Prvních 200 řádků.
Năm 1979, Liên bang Xô Viết xâm lược Afghanistan.
10 năm sau khi Liên Xô rút quân, đất nước này chỉ còn là một bóng ma của chính nó.
Tàn phá của chiến tranh, kết hợp với nội chiến ngay sau đó,
chế độ cai trị tàn bạo của Taliban, cùng nạn hạn hán kéo dài ba năm
đã khiến hàng triệu người Afghanistan phải rời bỏ đất nước.
Liên Hợp Quốc ước tính rằng
Iran hiện là quốc gia tiếp nhận hơn 1,5 triệu người Afghanistan tị nạn.
Hầu hết thế hệ trẻ được sinh ra tại Iran chưa bao giờ trở về quê hương.
''Nhân danh Chúa''
BARAN
Biên dịch: Duy Vật
"Bản dịch này xin dành tặng cho những người mà tôi yêu thương"
15, 16, 17... 40.
-Em thắng rồi! Em thắng rồi! -Chờ anh với!
Mười gói mì ống, bốn hộp diêm
bảy gói thuốc lá Harvardin...
tám gói thuốc lá Montana.
Cậu tên gì?
Ông lúc nào cũng hỏi tên cháu thế.
Tôi không thể nhớ hết mọi cái tên được.
Lateef ạ.
Nhìn cái đống tài sản của tôi thì biết.
Ông Hossein ơi, xin hãy giữ thẻ căn cước của cháu cẩn thận với ạ.
Về nhớ nhắc Memar trả tiền cho tôi nhé.
Chắc chắn ạ.
Hết 3,480 tomans.
Thêm cái kẹo này nữa là 3,500 tomans nhé.
Lấy đi, cứ tự nhiên!
Cảm ơn ông ạ.
Đừng quên nhắc Memar đấy!
Nhanh lên! Nhanh lên! Đặt anh ấy xuống đây!
Đau ở đâu vậy? Có nặng không?
Bọn tôi sẽ đưa anh tới bệnh viên ngay bây giờ!
Có chuyện gì vậy?
Là Najaf. Ông ấy ngã từ tầng 2 xuống.
Ông ấy không dùng dù sao?
Thật đáng xấu hổ! Quay lại làm mấy cái việc quái quỷ của cậu đi!
Đưa anh ấy lên xe tải nào!
Bây giờ thì, tất cả các anh quay lại làm việc đi! Nhanh lên!
Đưa đi bệnh viên đil! Đừng có mà nói địa chỉ chỗ này đấy!
Tôi không muốn gặp rắc rối với điều tra viên đâu.
Soltan, cẩn thận nhé! Đi đi!
Ông Kỹ sư, ngừng chớp đèn đi Tôi mù mất thôi.
Tôi chẳng biết nó bị gì nữa.
Này sếp, đây là hóa đơn ông Memar gửi cho ông.
Memar thậm chí còn chưa trả tiền công mà đã ném cho tôi một cái hóa đơn rồi!
Đừng xúc động như vậy chứ!
Đi xuống mà lấy tiền công cho công nhân kìa.
Thật không thể tin đươc!
Ông Kỹ sư, ông vẫn còn nghịch ngợm với cái đèn ấy à?
Đi lo việc của cậu đi!
Ông thực sự cần một chút lóe sáng của thiên tài đấy.
Cút đi!
Thưa sếp, đây là hóa đơn của ông.
Memar bảo ông đi xuống lĩnh tiền lương của công nhân.
50,000 tomans còn bản kê này ổn đấy.
Anh đang chèn ép tôi tôi đó!
Còn nhiều công nhân khác nữa mà!
Cứ hỏi đồng hương của tôi đi xem anh ta có gì không.
Tôi chỉ còn tiền cho các công nhân Afghanistan thôi.
Công nhân Iran quan trọng hơn đám Afghanistan chứ!
Ôi trời ơi, ở đời thì phải công bằng chứ.
Họ đế mỗi ngày trên mọi nẻo đường từ Kan Sulerun đấy.
Làm việc thì nhiều hơn người Iran mà tiền thì lại được ít hơn.
Cứ nhìn vào Najaf tội nghiệp vừa mới ngã hôm nay mà xem.
Bây giờ ông ấy phải an dưỡng ở nhà với cái xương gãy đó.
Bây giờ với tất cả lương tâm:
Tôi nên đưa tiền cho ai? Cho họ hay cho các anh?
Cho bọn tôi!
Đủ rồi! Anh thật hết thuốc chữa!
Xin đừng nói tiếng Thổ Nhĩ Kỳ nữa. Nói tiếng Farsi đi, tôi có thể trả lời ông!
Được rồi thì Farsi! Anh có biết cảm xúc nghĩa là gì không?
-Nếu ông có cảm xúc... -Không, anh chả biết gì cả.
...thì ông đã đưa cho mỗi công nhân tiền công mỗi ngày hoặc một cái hợp đồng rồi.
-Vậy là anh muốn một cái hợp đồng? -Phải.
Được rồi, bây giờ thì cầm lấy tiền đi, và cậu kia
biến khỏi đây đi.
Gì nữa đây?
Khi nào thì ông đưa tiền cho cháu ạ?
Vợ con cậu đang chết đói à?
Hay vợ cậu đòi li dị?
Tiền của cậu nằm ở chỗ tôi an toàn hơn trong ngân hàng chứ...
Mà tôi cũng đã đưa cho cậu tiền tiêu vặt rồi còn gì.
Cháu thích tự mình lo liệu hơn ạ.
Này nhóc, cậu nghĩ là cậu thông minh, có phải không? Ngồi xuống đi!
Được rồi, cầm lấy nó, nhóc.
Thôi nào, cầm đi!
Lúc tôi nói cậu chẳng thông minh tẹo nào, đó chính là ý của tôi.
Cậu muốn làm gì với số tiền này hả?
Cầm cái này đi như thế đã quá nhiều rồi.
Cậu còn quá trẻ. Cậu mới chỉ là một cậu nhóc thôi.
Cậu sẽ chẳng thể tiết kiệm nổi đồng nào đâu.
Còn bây giờ thì đi lấy nhiên liệu đổ đầy mấy cái đèn đi!
Memar, đó là một hóa đơn để thanh toán này.
Lateef, còn làm gì nữa vậy? nhanh đi lấy nhiên liệu đi!
Cháu tới liền. Cháu tới liền.
Chào, Memar đâu rồi? -Trên lầu ấy!
Chào buổi sáng, ông Memar.
Đó là giờ để làm việc hả? Gần trưa rồi đấy!
Tôi xin lỗi đã tới trễ. Tôi đã ghé qua nhà ông Najaf.
Chờ ở đây. Tôi sẽ quay lại.
Thằng nhóc nào đây, con của anh à?
Không, là con của Najaf.
Có tin gì của Najaf không? Anh ấy sao rồi?
Chân ông ấy gãy nặng lắm nên đang ở nhà.
Hôm nay không cần làm việc. Tôi sẽ trả lương cho anh,
Tiền này là cho Najaf.
Chúa phù hộ cho ông, Memar. Không việc gì phải vội cả.
Chiều nay, tôi sẽ ghé qua nhà ông ấy.
Với tình trạng đó thì Najaf cũng không thể làm việc được.
Ông ấy phải nuôi 5 đứa con
mà vợ thì mới mất năm ngoái.
Thằng bé này có thể thay thế ông ấy.
Cháu đã từng làm việc trong công trường bao giờ chưa?
Một chút, nhưng chủ yếu...
thằng bé phải chăm sóc cho mấy đứa em trai, em gái của nó.
Cháu có thể làm gì nào?
Thằng bé thông minh lắm. Nó sẽ nắm bắt công việc nhanh thôi.
Nó không tự nói được à?
Này nhóc, cháu làm được những gì?
Tôi mong là nó không bị câm điếc đấy chứ.
Ta đã hỏi cháu có thể làm những gì?
Vác vài bao xi măng không thành vấn đề.
Anh nói đúng, nhưng việc đó cần sức khỏe
mà đứa nhóc này thì trông quá ốm yếu.
Chỉ một hai ngày thôi, nó sẽ ổn mà.
Cháu tên gì?
Rahmat.
Thôi được rồi, tôi sẽ cho nó làm thử trong hai đến ba ngày.
-Cho nó làm cùng anh đi. -Chúa phù hộ cho ông.
Cậu đã ở đâu cả sáng nay vậy?
Cháu đi mua chút đồ ạ.
Nhanh lên, phục vụ trà cho các công nhân đi.
Thì cháu đang làm đây.
Sao tự nhiên hôm nay lại phục vụ trà cho tôi thế?
Tại tôi gặp anh trong ác mộng.
Ông Soltan, đây là con trai của ông ạ?
Không. Đây là Rahmat, con của Najaf.
Ôi chao, ông Najaf chết rồi ạ?
Phỉ phui nhà cậu! Ông ấy chỉ bị gãy chân ở nhà thôi!
Anh chỉ đùa thôi mà!
Ông Najaf và anh là bạn tốt đấy.
Uống chút trà nhé.
-Thôi nào, lấy đi! -Rahmat, nhận trà đi cháu.
Này, đây là trà từ ngày hôm qua à?
Không, từ tuần trước đó. Dĩ nhiên là ngày hôm nay rồi.
Thế tại sao mày lại đưa cho tao cái thứ nước rửa chén này?
Vậy đi mà thuê người hầu riêng đi!
Thế công việc quái của mày ở đây là gì thế?
Câm cái mồm của anh lại đi! Anh nghĩ anh khỏe lắm à?
Chuyện gì thế?
Cút về làm việc của cậu đi! Quay về làm việc!
Memar, Memar, thanh tra chính phủ đang tới kìa.
Thanh tra tới!
Người Afghanistan, chạy đi, tất cả trốn mau lên!
Thanh tra đang ở đây!
Trốn ngay đi. Nhanh lên, chạy đi!
Chào ngài. Mời vào!
Ông Memar, chúng tôi nghe nói có một công nhân Afghanistan ngã từ tòa nhà này.
Người Afghanistan? Bọn tôi chẳng có ai là người Afghanistan ở đây cả.
Đó chỉ là một trong những đồng hương của tôi thôi!
Ông ta ở đâu rồi?
Ông ấy từ bệnh viện trở về nhà rồi.
Ông không có bất cứ một người Afghanistan nào làm ở đây phải không?
Không, thưa ngài.
Ông có biết ý nghĩa của việc
sử dụng lao động Afghanistan mà không có giấy phép không?
Có chứ.
Vậy thì, ông biết luật rồi đấy, đọc tờ giấy này rồi ký đi.
-Đó là gì vậy? -Một tờ giấy cam kết.
-Mời ngài ạ. -Có mấy người Afghanistan làm việc ở đây thế?
Một ạ.
Ồ thế à? Ông ta tên gì? Ông ta đang ở đâu?
Ngài đang nhìn vào người đó đấy ạ.
Cậu nghĩ cậu hài hước lắm hả?
Tôi làm việc còn nhiều hơn cả đám Afghanistan mà lại bị đối xử như cặn bã ấy.
Đủ rồi đó thằng cứt bò, to mồm quá rồi đấy! Cút đi!
Thưa ngài.
Này, ông đã ký rồi, phải không?
Thưa vâng.
Với tất cả lòng kính trọng, xin đón chào ngài mọi lúc.
-Có ai ở đó không thế? -Không, chả có ai cả.
Được rồi, rút khỏi đây thôi.
Đừng lo. Tới đây nào.
Thằng nhóc làm việc thế nào?
Ngày đầu tiên như vậy cũng không tệ lắm.
Này, cái này là cho Najaf.
Ông thật tử tế.
Chào nhé.
Ông Memar, có chút gì cho cháu không ạ?
Đưa mắt của cậu ra khỏi mớ tiền đi.
Bưng trà đi. Đi đi.
Mỗi lần thấy tiền cái là lưỡi nó lại lè ra.
Memar, bản kê này không chính xác.
Thiếu một ít tiền.
Tôi biết rồi, tôi biết rồi.
Trước hết ông cứ sửa lại mấy mảng tường đi, rồi tôi sẽ cho ông nghỉ ngơi.
Em đang làm gì thế?
Cái này nặng lắm đấy.
Xoay lại... cong lưng một chút... lùi lại chút nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.