Flee

Flee (Flugt)

Stáhnout Vietnamese titulky

Informace o verzi

Flee 2021 DANISH 1080p WEBRip x264-VXT vi
Komentář od peacemaker2021
sync cho bản

Tagy

webrip
web
x264
BRip
1080
Zveřejněno: 2022-04-18
Stažení: 58
Pro sluchově postižené: No

Náhled titulků v jazyce Vietnamese

Prvních 200 řádků.

ĐÂY LÀ CÂU CHUYỆN CÓ THẬT

VÀI CÁI TÊN VÀ ĐỊA ĐIỂM ĐÃ ĐƯỢC THAY ĐỔI NHẰM BẢO VỆ NHỮNG DIỄN VIÊN.

Dịch bởi: Ho_Wuan

Từ "nhà" có ý nghĩa như thế nào?

Một ngôi nhà?

Nó là một nơi an toàn.

Nó là một nơi

mà bạn biết bạn có thể ở lại, và bạn không phải di chuyển đâu nữa.

Nó không phải là một nơi ở tạm thời.

Lên một xíu, chỉ một xíu thôi.

Giờ xuống xíu.

Như vậy. Hoàn hảo.

Tôi cũng nên làm cái này nữa.

Nên là nếu anh nhắm mắt lại... Ừ.

Cố lấy một hơi dài. Và hoàn toàn thả lỏng.

Anh đã kể câu chuyện của mình bao giờ chưa?

Chưa.

Và anh có thể kể tôi được không?

Có.

Tôi nghĩ là

anh không nhất thiết phải kể tôi về nó đâu.

Chỉ cần nghĩ về kí ức đầu tiên của anh.

Thứ đầu tiên anh nhớ là gì?

Tôi lúc đấy tầm 4 tuổi.

Này! Cẩn thận chứ!

Anh ở đâu? - Afghanistan, ở Kabul.

Anh có thể miêu tả bản thân không?

Tôi nghĩ là tôi có một xu hướng...

trở nên khác biệt.

Cứ cho là như vậy đi.

Tôi không sợ khi mặc những chiếc váy của chị tôi.

Cái áo len của chị gái út của tôi.

Tôi thích sự chú ý.

Anh đã ở đâu ở Kabul?

Ở ngôi nhà nơi tôi được sinh ra.

Cha mẹ anh ở đâu? Mẹ tôi ở đó.

Tôi biết bà ấy ở đó.

Đây, con yêu.

Nó sẽ giúp ích đấy.

Vào buổi tối, tôi đặt đầu mình lên đùi của bà ấy

và bà ấy vuốt tóc tôi.

Không ai biết làm như nào cho giống bà ấy.

Khi tôi nghĩ về mẹ tôi,

tôi ước tôi có thể thấy bà ấy như nào khi còn là một người phụ nữ trẻ.

Tôi thấy một bức ảnh của bà với mái tóc đen đậm,

nhưng tôi chỉ nhớ rằng nó bạc.

Đi chơi đi. Bữa tối sẽ sẵn sàng trong một tiếng nữa.

Cha nắm tay chị và bọn chị đi bộ dọc theo bãi đáp cùng nhau.

Ông ấy bế chị lên và cho chị vào buồng lái.

Đó không hề có tay lái.

Nó chỉ như một cái cần điều khiển, với nút bấm ở mọi nơi.

Chị tôi kể với chúng tôi những câu chuyện về cha chúng tôi.

Và rồi bọn chị cất cánh

Ông ấy nói:

"Nó rất quan trọng rằng con không chạm lấy cái nút nào."

"Nếu chạm sai nút - Kaboom!"

Thế là chị với bố bay qua những đám mây...

và bọn chị có thể thấy được chân trời thế giới.

Như vậy là quá nhiều.

Nhiều trong số đó là sự thật, nhưng chị ấy cũng bịa ra nhiều.

Anh trai tôi và tôi

Chúng tôi hoàn toàn cảm thấy vui với những gì chị ấy kể cho chúng tôi.

Ông ấy nói rằng chừng nào ông còn ở đó, sẽ không có chuyện gì xảy ra với chị cả.

Tôi nhớ mình cảm thấy ghen tị.

Tại sao anh lại cảm thấy ghen tị?

Bởi vì chị ấy kể cho chúng tôi rất nhiều những thứ thú vị

mà anh chị em tôi chẳng bao giờ được trải nghiệm...

với bố chúng tôi.

Bố anh đã ở đâu?

Chúng ta có thể nói chuyện trước khi bắt đầu không? Vâng, tất nhiên.

Có những điều rất khó để nói. Nó vẫn rất khó,

nhưng tôi cần phải vượt qua nó.

Nó là quá khứ của tôi, tôi không thể chạy trốn khỏi nó, và tôi cũng không muốn.

Tôi có thể kể nó trong nửa năm, một năm.

Vâng, tất nhiên.

Chúng ta sẽ theo nhịp độ của anh.

Tôi mừng là cuối cùng anh đã sẵn sàng để kể câu chuyện của mình.

Tôi nhớ hồi trung học, và tôi không hề biết...

có rất nhiều câu chuyện vây quanh, như là:

"Cậu có biết anh ta đến từ Afghanistan không? "

- Tuyệt đấy! - Tôi không biết phải tin cái gì.

Có những câu chuyện như thế.

Tôi nhớ lần đầu tôi thấy anh.

Hồi đấy không có nhiều dân nhập cư.

Anh đang mặc một chiếc áo ca rô đen trắng. Nhớ không?

Vâng, tôi nhớ.

- Và giày Buffalo. Riêng tôi.

Tôi nghĩ, "Anh ta ngầu đấy." Can đảm.

Anh cứ nhìn về phía trước,

như thể là để né tránh tất cả sự chú ý.

Tôi không nghĩ là anh để ý đến tôi. Tôi chú ý đến anh vì ta cùng xuống một ga tàu.

Nhìn này, Tôi nghĩ là nó từ hồi trung học.

Vâng, tại buổi dạ hội.

Nhìn mấy cái giày sang chảnh này kìa! Mọi thứ trông thật hiện đại.

Nó đây rồi.

Nó ở đây nơi câu chuyện của tôi bắt đầu.

Tôi viết tất cả lên giấy, khi tôi đến Đan Mạch.

Anh đọc được nó không?

Sẽ khó khăn đấy. Tôi không đọc tốt tiếng Dari nữa.

Tôi còn không thể đọc nổi chữ viết của chính mình.

Sau khi Mujahideen...

Mujahideen nắm quyền ở Afghanistan...

Họ đã giết bố tôi, bắt cóc chị gái tôi,

và giết mẹ tôi và anh trai tôi.

Nếu tôi ở lại, Tôi chắc... Họ sẽ giết tôi nữa.

Nó rất là căng thẳng.

Anh kể Kasper bất kì cái nào trong những câu chuyện đấy không?

Không.

Kasper, Em chuẩn bị đi quay phim.

Xem nếu cần cho thêm muối không.

Khi nào 2 người sẽ cưới?

Khi chúng tôi tìm được một nơi để ở.

Trước hết anh muốn em trở về nhà.

Thứ hai, anh muốn một nơi mà chúng ta có thể tổ chức bữa tiệc.

Nếu ta đợi đến khi ta có thể mở một bữa tiệc,

thì sẽ còn khá lâu đấy.

Có lẽ anh sẽ mua cho chúng ta một ngôi nhà khi em đi khỏi.

Em sẽ chỉ cần xử lý với cái đó sau.

Nhân tiện, khi nào anh rời đi vậy? Tôi phải đến sân bay trước 10 giờ.

Lần này là trong bao lâu? Cho đến tháng 6.

Tôi sẽ trở lại trong vài tháng và rồi lại đi tiếp.

Anh lại tính đi ra ngoài nữa à? Tôi nghĩ vậy, vâng.

Kasper không biết đâu.

Anh sẽ đi đâu? Quay trở lại Mỹ.

Anh có nhận được lá thư từ giáo sư của anh ở Princeton không?

Không, lá thư ư. Ông ấy muốn anh kiếm một cái bằng sau tiến sĩ.

Để tiếp túc với nghiên cứu của anh à? Ừ.

Kasper nghĩ gì về vấn đề đó?

Thực ra thì, chúng tôi chưa bàn về nó.

Lần trước chúng ta nói chuyện, Ta đang nói về bố của anh.

Anh có thể kể nhiều hơn về cái đó không?

Vâng, nó rất là buồn.

Nếu chúng ta quay trờ lại với Kabul trong thời thơ ấu của anh,

Thì cha anh đang ở đâu?

Tôi không biết.

Ông ấy bị đưa đi nơi khác. Tại sao?

Đứng lên, những nạn nhân nơi đây!

Đứng dậy, những tù nhân của cơn đói!

Bởi vì chính phủ của Afghan coi ông ấy như một mối đe dọa

cho chính phủ cộng sản,

sau khi họ đánh đổ chế độ quân chủ trong cuối những năm 1970...

Vào năm 1979.

Họ bắt gần 3,000 người, trong đó có bố tôi.

Mẹ tôi kể cho tôi về ngày ông ấy bị bắt.

Bà ấy nói ông ấy đã dự đoán trước được điều đó.

Akhtar Nawabi? Vâng.

Chúng tôi nhận lệnh phải đưa ông đi.

Đợi đã, tôi sẽ đi lấy cái áo choàng.

Được, nhưng nhanh lên!

Họ đến tìm anh.

Giữ nó...

cho chắc thôi.

Anh không phải mối đe dọa với ai hết. Anh sẽ quay trở lại sớm.

Sau đó, ông ấy phải đi tù.

Mẹ tôi bảo tôi rằng gia đình mình

sẽ thăm ông ấy thường xuyên,

nhưng ba tháng sau, ông ấy biến mất...

một cách khó ngờ tới.

Amin, nghe này. Em phải giữ nó cao lên và khiến cho dây căng lên.

Tôi dành rất nhiều thời gian với anh trai tôi.

Anh ấy là một người con trai đích thực, người mà vấy bẩn tay mình.

Anh ấy nuôi bồ câu trên mái nhà của chúng tôi.

Giữ chặt vào! Amin, Amin! Đưa anh! Đưa anh!

Em xin lỗi.

Em có 69 cái thẻ. Chị có bao nhiêu cái? Chị có 52.

Hay là chị trao đổi với em, Vivek Mushran đổi Anil Kapoor?

Không, em không. Đi mà, Sabia.

Em nói không. Em không hứng thú.

Nhưng em có 2 thẻ Anil Kapoors lận!

Chị sẽ đưa em Vivek Mushran và Mamik Singh để đổi lấy anh ta.

Em không cần họ.

và nó luôn thật tuyệt khi có dư thẻ Anil.

Nhìn anh ta mà xem! Anh ta thật đẹp.

Fff! Em làm chị cáu đấy!

Chị muốn anh ta đến nhường nào? Chị không quan tâm.

Thật ra, chị không cảm thấy hứng cho cái này.

Từ khi nào anh nhận ra lần đầu tiên rằng mình là người đồng tính?

Khi tôi chưa lớn lắm.

Tôi nghĩ là tôi có những tưởng tượng về đàn ông từ tầm tuổi 5 đến 6.

Tôi nhớ một trong số họ rất là rõ.

Tôi đã phải lòng Jean-Claude Van Damme.

Thật lòng! Tôi đã tưởng tượng về anh ta.

Tôi cũng thích Jean-Claude Van Damme , nhưng với lí do khác.

Tôi nghĩ Tôi "thích anh ta" theo cách khác.

Tốt, nhưng tôi

đại khái biết từ lâu rằng tôi thích đàn ông,

mà không hề biết rằng nó nghĩa là gì

Ở Afghanistan tình yêu đồng giới không tồn tại.

Thậm chí còn không có một từ dành cho họ.

Nó là một nỗi xấu hổ. đối với gia đình,

nên nó rất khó để chấp nhận rằng mình đồng tính.

Chúng tôi chơi bóng chuyền mỗi ngày.

Lên nào

Anh tôi và tôi, chúng tôi làm nên một đội ăn ý.

Anh trai tôi rất cao và giỏi trong việc tấn công.

Tập trung!

Dạo gần đây quân khủng bố đang nhận được

tên lửa tầm xa - loại mới từ chính phủ Hoa Kì.

Mỹ muốn chiến tranh ở Việt Nam với Liên Xô ở Afghanistan,

nhưng Tôi sẽ nói cho rằng

More Vietnamese subtitles for Flee

Komentáře

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left