bạn à? Chỉ cần là chính mình.
Tôi đã học cách đạp phanh Trước khi kịp xoay chìa
Trước khi phạm sai lầm, trước khi Tôi bộc lộ phiên bản tồi tệ nhất
Đừng cho họ lý do để nhìn chằm chằm
Đừng lỡ lời nếu bỏ đi
Nên tôi không có gì để chia sẻ
Không, tôi không có gì để nói
Tôi sẽ rời bỏ ánh dương nếu ta cứ bị đốt
Rời bỏ ánh mặt trời
Vì ta đã học được
Vì ta học được
Từ ngoài
Hãy luôn nhìn vào nó
Liệu tôi có thể tiến xa hơn
Vì tôi đang gõ vào kính
Tôi đang vẫy tay qua khung cửa sổ
Tôi cố nói nhưng chẳng ai nghe
Nên tôi chờ đợi câu trả lời xuất hiện
Khi đứng nhìn người qua lại
Vẫy tay qua khung cửa sổ
Có ai thấy
Có ai đang vẫy tay
Lại với tôi không
Tối qua con không ăn à?
- Con không đói. - Con học năm cuối rồi.
Con phải biết tự đặt đồ ăn cho mình.
Con có thể đặt trên mạng. Không phải nói chuyện với ai.
Không phải vậy đâu,
vì thẻ tín dụng hết hạn.
Nên sẽ phải gặp người giao hàng ở cửa.
Phải trả tiền mặt ở cửa.
Phải chào họ.
Mẹ biết đấy, phải tìm ra cách chào hỏi phù hợp.
Được rồi.
Đây là việc con phải làm, con yêu,
với bác sĩ Sherman.
Con đã viết những lá thư mà ông ấy muốn con viết chưa?
Evan Hansen thân mến.
Con đã viết rồi.
- Con đang cố gắng… - Vì chúng rất quan trọng.
Con yêu, con phải tiếp tục cố gắng.
Con không thể trở lại như năm ngoái.
Đúng không?
Chiều nay con có hẹn, nhỉ?
Mẹ làm việc đến 6:00,
nên con sẽ phải đi xe buýt đấy.
Này, mẹ nghĩ con có thể đi nhờ những bạn khác
ký vào chỗ bó bột của con.
Cách làm quen tuyệt vời nhỉ?
- Áo con bị sao vậy? - Có vết bẩn trên đó.
Áo mới toanh mà.
Phải, con biết. Con đã rất giận.
Con giận quá.
Ta bắt đầu với những vì sao trong mắt
Ta bắt đầu tin rằng mình thuộc về nơi đây.
Nhưng mỗi mặt trời đều không mọc
Và không ai cho ta biết ta đã sai ở đâu
Bước ra, rời khỏi mặt trời
Nếu ta cứ tiếp tục bị thiêu đốt
Bước ra, rời khỏi mặt trời
Vì ta đã học được
Vì ta đã học
Nên từ ngoài, luôn nhìn vào bên trong
Liệu tôi có thể tiến xa hơn Vì tôi gõ, gõ vào kính
Vẫy chào cửa sổ
Cố nói nhưng chẳng ai nghe thấy
Tôi đã chờ quá lâu để có câu trả lời
Khi đứng nhìn
Mọi người qua lại
Vẫy tay qua cửa sổ
Có ai thấy, có ai đang vẫy tay
Khi đi vào rừng, không có ai
Liệu ta có bao giờ va chạm
Hay thậm chí, như tôi nói
Khi rơi vào rừng
Và xung quanh chẳng có ai
Ta có bao giờ thực sự va chạm
Hay phát ra tiếng
Khi rơi vào rừng
Và xung quanh chẳng có ai
Ta có bao giờ va chạm
Hay phát ra tiếng
Khi rơi vào rừng
Và xung quanh chẳng có ai Ta có bao giờ va chạm hay phát ra tiếng
Tôi thậm chí còn phát ra tiếng
Còn phát ra tiếng
Như thể tôi chưa từng phát ra tiếng
Liệu tôi có phát ra tiếng
Từ ngoài, luôn nhìn vào bên trong
Liệu tôi có thể tiến xa hơn
Vì tôi đang gõ lên kính
Vẫy tay qua cửa sổ
Tôi cố nói nhưng chẳng ai nghe
Nên tôi chờ đợi câu trả lời
Trong khi cứ đứng nhìn
Xem người qua lại
Vẫy tay qua cửa sổ
Có ai thấy không
Có ai đang vẫy tay
Lại với tôi không
Có ai vẫy tay
Vẫy tay, vẫy tay
Evan này.
Gì cơ?
Là Zoe Murphy mặc áo ban nhạc nổi tiếng mà cậu rất thích.
Cậu thôi đi được không?
Có lẽ cô ấy cũng thích cậu.
Có lẽ cậu nên bắt chuyện. Thổ lộ với cô ấy.
- Mình đã thử. - Thật à?
Phải, mình…
Mình đã ở lại sau buổi diễn ban nhạc Jazz
mùa xuân năm ngoái,
nhưng đã không tới chỗ cô ấy vì lo lắng
tay mình đổ mồ hôi, mà thật ra
không nhiều mồ hôi lắm. Mình chỉ…
Mình lo tay đổ mồ hôi,
đôi khi lo mồ hôi làm tay ướt.
Nên mình vào phòng tắm và dùng mấy sấy tay.
Nhưng rồi chúng vẫn đầy mồ hôi.
Chúng chỉ ấm lên thôi.
Mình đùa đấy.
Rõ là cậu không nên bắt chuyện. Cậu đúng là thảm họa.
Yêu Đội Mèo rừng.
Yêu Đội Mèo rừng. Quá tuyệt.
Quá tuyệt, ai cũng phi thường.
Mọi người biết thứ gì không phi thường chứ?
Phá rừng.
Chính xác chuyện gì đã xảy ra với tay cậu?
Mình đang leo cây thì bị ngã.
- Mình thật ngu ngốc. - Ngã từ trên cây à?
Mấy tuổi, năm tuổi à?
Thật ra, mùa hè mình làm kiểm lâm tập sự ở Công viên Ellison State.
Buồn cười là
khoảng mười phút sau khi ngã, mình nằm đó trên mặt đất,
chờ ai đó đến đỡ dậy.
Cậu biết đấy, mình nghĩ, cứ thế, họ sẽ đến
bất cứ lúc nào, nên…
Có ai không?
Không, không ai cả. Thế mới hài.
Hài dữ chưa?
Mô hình và…
Chà, còn cậu, cắm trại thế nào?
Mình đã độ được gần 6kg cơ.
Mình còn hẹn hò với một anh chàng Brazil đúng nghĩa là siêu mẫu.
Hy vọng đã trả lời câu hỏi của cậu.
Nên hãy gọi Mẹ Thiên Nhiên trở lại để bà ấy có thời gian.
Được rồi. Cảm ơn. Rất truyền cảm hứng. Phải.
Chúc một năm tuyệt vời và tiến lên, Đội Mèo rừng!
Này.
Muốn ký lên băng bột của mình chứ?
Cậu có thể là người đầu tiên.
Sao mình phải làm thế?
Mình nghĩ vì chúng ta là bạn và…
Bạn qua gia đình thôi, Evan. Hai thứ khác nhau. Hãy tôn trọng điều đó.
Connor, tao mê bộ móng này.
Ra dáng đại ca xả súng.
Thấy như vậy vui hả?
Không, không hề.
Ngưng cười đi!
Này.
Xin lỗi về anh trai tôi. Hắn bị tâm thần.
Evan, nhỉ?
Evan?
Đó là tên anh à?
Phải. Xin lỗi. Là Evan.
Là Evan. Xin lỗi.
Sao lại xin lỗi?
Vì em nói, rồi tôi nói,
tôi chỉ lặp lại thôi.
Thật khó chịu khi người ta làm thế.
Tôi là Zoe.
Xin lỗi… Tôi nghĩ là… Xin lỗi.
EVAN HANSEN THÂN MẾN, HÔM NAY SẼ RẤT TUYỆT
ĐÂY LÀ LÝ DO: HÔM NAY, CẬU CHỈ CẦN LÀ CHÍNH MÌNH
Evan Hansen thân mến.
Hóa ra hôm nay chẳng tuyệt chút nào.
Sẽ không phải là một tuần hay một năm tuyệt vời.
Sao lại tuyệt cơ chứ?
À, vì có Zoe, người mà mình không quen,
cô ấy cũng chả biết mình.
Nhưng…
nếu mình có thể bắt chuyện với cô ấy,
có lẽ mọi chuyện sẽ tốt hơn.
Vì…
Có lẽ sẽ không có gì khác cả.
Mọi thứ đã khác. Mình ước mình khác đi.
No comments yet. Be the first to leave one.