أول 200 سطر.
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2020 by ivy68 All right reserved
Ai là cậu bé dũng cảm của mẹ nào?
Đây, nắm tay mẹ.
Con sẽ đợi ở đây.
Mẹ sẽ quay lại ngay, OK?
Mẹ đã nói với ông gặp ta ở đây.
Về sớm nhé.
Evgeny.
Chuột Nhỏ của anh.
Em không nghĩ anh sẽ về.
Em nghĩ anh đã chết ở mặt trận.
Anh có nên bỏ Chuột Nhỏ lại một mình trên thế giới?
Em đã nhận được giấy.
Họ đã cử em đi đâu?
Novgorod?
Làm việc trong nhà máy?
Em liệu có thể khép chân mình mãi không?
Anh chẳng biết em đã sống như thế nào.
Anh phải tống thói bừa bãi ra khỏi người em chứ?
Em không sợ anh.
Quay lại chuyến tàu đó đi.
Đi!
Vẫn là Chuột Nhỏ của anh.
Nếu em đun sôi ấm nước từ bếp lò.
Chuột có thể không kêu rít hả?
Không, thôi nào, đi tiếp, làm đi!
Làm đi!
Đâm anh đi!
Đi nào, đâm anh đi!
Anh đã đối mặt với lưỡi lê của bọn Đức.
Giờ anh ra trận với vợ mình?
Sao thành như thế này được?
Bởi vì em muốn như thế này.
Em thích thế.
Em bày trò, anh biết trò em thích chơi.
Anh biết chúng.
Và anh sẽ rút thắt lưng của mình cho em, nhỉ?
Và anh bỏ em thở hổn hển như chó.
Sau đó, em sẽ lại là vợ ngoan
và lửa sẽ tắt trong mắt em.
Không có gì thay đổi, Chuột Nhỏ của anh à.
Không có gì thay đổi?
Anh có một đứa con trai, Ivan.
Và anh sẽ không bao giờ được gặp nó.
Ừ, xem này.
Mớ tóc đó có giá bao nhiêu rúp?
Tay mềm quá.
Lubov, sờ tay của cô ấm này.
Mượt như nhung, không?
Tôi là Anastasia.
Hãy cho bọn tôi một tuần, cô ấm.
Tôi ở đâu?
Ai quan tâm chứ.
Không phải chỗ đó, của Prushka.
Của Polina.
Chỉ nói chỗ nào là của tôi
Không có trong số chúng đâu.
Nhưng tôi ngủ ở đâu?
Ngoài giường ra đâu cũng được.
Đưa tay cô tôi xem.
Cô có thể nằm giường tầng của tôi.
Vì tôi có đôi bàn tay mềm mại?
Đi đi.
Nói ả, Svetlana.
Cô ấy không cần biết.
Cô ấy biết cô chỉ ở đây một tuần.
Đó là lý do tại sao bọn ta không bận tâm biết tên của cô.
Phụ nữ tay mềm không chịu được lâu.
Vào ngày đầu tiên đi làm
cô sẽ đau như chưa từng đau trong cuộc sống của mình,
đào đất đóng băng,
kéo những khúc gỗ nặng với đôi tay mềm mại của cô.
Ngày thứ hai, cô sẽ vấp ngã
và ngày thứ ba
cô sẽ gục.
Và họ sẽ dựng cô dậy.
Và vào ngày thứ tư, họ sẽ chà đôi bàn tay mềm mại của cô
dưới đế giày bằng thép của họ.
Cô nghĩ cô sẽ sống để thấy mặt trời vào ngày thứ năm?
Thứ sáu?
Svetlana sẽ chia sẻ giường tầng của cô ấy với cô
vì cô ấy nằm xa bếp lò nhất
và bởi vì cô ấy biết nó chỉ trong một tuần
và sau đó sẽ có không còn gì của cô nữa.
Tôi không có yếu đuối như chị nghĩ.
Cô có một tuần để sống.
Nhưng ở đây, một tuần có thể như cả đời
và một đêm có thể kéo lâu hơn thế,
vì vậy nói hết ra.
Chuyện gì với cô ấy vậy?
Cô ấy chảy máu.
Để tôi xem nhé.
Cô ấy không cần sự giúp đỡ của cô.
- Nhưng... - Cô ấy không...
- Tôi có thể... - Muốn cô giúp.
Cậu xinh quá.
Con chuột cũng biết nói à.
Hôm nay phải rất linh thiêng.
Cô đã ré câu gì lên thế?
Cô ấy thật xinh đẹp.
Lubov, cô nên nhìn cô ấy.
Tôi biết Yuri thì sẽ.
Bỏ tôi ra.
Cô ấy sẽ không cảm ơn đâu.
Quy tắc nơi này rất khác đấy.
Chị có thể giải thích chúng cho tôi sau.
Cô ấy bị sốt.
Có thể là ruột thừa của cô ấy.
Ta có nước sạch không?
Chỉ có sâm banh và brandy Pháp.
Có giếng.
Nó phải sạch sẽ.
Nó đủ sạch để ếch nở vào mùa hè.
Luôn có tuyết.
Lấy một ít chườm bụng cho cô ấy.
OK.
Ta làm gì giờ?
Lấy ít tuyết.
Hoặc kéo cô ấy vào đó, cắt bỏ ruột thừa.
Chuột.
Tôi ở đây bao lâu rồi?
Tôi không biết nữa.
Rất lạnh.
Nó rất lạnh.
Tối quá tôi không thể nhìn thấy cô.
Quay lại đi!
Tôi cho rằng chị là sếp ở đây.
Giờ á.
Hình như thế.
Chị đã làm gì?
Tôi cầy để sống.
Không, ý tôi là, kết thúc ở đây.
Cái quái gì cô muốn biết?
- Tôi... - Không ai quan tâm.
Dù cô đã làm gì,
có ai ở đây đã tồi tệ hơn.
Bị đánh cắp hết, bị giết hết, giết chúng...
Những gì cô đã làm chả là gì.
Giải quyết vấn đề đó là cô làm gì bây giờ.
Chị đã ăn cắp một quả táo, nhỉ?
Đây.
Cô ấy sẽ ổn chứ?
Có vết bầm tím hoặc bị vỡ.
Cô ấy là bạn à?
Cô ấy mang cho bọn tôi thêm khẩu phần.
Không có bạn bè ở GULAG.
Không.
Không có bạn bè.
Cô bị cô lập.
Ngay cả khi cô đứng điểm danh cùng bọn ta,
cô đang cô đơn.
Ta chỉ có một mình ở đây.
Tuyết sẽ giúp cho xẹp vết sưng.
Phải chờ xem đau do gì.
Thế ta có y tá dưới hầm.
Tôi là Masha.
Đây là Lubov.
Còn cô?
Prushka.
Cô có thể gọi nó là Chuột, ai cũng gọi thế.
Cô ấy ghét nó nhưng chả chống được họ.
Chuột.
Hôm nay Polina làm dưới bếp.
Một tiếng nữa.
Khi gặp, đừng nhìn vào vết sẹo của cô ấy.
Cô ấy không thích như thế.
Cảm ơn.
Không có gì.
Tôi đã có đủ để vật lộn cho một đêm.
Chuyện gì với cô ấy vậy?
Tôi không chạm vào cô ấy.
Cô ấy bị đá.
Cô thấy đấy, đó là tại sao tôi không bao giờ đánh nhau.
Một ngày nào đó cô khỏe, ngày hôm sau thì như vậy
Ăn một cú đá.
Thật không đáng.
Nhưng chồng cô tẩn cô nhỉ.
Lâu rồi, khi tôi là người như cô.
Cô chưa bao giờ giống tôi.
Luôn luôn.
Nhưng một lần, mọi thứ đã đi quá xa.
Và những gì sẽ xảy ra?
Tôi ăn án tám năm.
Chỉ tám năm thôi.
Tôi bị mười.
Là tai nạn à.
Chồng tôi khác gì như Masha.
Nóng tính.
Một đêm, gã đi làm về muộn,
dừng lại tu vodka bên đường,
và thức ăn của anh ấy nguội ngắt.
Vợ chồng đánh nhau
thì luôn có gì đó bị tan vỡ.
Anh ấy hất bữa tối tôi đã dọn.
Tôi lấy ấm ra khỏi bếp.
Bị bỏng tay.
Ở đây, tôi vẫn còn sẹo.
Nhưng tôi đã ném nó.
Tôi đã ném nó mạnh nhất có thể.
Kính vỡ thì sọ ổn.
No comments yet. Be the first to leave one.