Prvních 151 řádků.
Đi nào, anh bạn.
TẬP 17: MÀN SƯƠNG ĐẠO CHÍCH
Lão buôn Johann đến rồi!
Mọi người ơi, Johann đến rồi!
Johann, lão man! Lão cứ không cho tớ đụng vào số hàng trên tàu!
Vì lần cuối ông ta đến đây,
- cậu đã phá hỏng hết nửa số đó. - Có bằng chứng đâu nào?!
A, Berk! Viên ngọc cao quý của cả quần đảo!
Đằng này, ông Johann!
- Chà... - Oh! Hôm nay ông có thứ gì?
Toàn đồ hảo hạng cả, ngài Fishlegs.
Châu báu từ khắp mọi bờ biển.
Như những viên ngọc trai của Dyngja!!
Món quà hoàn hảo cho "người ấy" của cậu.
Chúng có thể thuộc về cậu, Astrid. Cứ nói với tớ này.
- Khỏi! - Đâu phải mấy lời đó.
- Mm, không. Không. - Ah, ngài Gobber.
Ngài có thích món nào chưa ạ?
Có gì hay ho không, Johann? Làm tôi ngạc nhiên đi nào!
Ngài thử tôi đấy à? Được rồi.
Khoan đã.
- Dưới này là thứ gì? - Ô, không có gì thú vị đâu.
- Chỉ là một đống đồ... - Phế liệu! Tốt lắm!
Tôi đã hết sạch nguyên liệu để rèn đồ.
Whoa! Đó là thứ đẹp nhất tớ từng thấy!!
- Đồ phế liệu thôi mà. - Không.
Tớ đang nói về cái chuỳ này.
Whoa!!
Này bé chuỳ. Muốn về nhà với anh chứ?
Vâng, em muốn lắm, Tuffnut.
Em muốn mặc sức đập phá đồ của mọi người cùng anh.
Ôi, bé chuỳ!! Em hiểu rõ anh quá!!
Tôi thấy quý ngài đã nhận ra ngay những món giá trị.
Đây là thứ kim loại tốt nhất
đến từ rìa xa nhất của quần đảo.
- Tôi sẽ lấy hết! - Tuyệt vời!
Rất hân hạnh làm ăn với ngài, ngài Gobber.
- Không phải tôi. - Ôi, ta cực ghét thằng nhóc đó!
Hiccup, các cháu giúp ta một tay với?
Có ngay đây, bác Gobber. Các cậu ơi!
- Cùng làm thôi, bé chuỳ. - Khỏi vội, nhóc.
Ta đã trả bộn tiền cho đống này.
Ta không muốn thấy chúng về với biển cả đâu.
Khi đi ngủ, mấy cái vá vẫn còn đó. Giờ mất tiêu rồi!
Ôi, cái cốc của bà tôi cũng thế, mất tiêu!
Đang có chuyện gì thế nhỉ?
Mấy bình sữa yêu thích của tôi nữa!!
Có chuyện gì thế này?
Tối qua cả đống đồ đã bị trộm khỏi làng.
Một đứa trong bọn cũng "mất mát đau đớn".
Ôi! Bé chuỳ! Bé chuỳ!
Ôi trời! Ôi trời, "cô ấy" mất tiêu rồi!
Khôngggg!
Ôi~~
Em! Em luôn ghen tỵ với "cô ấy"!
Em biết anh yêu "cô ấy" nhiều hơn, vì anh đã nói với em
rất nhiều lần và còn viết đầy lên tường phòng em!
Tình hình khó khăn đây!
Rìu, khiên, nón sắt, cốc, tất cả đã bị trộm!
Rìu, khiên, nón sắt, cốc...
Mấy thứ đó có điểm gì giống nhau?
- Rõ là ở chỗ chúng đều biến mất. - Không, chúng là kim loại.
Những thứ biến mất đều là kim loại!
- Hiccup, mọi thứ ta có đều là kim loại. - Chỉ là giả thuyết của tớ thôi.
Anh nhớ nhất mấy cái sừng bé tí quanh đầu em...
Dù là chuyện gì, ta phải
tìm ra thủ phạm trước khi mọi chuyện xấu đi.
Stoick, Bucket và Mulch đang đánh nhau bằng cá.
- Dùi cui của họ đâu? - Bị trộm rồi! Đành dùng cá thôi!
Có khi thế này lại tốt hơn đấy.
Ơ, vậy bố lo vụ "chiến tranh cá"
còn Astrid và con đi điều tra chút nhé?
Điều tra? Cậu tính làm gì đây, Hiccup?
Quay lại hiện trường phạm tội để xem
có tìm ra điều gì về tên trộm kim loại này không.
Tớ nhớ "cô ấy"!
"Cô ấy" có giọng nói rất lạ. Ôi không..
Gobber, bác nhớ gần đây có những ai đến đây không?
Mm, khó nói lắm. Công việc rất bận rộn.
Chỉ còn 41 ngày mua sắm là tới lễ Snoggletog rồi.
Đừng đợi đến phút chót chứ.
Hmm. Hmm. Không có dấu chân.
Tên trộm này không thể qua mặt bác đâu!
Bác đã đặt một cái bẫy hoành tráng để bắt hắn.
- Sao thế ạ? - Ơ...
Hoá ra bác đã lỡ tự mắc vào bẫy rồi.
Không ai được cử động chi hết!
Đây là chỗ của Bé Chuỳ trước khi "nàng"...
biến mất!
Có lấy, hay không đây?!
- Em thèm vào cái chuỳ ngu ấy. - "Nàng" rất thích ở đây.
"Cô ấy" thích ngắm bình minh.
Hoặc ngắm bức tường này, còn tuỳ hướng tớ đặt "cô ấy".
Bình minh cơ đấy.
- Quái dị thật! - Ừ, ngay cả khi đó là tụi sinh đôi.
Tớ không dính đến vụ này nhá!
Lạ thật! Không có dấu hiệu đột nhập.
Một dấu chân cũng không!
- Không hề có nhân chứng. - Thật không hiểu nổi.
Tớ hiểu đấy! Quá rõ ràng mà!
Vậy mà các cậu tự xưng là "thám tử".
Ơ, thứ nhất, bọn tớ không tự xưng "thám tử".
Thứ hai, cái gì rõ ràng?
Các cậu không phải đang tìm một tên trộm kim loại,
mà là con ma trộm kim loại!!
Chà, vẫn "thông minh" như mọi khi nhỉ!
Đã trễ rồi. Sáng mai ta sẽ bắt đầu lại.
Ôi! Cái gì...
Răng Sún! Răng Sún!
Cái gì... Răng Sún!
Bọn rồng Smokebreath.
Ê! Tụi kia!
Không! Bỏ tay ra ngay!
Có vẻ bọn mình đã tìm ra lũ trộm rồi.
Tên trộm cũng viếng nhà các cậu à?
- Không có nón tớ thấy trần trụi quá. - Tớ cũng thế.
Tớ đã phác hoạ tên trộm. Nó hiện ra trong giấc mơ của tớ.
Tiềm thức của tớ luôn hoạt động,
bọn tớ như một đội không thể bị đánh bại.
- Um, Tuffnut, đó là cậu! - Không, đâu phải.
- Ơ, đúng thế mà. - Không phải, nếu đó là tớ
thì tớ đã biết rồi...
Hơ, hình như đúng rồi.
Này, tớ biết tên trộm là ai rồi!
Hay đúng hơn là "lũ trộm" đó là ai?
Lũ rồng Smokebreath nhỏ.
Đúng rồi! Lũ Smokebreath trộm kim loại về xây tổ.
Nhưng tại sao lũ Smokebreath lại ở Berk?
Tộc trưởng! Quá hiển nhiên rồi mà!
Bọn Smokebreath thường không ở xa
quê nhà của chúng ở đảo Breakneck Bog.
- Đó là chỗ tớ không rõ lắm. - Tôi đã bị cướp!
Tên trộm đã tránh được bẫy và
cưỡm đi đống sắt tôi mua từ lão Johann!
Không sót lại một miếng... phế liệu nào!
Bố, có lẽ con biết làm sao lũ Smokebreath đến được đây.
Khi đó tôi hỏi... "Bữa tối có món gì?"
Thủ lĩnh tộc Mori Ori liếm môi bảo, "Là mi đó!"
"Là mi đó!"
Thuyền phó của tôi sẽ trở thành món khai vị!
A, ngài Hiccup và tộc trưởng vĩ đại.
Sao tôi lại có vinh dự này thế?
Johann, thật ra đống phế liệu
ông bán cho Gobber đến từ đâu vậy?
Không may là, tôi không thể tiết lộ nguồn hàng được.
Tất nhiên, có những lúc chia sẻ là điều tốt nhất.
Tôi thu nó từ một gã tộc Cuồng Bạo,
hắn đưa ra cái giá rất hời.
Hắn vừa trở về từ hòn đảo mà chúng ta đều biết rõ và kinh sợ.
- Đảo Breakneck Bog! - Tôi không nói gì đâu nhé.
Đó không chỉ là đống phế liệu, Johann,
No comments yet. Be the first to leave one.