Prvních 200 řádků.
Hỡi tất cả những tay bơi lội, những cô gái, thủy thủ,
những kẻ trên cạm, những nàng tiên cá, rắn biển,
và những sinh vật khác dưới đáy đại dương,
Ta, vua Neptune, xin gửi lời chào.
Với tư cách là Vua của Bảy Biển, chúa tể của những con sóng vô tận,
Chấp chưởng tối cao của các hang san hô
và của những nơi sâu thẳm nhất nơi đại dương,
Ta mời các người chiêm ngưỡng dung nhan mê hoặc của các mỹ nhân ngư
và qui phục trước quang cảnh mê hồn của bờ biển này...
để quên đi giông bão,
và khó khăn của cuộc đời
Buổi sáng này, ta khai mở sự lạc thú của mùa hè
và chào đón tất cả các công dân của thành phố Atlantic tới để đùa vui
trong bọt biển và bóng bóng của đại dương.
Trong 12 tuần tới, ta hạ lệnh cho các người...
Cái quái gì đây? Hẳn nó rơi ra từ thuyền.
Whiskey!
Nhìn này!
Sao mọi người lại la như thế?
Có lẽ là thuồng luồng.
Tận hưởng niềm vui
của mùa hè và..
Tôi có nên tiếp tục không?
Thổi kèn rồi đi đi.
Sáng suốt thật đấy, Ed.
Đưa hàng lên xe đi.
Cái lưng của tôi đau quá. Ở đây 3 thùng này.
Một tá thùng rượu.
- 2... - Anh chắc chứ?
Sao không là 3 hay là 12 thùng luôn?
24 thùng, Gyp.
Tôi muốn gặp thằng thuyền trưởng ngu dốt này.
Ông ta bảo đêm qua điên rồ lắm.
Sóng đánh dồn dập đủ hướng.
Đây là biển, Torino, nó làm đúng việc của nó!
- Tại sao thằng đó lại không làm việc của nó? - Có thể là do sóng dữ.
Cái gì?
Em họ Franco của tôi. Anh ta là người mới.
Cả dòng họ bên nó là đám thích lải nhải.
Nói cho tôi biết về mấy con sóng này.
- Thật ra... - Anh ta chả biết gì đâu.
Làm ở thuyền cá với chú tôi
khi còn bé nên anh ta nghĩ...
Muốn nói gì thì nói đi.
Không có gì.
Chỉ là đôi lúc những cơn gió đổi hướng,
những con sóng vỗ vào nhau từ nhiều hướng.
Và khi đó chúng tạo ra những con sóng lớn.
Nếu hàng không được buộc vào khoang thì rất dễ mất.
Cha anh là ngư dân à?
Tới lúc chết.
Sao anh là không biết việc này?
- Tôi không... - Cha anh ta là chú anh, phải không?
Xe bên đây đầy rồi.
- Đi thôi. - ...mang 2 thùng đây.
Chúng ta đi thôi, nhanh nào.
Sinbad ở đây này.
- Chào ông. - Không mua hàng.
- Tôi xin ông 1 phút... - Đi ngày. Tôi không mua gì cả.
Tên ông là gì?
Tên tôi là "Không Mua Hàng."
Ngay cả hàng từ quê nhà à?
Rượu Aquavit.
Có lẽ ông muốn bàn việc này ở phía sau?
Rượu này từ Na Uy à?
Cicero, nhưng do chính người Na Uy làm.
- Giọng anh không giống người Na Uy. - Vợ tôi.
Được không?
Ngon đấy.
6 đô 1 chai.
4 chai 20 đô thế nào?
Được thôi.
Anh quay lại nữa nhé?
Tôi có tiền và tôi sẽ mua thêm.
Được ạ.
Cám ơn.
Ông lại không uống thuốc.
Gaston Means.
Ông ta đang chờ máy.
Không ai được làm phiền tôi. Rõ chứ?
Vâng.
Tôi bắt đầu cuộc nói chuyện nhé?
Một cá nhân đã bắt đầu thể hiện
những dấu hiệu của hành vi bất thường.
Jess Smith là rắc rối của riêng Harry Daugherty.
Theo xét đoán của tôi, thì tổng chưởng lý liên bang
thích sự cân bằng giữa lòng trung thành
và việc tự cứu lấy mình.
- Thế thì cứ để hắn lơ lửng như thế đi. - Phải.
Nhưng trong khi đó, rất có thể
rằng Jess sẽ nói với bất kỳ người nào hắn gặp
về tất cả mọi chuyện.
Đó là bản chất của sự kích động.
Tên của ông sẽ có trong đó,
và chắc là ông cũng đã suy xét việc đó.
Tên của ông cũng thế.
- Có khó khăn không? - Ông Smith à?
Cần tốn chút mưu mẹo.
Nhưng may mắn thay, tôi có kinh nghiệm trong chuyện này.
Thế thì tốn bao nhiêu?
40,000 đô.
Ông còn ở đó không?
Có những kẻ sẵn sàng làm việc này với gía 10 đô.
Và ông cứ tự nhiên mà thuê họ.
Hy vọng là ông không chọn làm phẫu thuật với cái tiêu chuẩn đó.
Vì cả hai đều sẽ có kết quả khá là lộn xộn.
Ông sẽ nhận được tiền... khi tôi đã thấy kết quả.
Sao anh đi sớm thế?
Người nhà Thompson đang đợi anh.
Ý anh là Margaret à.
Anh không phải là cá, Katy.
Anh không dính câu của em đâu.
Em chỉ đang tự hỏi liệu ông Thompson có biết
rằng vợ mình rất thích những sự giúp đỡ.
Chúng ta đã nói chuyện này nhiều lần rồi mà.
Hôm kia em có nghe anh nói điện thoại.
- Anh chỉ làm việc của anh thôi. - Phải.
Có lẽ bà ấy cần anh giúp lấy hạt đậu
ra khỏi tấm niệm của mình.
Em nên thôi suy nghĩ vẩn vơ đi.
Vậy chứng minh là em sai đi.
Anh sẽ rất vui lòng làm thế...
ngay tại lễ đường.
Thật chứ?
Chúng ta sẽ bàn chuyện đó sau.
Anh Sleater, chào buổi sáng.
Bà Thompson.
Ông Kessler.
- Có chuyện gì à? - Không, tôi chỉ...
Anh mang bí mật gì sao.
Tôi e là không tới mức " bí mật" như bà nói đâu.
Ông nghĩ sao, ông Kessler?
Tôi quả không hiểu.
Vậy tôi cho là anh nên nói hết ra đi.
Là....
mai là sinh nhật của Katy,
và tôi chả biết phải tặng cô ấy quà gì.
Nếu chọn sai quà thì còn tệ hơn nữa.
Sự nhạy cảm của phụ nữ.
Tôi mong lòng khoan dung của bà.
Vậy bàn bạc những khả năng nào.
Ông đi lấy xe đi.
- Tôi sẽ xuống ngay. - Vâng thưa bà.
Em đừng nên đùa giỡn với ông ấy.
Ông ấy thấy nhiều hơn em tưởng đấy.
Ông ấy chỉ thấy chúng ta nói chuyện thôi.
Và sớm thôi, ông ấy sẽ không còn thấy chúng ta nữa.
Nếu chúng ta quá lộ liễu, ông ấy sẽ tìm ra đấy.
Ông Kessler?
Ông Thompson.
Em cấn đi trước.
- Anh sẽ theo sau. - Khi nào?
Chưa nói trước được. Có lẽ là 6 tháng hoặc 1 năm.
Sao phải lâu thế?
Chúng ta đi cùng nhau, ông ta sẽ biết.
Và ông ta sẽ không bỏ qua đâu.
Và tới lúc đó, chẳng có nơi nào là đủ xa.
St. Louis trông như thế nào?
Không biết.
Nhưng Emmet' từng ở đó vài năm trước.
Anh ấy sẽ giúp chúng ta tự lập.
Và nếu như nới đó không hợp với chúng ta...
Chúng ta sẽ sống với những người dân da đỏ.
Phải, hoặc ít nhất là thử 1 phen.
Còn Katy?
Anh sẽ đi vào 1 buổi sáng,
nói với cô ấy 1 điều gì đó thật thuyết phục,
và cô ấy sẽ không bao giờ gặp lại anh.
"Một người đàn ông, một kế hoạch 1 chiếc xuồng...
Panama."
Nói nhăng nói cuội cái gì thế?
- Xui ngược như nhau. - Gì?
Một từ hoặc cụm từ dù đọc xuôi hay đọc ngược thì cũng đều giống nhau.
Như từ " mom" vậy.
Hay từ " Thằng Ngu".
- Khoan, thế đâu phải... - Owen đâu?
Tôi sẽ ra xem.
"Một người, một kế hoạch"...
gì nữa?
"Một người, một kế hoạch, một chiếc xuồng"...
Tôi đang bị đau đầu này!
Tôi sẽ nói với anh sau.
Xin lỗi tôi tới trễ.
Nói cho anh ta biết đi.
Tôi nghe tin từ đầu mới ở New York.
Masseria tới nhà tắm Thổ
vào mỗi thứ năm hàng tuần, cùng 1 khoảng thời gian 9 giờ tối.
Có thể thành công đấy.
Nơi nào đó tại đường Chrystie.
Dân địa phương ai cũng biết nơi đó.
Ẩm ướt, tối, người khác không để ý.
Lén lút từ phía sau, nhanh và gọn.
Họ có nhà tắm muối khoáng không?
Chuyện đó quan trọng à?
Anh ta bám theo Masseria cả ngày.
Tôi sẽ theo anh để hỗ trợ.
Cậu sẽ đi tới Chicago.
Chicago có cái quái gì?
Johnny Torrio và, với vận may,
một đạo quân nhỏ sẽ giúp chúng ta.
No comments yet. Be the first to leave one.