Wanderlust

Wanderlust

Stáhnout Vietnamese titulky

Informace o verzi

Wanderlust WEBRip Netflix vi
Komentář od NguyenBich
Lấy từ NETFLIX. Biên dịch: Trịnh Trúc Quỳnh. Thời lượng: 1 tiếng 38 phút (98 phút)

Tagy

webrip
web
BRip
Zveřejněno: 2021-10-01
Stažení: 29
Pro sluchově postižené: No

Náhled titulků v jazyce Vietnamese

Prvních 200 řádků.

- Vợ chồng tôi muốn ở đó. - Anh yêu, em đã nói rồi.

New York là thành phố tuyệt nhất thế giới và ta phải sở hữu một phần của nó.

- Hoặc là cứ tiếp tục thuê nhà. - Làm ơn đi.

Đến lúc ta phải sở hữu thứ gì đó rồi. Ta đâu còn là trẻ con nữa.

- Đúng vậy. Hãy xét lại ưu nhược lần nữa. - Được rồi. Hãy bàn lại đi.

- Ưu điểm. Hàng xóm tuyệt vời. - Đồng ý.

- Gần Cà phê Joe's. - Anh thích.

- Quán ruột. - Ngon nhất thành phố.

Cà phê trồng dưới bóng râm, giá cả hợp lý.

Vậy ưu điểm, cà phê. Nhược điểm, giá cả.

- Anh nói ta có thể mua nhà. - Chỉ khi anh nhận được tiền thưởng.

- Có thể HBO sẽ mua phim tài liệu của em. - Ừ thì…

- Hai vị xem xét xong chưa? - Không gian cũng là một nhược điểm.

- Đó là căn hộ một phòng. - Không, đó là căn hộ thông tầng.

- Là căn hộ thông tầng… - Ta lớn cả rồi. Gọi cho đúng bản chất đi.

- Đó là căn hộ một phòng. - Em nhớ có ghi ở đây. Xin lỗi.

- Căn hộ thông tầng gì chứ? - Chồng bà có thế này không?

Chồng tôi bị mù.

- Tôi rất tiếc. - Không, không cần đâu.

- Pierre bị mù bẩm sinh. - Ồ, tốt. Ý tôi là, không tốt, nhưng…

Đừng lo, ông ấy đã sống như vậy từ khi sinh ra.

Nhưng ông ấy vẫn ngửi ra mùi nước hoa Chanel trên cổ tôi.

Vẫn nếm được vị bánh cuộn sô cô la tôi nướng cho ông ấy.

Và vẫn nghe rõ từng tiếng lược tôi chải tóc mỗi đêm trước khi đi ngủ.

Còn chuyện thân mật… tôi có thể đưa ông ấy lên đỉnh chỉ bằng một cái búng tay.

Được rồi, tôi biết hai người lo lắng, nhưng tin tôi đi,

căn hộ này là một khoản đầu tư tuyệt vời, ngay cả khi kinh tế đang suy thoái.

- Nó nằm ở West Village. Không gì bằng. - Thật sự quá tuyệt.

- Vậy là em muốn ở đây hả? - Chúng ta cần phải ở đây.

Vậy thì mua thôi!

- Xin lỗi. Chắc chuyện này xảy ra suốt. - Không đâu.

- Em ký đây. - Đợi đã.

Chà! Nhìn không gian này xem!

Mai là ngày trọng đại với anh và em cũng phải tới HBO.

- Anh sẵn sàng uống thuốc ngủ luôn. - Giờ em không thể gặp Rick.

- Em không thể gặp anh trai anh. - Hai phút thôi. Nói cho xong đi.

Chẳng bao giờ là 2 phút.

- Chào Rick. - Ricky liếm bi, chà súng anh đi.

Đừng gato vì súng anh dày mấy chục li. Tào lao đủ rồi. Cho anh xem một vòng đi.

- Được rồi. Kia là nhà bếp. - Nhỏ.

- Đó là nhà tắm. - Nhỏ.

- Còn đây là phòng ngủ. - Nhỏ.

Hết rồi đấy.

Phòng ti vi nhà anh còn rộng gấp đôi chỗ chú.

Nhưng anh ở Atlanta.

- Chào George. Chào Linda. - Cô ấy còn sống này.

Chào Marisa.

- Chào! - Chị tuyệt quá!

Ôi, cảm ơn. Chị có đọc một bài báo viết là nếu bạn chịu khó cười cả ngày,

thì bạn có thể đánh lừa não bộ rằng bạn đang hạnh phúc.

- Thật sao? Chà. - Chà.

Tám vậy đủ rồi. Cho chú xem cục cưng mới của anh.

- Cục cưng mới? - Anh vừa nhận nuôi một bé nhọ. Em nó đây.

Đầy đủ tính năng mới, rộng 48. Và cái này mới hay nè.

Nếu có tên nào tính ăn cắp xe, thì anh đã có bộ định vị từ xa.

Báo cáo vị trí trong vòng 9m.

Anh sẽ lại đó, cùng với cảnh sát, bắt bỏ mẹ thằng khốn đó.

Kiểu như: "Hẹn gặp lại sau 3-5 năm nữa nhé, đồ khốn".

Anh nghĩ một gã đội khăn ăn cắp xe của anh ư?

Đừng cười. Đây là Atlanta. Trụ sở CNN đặt ở đây đó.

Hình như kết nối bị lỗi. Rè quá.

Anh thấy chú đang đóng máy tính đấy nhé, thằng lỏi.

Phải nói rằng Marisa vô cùng "may mắn" khi vớ phải anh trai anh.

Biết anh muốn làm gì không? Anh sẽ lột cái áo choàng đó ra và…

- Không sao. Anh mệt. Em hiểu mà. - Anh xin lỗi.

Em thấy sao nếu ta quẩy nát chỗ này theo cách truyền thống?

- Đừng ngủ gục. Ta làm được mà. - Em sẽ không ngủ.

Em sẵn sàng chưa?

- Rồi. - Đừng quên cười nhé.

Bộ phim của em khá nặng nề nên hãy giữ không khí vui vẻ.

- Anh nghĩ em làm phim tệ vậy à? - Anh không có ý đó.

Anh nghĩ em là một họa sĩ vẽ truyện thiếu nhi xuất sắc,

một nhà thiết kế trang sức đại tài. Anh yêu sự nghiệp làm kem tại gia của em.

Em nhớ rõ lý lịch phong phú của mình, cảm ơn anh rất nhiều.

Nhưng với bộ phim này, em đã tìm thấy thứ em muốn làm. Em tin mình có thể bay.

- Thôi nào, anh nói đi. - Rồi, anh tin em có thể bay.

Bỏ điện thoại xuống!

Cho họ thấy đi. Anh sẽ gọi lại sau. Chúc em may mắn.

Thế giới này ngày càng trở nên tệ hại.

Nam Cực là nhà của vô số các loài sinh vật đẹp nhất thế giới,

hầu hết trong đó đã và đang chết dần.

Anh bạn dễ thương này bị ung thư tinh hoàn.

Ngôi nhà của cô gái nhỏ này đã tan, còn cha mẹ cô thì chết đuối.

Trong cơn khát tài nguyên, ta đã cưỡng bức những sinh vật này.

- Ta bức ép chúng… - Dừng lại.

- …rồi sát hại chúng. - Dừng lại.

Vẫn chưa hết mà.

Tôi thấy nội dung mà cô truyền tải ở đây rất thú vị.

- Cảm ơn! - Không đời nào. Ta phải loại bộ này.

Ừm.

- Loại? - Phải, loại.

Nhưng bộ phim này là Sự thật Đau lòng pha Hành khúc Cánh cụt.

Tôi chỉ muốn rạch cổ tay vì đây là thứ trầm cảm nhất tôi từng xem.

Tôi không hiểu.

Tôi nghĩ ý của Marcy là, nếu tôi sai thì cứ nói nhé,

cô ấy muốn cắt cổ tay vì bộ phim này quá trầm cảm.

- Tôi hiểu. - Ừ.

- Tôi thấy cô đang mang thai. - Cảm ơn đã để ý.

Sao cô biết? Vì bụng của tôi à?

Hay là cô thấy búi trĩ và đọc được suy nghĩ của tôi?

Cô có muốn con cô lớn lên được thấy chim cánh cụt không?

Nói thật nhé, kệ xác lũ chim cánh cụt.

Tôi không nghĩ Marcy có ý nói kệ xác chim cánh cụt.

Không, tôi có ý đó đấy. Kệ xác chim cánh cụt.

Tôi thì yêu chúng.

- Ờ hớ. - Nhưng tôi phải đồng ý với Marcy, kệ nó.

Có vẻ chip Java sẽ là một thành công lớn đấy.

- Nhà mới của anh thế nào? - Ồ, tuyệt lắm. Siêu nhỏ và siêu đắt.

Ôi Chúa ơi, nghe hay đấy.

- Siêu nhỏ lại còn siêu đắt? - Vâng.

Thường thì chỉ một trong hai, nhưng anh lại dính cả hai.

- Vâng. - Vui thật. Sao lại nhọ thế?

Tôi biết.

Lý do thứ 25 tôi không muốn lấy vợ. Ai đó sẽ bắt tôi mua thứ tôi chả đủ tiền.

Tiền bạc quyết định tất cả đó, anh bạn. Tiền bạc.

Phải.

Tôi sẽ gia nhập hội già, giàu, xấu và có một cô vợ nóng bỏng giống như…

- Gollum. - Không phải.

Georgie! Lúc nào lên lầu thì đến gặp tôi bàn chút chuyện nhé.

Ngon. Cậu vừa được chỉ tay vừa được đá lông nheo. Sếp chấm cậu rồi.

Phim này không hợp HBO. Bọn tôi chuộng bạo lực và giật gân nhưng phải hấp dẫn.

- Cô hiểu không? - Tất nhiên. Tôi đã nghĩ gì vậy trời?

Ta có thể cho lũ ma cà rồng vào chịch choạc với bọn chim cánh cụt

cho cô tha hồ suy tư về lũ ma cà rồng cánh cụt hấp dẫn.

Điều đó hợp với HBO chứ?

Rồi thêm cả gấu bắc cực phê pha làm gái nhé?

Để chúng khoe ngực bất chấp. Cô thấy thế nào?

Tôi nghĩ cô đang đùa, nhưng nếu cô làm được, thì sẽ rất thú vị.

Phải, rất thú vị.

Dù tôi được thăng chức thì sao? Phải làm thêm giờ cho công việc tôi ghét.

Cậu thực sự làm tôi buồn đấy. Tôi cũng ghét công việc này.

- Chuyện gì vậy? - Cục Dữ trự Liên Bang đến lúc 5:00.

Tịch thu mọi thứ.

Georgie, tôi sẽ xem xét lại cuộc nói chuyện của chúng ta.

Công ty phải dừng hoạt động ngay lập tức.

Có phải ông ấy vừa làm dấu sa thải tôi không?

- Anh làm gì ở đây? - Dự án HBO sao rồi?

Họ vừa loại em vừa không hứng thú xem những dự án khác của em,

nên hóa ra em không thể thành công.

Sao anh không đi làm, George?

Ồ, anh bị sa thải rồi.

Hai vị muốn bán nhà?

Ừm, công việc của tôi có chút thay đổi.

Tôi nói thật nhé. Thị trường nhà đất xuống rồi.

- Bọn tôi vừa mua mà. - Bà nói đó là một khoản đầu tư tốt.

- Anh nói thì có. - Bà đã nói thế mà!

Dù sao đi nữa, ai nói không quan trọng.

Giờ chẳng ai mua căn hộ một phòng đó đâu.

Căn hộ thông tầng.

Hãy trưởng thành lên và gọi cho đúng đi. Đó là căn hộ một phòng.

Tôi biết ngay mà!

Dù có bán được, thì cũng lỗ. Hai người sẽ mất trắng số tiền đó.

Ngay sau khi ổn định lại, ta sẽ tính chuyện về New York.

Ricky đã tìm việc cho anh và Atlanta là nơi dừng chân tốt nhất lúc này.

Họ gọi nó là Thiên đường nóng bỏng . Nghe vui đấy chứ?

Anh quá ám ảnh với Cà phê Joe's. Lúc nào cũng phải là Cà phê Joe's.

Vì cà phê ở đó ngon cực.

Dòng sông tĩnh lặng cứ thế cuộn trào Ánh trăng Mississippi hãy tiếp tục

Ta tiêu rồi!

- Tiêu rồi! - Dừng lại!

Và tôi chẳng cần lo lắng gì nữa

Vì tôi chẳng còn phải vội vàng chi nữa

- Năm ngoái em kiếm được có 800 đô. - Anh thích em thất nghiệp còn gì.

- Sao anh có thể để ta lâm vào cảnh này? - 800 đô!

Anh không có ý đó. Tại anh bực quá.

- Phải, anh có ý đó đấy! - Em biết mà!

Ôi Chúa ơi…

Chính đôi tay đó, hỡi em gái xinh đẹp

Chính đôi tay đó Hãy nắm tay anh bằng đôi tay đó

Chính em là người đòi đến West Village và mua căn hộ.

- Bật nhạc đây! - Đừng.

Thiên chúa sẽ ổn cả thôi Thiên Chúa sẽ ổn cả thôi…

Đồ xấu tính.

GEORGIA BANG CỦA NHỮNG CHUYẾN PHIÊU LƯU

- Em không thể ngồi trong xe nữa! - Chúa ơi!

Không thể. Ta phải dừng lại đâu đó.

Được rồi. Đồng ý.

- Em mệt lắm. - Anh nói là được rồi.

Đừng cằn nhằn sau khi anh đã đồng ý nữa.

- Nhà nghỉ Elysium, mười dặm nữa. - Tốt.

ELYSIUM

Chúa ơi, chỗ này tồi tàn quá lại còn đóng cửa. Em điên mất thôi.

Chỉ là quầy hoa quả. Đợi đã, con đường kia là sao?

"Elysium. Mỗi ngày một giấc mơ. May túi ba gang, mang đi mà đựng".

Chỉ mong họ có giường.

Nếu không có thì họ đã đề là Nhà hàng Elysium.

Chuyện gì anh cũng phải đùa mới được sao?

Hai bạn đang tìm nhà nghỉ hả? Nửa dặm nữa thôi. Đến nơi là thấy.

- Cảm ơn. - Cảm ơn.

- Đi chứ? - Ừ.

Lùi lại.

Không. Đừng!

- Anh ta bám theo ta kìa! Anh ta muốn gì? - Chúa ơi! Anh ta đang đuổi theo ta!

Em không biết! Anh ta muốn chặt ta làm trăm mảnh

rồi lột da ta làm quần áo đấy! Lùi lại mau lên!

Nhà nghỉ ở hướng kia cơ!

- Không, đợi đã! - Anh ta đến gần lắm rồi! Mau!

- Ôi, không, anh đang làm gì vậy? Chúa ơi! - Không!

- Ôi Chúa ơi! - Chúa ơi!

Hai người không sao chứ? Ôi trời.

Komentáře

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left