أول 200 سطر.
Tôi có một ngôi sao trên xe ôtô và một gắn trước ngực
Khẩu súng bên hông và có quyền bắt bớ
Tôi là ông trùm trên xa lộ
Vậy hãy cẩn thận với những điều bạn làm khi đi trên đường của tôi
Nếu phạm luật, bạn sẽ được nghe tôi nói
Tôi là người thi hành công vụ Tôi là cảnh sát tuần tra đường bộ
À, bạn nhận ra tôi khi nhìn thấy tôi vì cửa xe tôi sơn màu trắng
Tiếng còi và ánh đèn nháy xe cảnh sát của tôi
Tôi làm việc mọi ngày và mọi đêm
Chỉ bảo vệ lẽ phải và trật tự cố làm những điều đúng đắn
Nếu tôi viết cho bạn một vé phạt
Thì tốt hơn là bạn nên đi chậm
Tôi chỉ làm đúng phận sự của mình Tôi là cảnh sát tuần tra đường bộ
Tôi là cảnh sát tuần tra đường bộ Cảnh sát tuần tra đường bộ
Tôi phải làm việc nhiều mà đồng lương lại ít ỏi
Nhưng tôi sẽ gắng hết sức giữ cho bạn đi chậm
Tôi chỉ làm đúng phận sự của mình Tôi là cảnh sát tuần tra đường bộ
Hãy gặp Charlie - một người cha tốt, một công dân trung thực...
và một người kỳ cựu với thâm niên 18 năm ở cơ quan chấp pháp lớn nhất trong vùng.
- - Cảnh sát bang Rhode lsland. (bang nhỏ nhất ở Mỹ)
Đó là nhà của Charlie - khiêm tốn, như anh ta vậy.
Mặc dù sống bên bờ hồ
Charlie không phải một người hay bơi lội...
điều mà chúng ta sẽ thấy ngay sau đây trong câu chuyện.
Nhưng tôi đã hơi hấp tấp
Bạn biết đấy, có lẽ điều tốt nhất là chúng ta nên quay lại thời điểm mà câu chuyện bắt đầu
Khi còn trẻ, Charlie rất may mắn
Anh ta là người trẻ nhất trong lực lượng...
hẹn hò với cô nàng xinh đẹp và thông minh nhất trong thị trấn.
Cô ấy tên là Layla, nghe như một giai điệu.
Mmm, Charlie.
Anh không biết em yêu anh thế nào đâu.
- Yeah ? - Yeah.
- Vậy, em sẽ ở bên anh bất kể điều gì xảy ra? - Tất nhiên rồi, Charlie.
Vậy nếu anh phải chuyển đến Bắc Cực, và em không thể về nhà,
phải ăn mỡ cá voi suốt phần đời còn lại?
- Em có ở bên anh không ? - Có, em sẽ.
- Nhưng em hi vọng là điều đó không bao giờ xảy ra. - Ừ, anh cũng thế.
Vậy là, đến mùa xuân,
họ đã biến chuyện đó thành chính thức.
Cậu bé, ta nói cho mà nghe,
đó là đám cưới.
Nó được cha Ken Gumbert chủ trì,
và một nửa lực lượng cảnh sát Rhode lsland tham dự
- Chúc mừng, Charlie. - Cảm ơn sếp.
- -
- Ooh ! - Được rồi.
- Xem anh có gì này - Ooh !
Whoo. Đến rồi đó.
Ah.
Oh, um, xin lỗi. Các anh có nhận séc không ?
Nói lại đi. Chúng ta có nhận séc không ? Ý anh là người da đen ?
Không, không, không, hông. Trời, không. Công ty anh ấy mà.
Đừng nói vớ vẩn đê lấp liếm. Thế là phân biệt chủng tộc !
Không, không mà, thật đấy. Tôi ... tôi không ...
Cho anh biết nhé ! Việc này sẽ trở nên rất dễ dàng với anh. Sao anh không chỉ cần trả tôi bằng vải, hay là một xe chất đầy dưa hấu?
Hoặc là thật nhiều gà rán?
Vì anh không biết người da đen bọn tôi ... thích gà rán đến mức nào, ông Charlie ạ.
- Ôi không, thôi nào. Bớt giận đi. - Chuyện gì thế anh ?
Tên này không tin là người da đen biết dùng séc Chó má !
Charlie, em không muốn nghe những lời lẽ phân biệt chủng tộc trong căn nhà này.
Cái gì? Anh ... anh thậm chí chưa nói câu nào có ý phân biệt chủng tộc cả.
- À, vậy thì đây là vấn đề của người nhỏ con? - Không !
Anh nghĩ chỉ bởi vì tôi nhỏ con mà anh có thể bắt nạt tôi đc sao?
Nào, đến đây, anh bạn, Tập thể dục chút nào.
- Tôi sẽ cho anh một bìa học nhỏ về trọng tâm thấp. - Cái gì ?
- - Này, whoa, này, thôi đi !
Này! Chấm dứt ngay, thưa ông!
Đừng ra vẻ với tôi bằng cái từ "quý ông".
- Whoa, này, cái đó là phi pháp. -
Dừng lại. Ôi trời! Ow!
- Ồ, Bắt đầu rồi đấy. - Charlie !
- Charlie, đừng đánh anh ta ! -
Charlie, Charlie, Charlie, dừng lại! Charlie, dừng lại!
Charlie, Charlie. Này, này, này, để em xử lý. Dừng lại!
Xin lỗi, ông ... um ... "Jackson"
Uh ... Ôi, đừng! Họ ... họ ... họ của ông là gì?
- Là Shonte. -
Shonte, Tôi ... tôi ... Tôi rất, rất xin lỗi. Tôi lấy làm tiếc.
Oh, nào, đây cơ mà. đến chỗ xe của anh nào.
Tôi chỉ không chịu nổi những kẻ chỉ biết nhìn vào vẻ bề ngoai.
Anh không phải chịu đụng họ.
Đối xử với tôi như một thằng đần. Ý tôi là, anh ta nghĩ anh ta đang nói với ai?
Tôi giữ chức giáo sư về di truyền học phân tử ở đại học Brown,
- và tôi là hội trưởng MENSA ở Boston. - Anh đùa sao?
Không. Tôi lái chiếc limo này chỉ để thử trải nghiệm, chuyện là thế.
- Nhưng MENSA? Tôi là chủ tịch ở Providence. - Đừng đùa.
Chỉ khi Charlie nghĩ cuộc đời không thể ngọt ngào hơn được,
Ông Cò đã đến thăm anh ta và Layla.
- - Một cậu bé!
Oh, con trai, jai, ai.
Wow!
Nó thật là ... !
- - Huh? Cái gì?
- - Whoa, ôi Chúa, chúng ta thật may mắn. Cậu bé có bầu bạn!
- - Rặn! Rặn nào!
Charlie rất yêu chúng,
anh ta chỉ không thể đối mặt với sự thật.
Và thế là anh ta đành tiếp tục sống như thể mọi việc vẫn bình thường.
Chào Finneran. Chào bạn hiền.
- Chào! hi vọng anh thấy ngon miệng. - Oh, tôi có.
- Ahh ! - Charlie, con cậu thật tuyệt.
- Ừ, tuyệt đúng không? Cảm ơn. - Uh-huh.
- Charlie, -
giữa tôi và anh thôi nhé,
anh đã bao giờ để ý rằng con anh có làn da sơi sẫm không?
Ừ, uh ...
- Bà cụ tôi có một nửa dòng máu Ý. - Một nửa Ý?
À, ừ.
À, điều đó giải thích mái tóc ráo nước của chúng nhỉ?
Ừ, sao nào?
- Ý tôi là, người ta có rất nhiều loại tóc. - À, ừ.
- Ý tôi là, anh ... anh ... anh đã khám phá ra điều gì?
Không, không, tôi chỉ nói là ... Anh biết đấy ...
Thôi nào, Charlie, chết tiệt!
Trym của bọn nhỏ còn to hơn mấy cái xúc xích
Im đi, Finneran. Anh đang nói về các con của tôi đấy.
- Tôi có ý chất vấn anh về điều đó đấy. - Finneran !
Ra đây. Tới lượt anh.
Charlie, dừng bận tâm đến tôi.
Là bia nói ấy mà, anh hiểu chứ? Whoo!
Hmm. Chắc rồi.
Có gì đó rất mạnh mẽ đang sôi lên bên trong con, thưa Cha
và con lo rằng một ngày nào đó,
nếu không làm gì ngăn nó lại, con sẽ nổ tung lên mất.
Cơn giận này đến từ đâu, con trai?
Con không biết. Thật sự có quá nhiều chuyện.
Như vợ con chẳng hạn.
Không ai yêu cô ấy như con,
nhưng một phần trong con nghi ngờ rằng cô ấy có thể ngoại tình.
Và con ... con chắc là đã tưởng tượng ra chuyện này,
nhưng con có cảm giác ...
rằng cả thị trấn đang cười sau lưng con.
Charlie, là anh sao?
Rốt cuộc là, Charlie nhận ra điều tệ nhất mà anh sợ là sự thật.
Em rất tiếc, Charlie. Thật đấy.
Nhưng em phải làm chuyện này. Em đã tìm được tri kỷ.
Nhưng ...
Anh nghĩ anh là tri kỷ của em.
... không ...
Thôi nào, mau lên. Đi thôi, cưng.
Em chẳng biết phải nói gì.
Em đoán là con tim chỉ muốn cái mà nó muốn.
Tạm biệt, Charlie.
Nhưng em đã nói sẽ ăn mỡ cá voi.
Oh, cô ấy sẽ ăn, ngay khi tôi "trả tự do cho Willy".
- -
Cái cách mà một người đàn ông phản ứng khi bị phụ bạc thật buồn cười
Một số gục xuống và khóc như những đứa trẻ.
Số khác, mang theo một khẩu Uzi và trèo lên tháp đồng hồ.
Nhưng Charlie Bailey Gates có vẻ không chút phản ứng.
Anh ấy ngậm đắng nuốt cay,
cảm nhận sự đau đớn dồn ứ lại và trôi xuống cổ họng,
anh ấy khóa chặt chúng lại.
Bạn có thể tưởng thượng, thật không dễ dàng ...
cho Jamaal, Lee Harvey và Shonte Junior bé nhỏ ...
lớn lên mà không có mẹ,
nhưng Charlie đã biến căn nhà nhỏ thành một tổ ấm lớn cho bọn trẻ lớn lên.
Chúng rất thông minh.
- Đang làm cái gì thế, các anh bạn? - Máy bay bố ạ.
- - Bye-bye !
- Tạm biệt bố! - Chúc bố làm việc tôt!
Tạm biệt bố!
Chúng con yêu bố!
Nơi anh ta có thể trốn ...
- ... khỏi bản thân mình. - Không. không!
Hey! Dừng lại! Jamaal, con đang gặp rắc rối lớn đấy. Ra khỏi đó đi!
Con không định cất cánh đấy chứ!
-How many seas must a white dove sail - Shonte Junior,
Sao con cứ ăn cái đó mãi mà chả lớn được tí nào thế?
- Con không biêt. Con nghĩ là may mắn. -
How many times
- Must the cannonballs fly - Tin được cái giọng này không? Đó là Gomer Pyle !
Before they're forever banned
- The answer, my friend - Bố, bọn con có thể xem Richard Pryuor trên HBO được không?
- Is blowing in the wind - Richard Pryuor?
- Xin bố đấy. - Thôi được.
In Africa, though, I go out in the country. Whoo!
You see some lions and shit. I'm talkin' about real lions,
not them kind you be fuckin' with in the zoo.
You fuck with the lions, "Hey, lion, motherfucker !"
Be throwin' shit at it. Lion be, "Uh-oh, oh!"
Như cái cách mà họ sống, năm tháng dần trôi qua.
Và những cậu bé, chà, chúng đã trưởng thành.
...is make her toss my salad!
The guy's like, "Toss my salad? W-Well, what's that ?"
Yeah, well, having your salad tossed...
means having your asshole eaten out with jelly or syrup.
I prefer syrup.
Thằng ôn này hài vãi.
Mặc dù công việc của cảnh sát bắt đầu làm Charlie khó chịu,
nhưng các con của anh đã làm rất tốt.
Chết tiệt ! Em đéo tính nổi nguyên tử khối của Đơtery.
Mày ngu ế, cái đó quá dễ.
- Xem đây. Nói anh mày nghe. - Ờ, sao nào?
- Đơtery được tạo nên từ gì? - Một proton và một neutron, sao nào?
Thế thì cái electron đéo nào ở chỗ đấy hả?
- Như cứt, em không biết. - Bỏ nó đi!
Được rồi, anh đang bảo là cộng khối lượng của proton và neutron lại đúng không?
- Mm-hmm. - Biết rồi, nhưng làm gì với cái electron chết thiệt?
No comments yet. Be the first to leave one.