The Family Stone

The Family Stone

Stáhnout Vietnamese titulky

Informace o verzi

The Family Stone 2005 1080p WEBRip x264 AAC5 1-[YTS MX]
Komentář od MusicalMadness
🎞️ Khớp với các bản WEB thời lượng 01:43:14. 📝 Biên dịch: Musical Madness Subbing Team. 🏡 Download bản hardsub & xem thêm tại https://www.facebook.com/musicalmadnessst

Tagy

webdl
Zveřejněno: 2025-12-24
Stažení: 28
Pro sluchově postižené: No
FPS: 23.976

Náhled titulků v jazyce Vietnamese

Prvních 200 řádků.

Phụ đề Việt ngữ thực hiện bởi Musical Madness Subbing Team

Là Meredith đây.

Đây không phải là cạnh tranh hơn thua nhé.

Tôi không quan tâm hôm đó là Thứ 6 trước Giáng Sinh. Thứ 2 là cô ấy được nghỉ rồi.

Này, chốt lại là tôi quyết không thông qua bản báo cáo đó mà chưa xem qua lần nào.

Rồi, vậy thì bảo Rebecca liên lạc với Ken.

Giờ này chắc cậu ta đang ở dưới sảnh. Bảo cậu ấy, chuyển tài liệu...

Vậy cô ta phải đổi chỗ đặt cọc đi.

Khoan đã, tôi có cuộc gọi khác, đừng gác máy.

Meredith đây. Tuyệt. Rồi rồi, tôi sẽ gọi lại sau.

Tôi bảo, đừng gác máy. Không. Tôi bảo là tôi sẽ gọi lại.

- Cảm ơn nhé. - Không có gì.

Everett, Everett. Chọn cho Amy à?

Lấy cái màu đỏ.

Tôi sẽ xem qua, nhưng bảo cô ấy nói nhà in...

Không. Thôi quên đi. Khoan. Tôi sẽ gọi lại sau.

- Lấy cái màu đỏ đi. - Màu đỏ?

Phải, chuẩn rồi đấy.

Giáng Sinh vui vẻ.

Gia đình Stone

Mẹ ơi!

Giáng Sinh vui vẻ.

Các con!

Các con?

Chào Patrick.

Tụi con bị kẹt xe.

Trông con tuyệt quá.

Khoan, Patrick à.

Sáng nay mẹ vừa tìm thấy công thức nấu ăn này trên web ẩm thực.

Đừng có dùng hành tây nha mẹ.

Sáng nay con gửi mẹ công thức của mẹ con rồi đó.

- Mẹ, Everett đâu rồi? - Nó hứa nó sẽ về kịp bữa tối.

Vậy mẹ có nghe gì về Ben chưa?

Tụi con không biết anh ấy bay lúc nào nữa.

Thì phải rồi. Nó đã lỡ mất 2 chuyến bay sáng nay đó.

Anh ơi, tụi em trong này.

Bánh hạnh nhân lừng danh của Millie.

Bà ấy chu đáo quá.

- Chào Thaddeus. - Chào bố.

- Chào Patrick. - Chào bố.

Giáng Sinh vui vẻ.

Em xin lỗi.

- Em không cần phải căng thẳng đâu. - Em nào có.

Họ sẽ mến em thôi.

- Con ghét chị ta. - Amy!

- Sao chứ? - Phải độ lượng chút đi con.

- Cảm ơn bố. - Con sẽ làm mẹ đau đầu đây.

Con tưởng chưa ai gặp chị ấy chứ?

Không. Hồi tháng 10, em có đến New York...

Phải rồi, anh chàng đó. Tên gì nhỉ? Hai đứa đến đâu rồi con?

- Kelly à. - Xin lỗi.

Vậy là con đã ăn tối cùng 2 đứa nó?

Phải, và chị ta giả tạo cực kỳ.

Chị ta cứng đờ như cây cờ.

Bả kéo tụi con đến một cái nhà hàng đắt đỏ, rồi huyên thuyên suốt cả buổi. Ý con là...

- Thôi, mọi người cứ chờ mà xem. - Sao thế?

Chị ta có cái kiểu hắng giọng cực kỳ lố bịch. Kiểu như...

Cứ như là bị nghẹn xu trong họng vậy.

Mẹ con đàn vịt về rồi đây!

- Susannah, con yêu. - Susannah.

- Chào, cục cưng. - Chào bà ngoại.

Xem ai này!

Chào cả nhà.

Chuyến đi dài quá. Con phải đi tiểu cái đã.

- Cháu cưng. - Ông ngoại!

Chào con yêu. Cháo khỏe chứ?

- Everett đã đến chưa ạ? - Amy vừa kể cho mọi người nghe về Meredith.

Cô ấy là người hay hắng giọng.

Sybil, sao em lại hùa theo nó?

Thì Amy có thích ai bao giờ đâu?

Patrick.

Em quý anh mà.

Tốn bao nhiêu năm mới được đấy!

Mà chị từng nói chuyện điện thoại với chị ta rồi phải không?

- Có một chút. - Chị ta không hắng giọng à?

Em đang nói cái gì vậy? Chị phải đi tiểu. Chừng nào Ben mới tới vậy?

Họ tới rồi!

Sẵn sàng chưa?

- Họ đang dõi theo mình đấy. - Sao...?

Lát nữa Kelly sẽ ra đây để chào đón chúng ta.

- Everett. - Bố.

Chào.

Con nói mà, thấy chưa?

Xin chào.

Em khỏe chứ?

Thad. Meredith. Meredith, đây là Thad.

À phải. Thaddeus.

Xin chào. Chị là Meredith.

Chị được nghe rất nhiều về em.

- Và đây là Patrick. - Xin chào.

- Chào. - Chào.

- Sao chị ấy phải lớn tiếng chứ? - Em còn nhớ Amy mà, phải không?

Amy. Phải rồi, Giáng Sinh vui vẻ.

- Con còn nhớ mẹ chứ? Là mẹ con đây. - Còn phải hỏi.

Và đây là Sybil. Mẹ, đây là Meredith.

Xin chào. Bác có một tổ ấm rất đáng yêu.

Rất vui khi được giúp vui cho cháu.

Chào mừng cháu.

Giáng Sinh vui vẻ. Chào mừng cháu đến với nhà bác.

- Mẹ à, đừng có làm quá lên thế. - Mẹ làm quá chỗ nào chứ?

Chào mừng chị. Em là Susannah.

Và đây là Elizabeth.

Cô có đôi giày thật đẹp.

Cảm ơn cháu.

- Được rồi. Chụp một tấm ảnh thôi nào. - Đến lúc chụp ảnh rồi!

Ảnh gia đình!

- Cứ vào chỗ đi. - Đứng phía trước mẹ con ấy.

Patrick, gần thêm chút nữa.

- Khoan đã. - Amy, nào, vào đi. Rồi đấy.

Mà Ben đâu?

Sát vô coi, Everett.

Em làm gì mà căng vậy? Chuyện đó thì có vấn đề gì đâu?

Em nghĩ là có vấn đề đấy.

Em không ngủ chung giường với anh trong nhà bố mẹ anh đâu.

- Sybil đã sắp xếp tụi mình ngủ đây rồi. - Và em nói như thế là không phải.

Ý con là hai đứa con sẽ không “làm ăn” ở đây à?

Đùa hay ghê đó mẹ.

Con biết là mẹ sẽ thấy hài lắm, mà thật đó...

Nhưng mà ngủ khác phòng á?

Everett, ngớ ngẩn quá!

Cô ấy không được thoải mái lắm.

Thì sao phải thoải mái chứ?

Dám đẩy Amy ra khỏi phòng ngủ của nó mà.

Cái gì?!

Cháu mong là không buộc ai ngủ ở ngoài.

Em nè. Chị đẩy em ra khỏi phòng nè.

Sao cô không ngủ trong phòng của cậu Everett?

Cậu là bạn của cô mà?

Hai người đã gây gỗ à?

- Dĩ nhiên là không. - Cháu mang thử giày của cô nhé?

Amy, chị thật sự rất xin lỗi. Chắc phải còn chỗ nào khác để...

Meredith đây.

Chờ chút.

Là em gái của cháu.

Phải ha, mọi người sẽ xuống lầu. Cho cháu chút riêng tư.

Đi nào, cục cưng. Elizabeth, đi thôi.

Cẩn thận đó.

Amy.

Đi thôi. Cẩn thận kìa.

Họ ghét chị.

Có mà, chị đang là bản thân mình.

Em vào được chứ?

Em không cần phải xin phép, Meredith.

Đừng giận mà.

Anh đâu có giận.

Nhưng em cũng đừng tưởng là anh dễ dãi đó.

Sao anh lại cất mấy cái này trong đây?

Anh không...?

Cái này...

Cái này lâu lắm rồi.

Gặp mặt mọi người thế này, với em không dễ dàng chút nào.

Anh biết là không dễ mà.

Nhìn 2 đứa mình kìa.

Hãy nhìn 2 chúng ta kìa.

- Ben? Trời ơi. - Amy.

- Cứ chờ đến lúc anh gặp chị ta nhá! - Gặp ai cơ? Lại đây nào.

- Meredith. - Không hút cần sa trong nhà nhé.

Không hút cần sa trong nhà. Lần này mẹ nghiêm túc đó.

Giáng Sinh vui vẻ nha mẹ.

Và năm nay đừng có ăn mặc luộm thuộm quá.

Nhà mình có khách đó.

- Con hiểu rồi ạ. - OK.

Ai vậy nè?

- Dạo này con tập thể dục à? - Chào, Ben.

Everett.

Wow, Everett đeo cà vạt này. Nhìn mà xem.

- Anh đang tranh cử chức thị trưởng. - Trông anh tuyệt quá.

Đúng rồi đấy. Này, anh muốn em gặp Meredith.

Chào.

- Hey. - Hey.

Chào.

Anh ấy bị cái gì vậy trời?

Đông đủ rồi đấy. Thằng con phí của về rồi.

Ê bà bầu, đến giao hàng cho bà nè.

Một giỏ quần áo bẩn thỉu khổng lồ dịp Giáng Sinh, giành riêng cho bà.

Chào anh.

- Thằng chồng em đâu rồi? - Chồng nào?

À anh chồng đó hả? Đúng Giáng Sinh ảnh mới đến.

Ong chúa, em sao rồi?

- Vậy còn bố đâu? - Ổng bỏ nhà đi theo gánh xiếc rồi.

- Một gánh xiếc tốt hơn. - Phải rồi, ít hề hơn.

Em xin lỗi nha. Chắc nhà mình có keo mà.

Không, không sao đâu.

Chắc vẫn còn đôi khác để đi chung bộ đồ đó thôi mà.

Màu đôi này đẹp đấy.

Xin phép.

Cô cần tôi giúp một tay chứ?

Nè, khỏi phải lảng tránh vô ích, chị đẹp ạ.

Chúng tôi sẽ ở dưới đây bàn tán về cô thôi.

Anh còn nhớ Cô Lewin không? Nhớ cô ấy chứ?

- Hồi lớp 2 á? - Yeah.

- Chờ đã, cái con bé môi mỏng dính á? - Chính ẻm. Trời ạ, con mê tít cô ấy luôn.

- Anh là thằng quái gở. - Phải rồi.

Cô này dễ thương mà? Đáng kinh ngạc.

Cám ơn, thưa ngài.

- Bộ cô ấy không đáng kinh ngạc à? - Phải, có vẻ cô ấy khá đáng kinh ngạc.

Vậy, Everett, anh tìm đâu ra cô này vậy?

Hồng Kông. Mùa xuân năm ngoái.

Mà thực ra là ở bán đảo Cửu Long, chứ không phải ở trên đảo Hồng Kông.

Dù rằng cả hai đều trú tại đảo Hồng Kông.

Komentáře

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left