Prvních 200 řádků.
Sau này cậu chính là xe đưa đón chuyên dụng của tôi đấy Yeo Ju Da.
Ju Da họ Yeo sao?
Oh Nam Ju là nam chính,
vậy thì Yeo Ju Da... Yeo Ju Da là nữ chính.
Nữ chính hả?
Nhân vật chính không phải là tớ sao? Thật là chẳng ra sao cả...
Ồ, em đến rồi à!
Mình ở đâu vậy?
Chẳng có lẽ...
Mình là nhân vật phụ sao?
(Nhân vật phụ: Mực Khô, An Su Chul, Park Mo Beom, lớp trưởng, Eun Dan Oh.)
Cái này ở đâu ra thế?
Sao vậy?
Giống hệt cái của tớ.
Đúng là của cậu đấy.
Sao cái này lại ở chỗ cậu?
Hình như cậu chọn sai chỗ nói chuyện rồi.
Chỗ này là chỗ đấy nhỉ? Nơi làm hỏng đồng phục của tớ.
Không chỉ là làm hỏng đồng phục...
Xin lỗi.
Xin lỗi cái gì?
Về chuyện đã chạm vào môi cậu.
Cậu để bụng chuyện đó vậy sao?
Cần tớ chịu trách nhiệm không?
Không, tớ không có ý đó.
Cho dù không trả nợ được chuyện môi chạm môi,
thì ít nhất cũng phải trả tiền giặt đồ.
Nếu làm xe đưa đón thì sẽ coi như cậu đã gán xong nợ,
cũng sẽ trả lại cái này cho cậu.
Trẻ con, .
Trẻ con, trẻ con, trẻ con.
Truyện tranh trong sáng là cảm giác như thế này.
Chẳng trách mà tên của các bạn trong lớp đều kỳ lạ như thế.
Il Jin, Yi Jin, Sam Jin, lớp trưởng, Mo Beom...
Yeo Ju Da, Oh Nam Ju...
Ngây thơ không phải rất tốt sao?
Mực Khô.
Sao không gọi em là Bệnh Tim đi.
Sống trong cái thế giới giả tạo này đã đủ làm cho em thấy bó tay rồi,
không ngờ lại vẫn là vai phụ.
Em là Eun Dan Oh đấy.
Em không phải là nhân vật chính.
Điên mất thôi.
Mở rộng lòng mà tiếp tiếp nhận đi, mở rộng lòng.
Em không phải là nhân vật chính,
còn là nhân vật phụ của truyện tranh trẻ con,
ngay cả đến cả học sinh tiểu học cũng không thèm xem.
Thật đúng là ơn trời.
Nhất thiết phải như vậy sao?
Hình như là bị đả kích hơn cả việc hôm qua biết
mình đóng vai phụ trong truyện tranh.
Chẳng phải là anh nói những lời nói và hành động của em,
tất cả mọi thứ đều phục vụ cho Oh Nam Ju và Yeo Ju Da sao?
Em thì sao? Em thì sao?
Làm cái đuôi của nhân vật chính đến chết sao?
Nhân vật phụ thì cũng có giá trị riêng.
Tác giả truyện tranh sẽ sắp xếp hành động của em,
quyết định lời thoại thay cho em.
Em ghét điều đó, cậu ta là gì chứ?
Thật đúng là.
Woa... woa...
Chúng ta giữ gìn phẩm chất trong sáng của truyện tranh được không?
Phẩm chất hả? Em đâu có phải là nhân vật chính, phẩm chất gì chứ?
Nực cười, cái loại khốn nạn siêu gọi đòn trong nhân gian.
Nói chuyện thô lỗ vậy.
Tác giả truyện tranh chắc là không dự đoán được chứ?
Đi thôi, giờ nên quay về vị trí của em rồi.
Làm gì thế?
Sao lại như vậy?
Ju Da,
sao lại mang theo những thứ này? Cậu đang làm kinh doanh à?
Những không gian này đều là dành cho bọn họ.
Hừ hừ, ánh sáng cũng chỉ chiếu vào nhân vật chính sao?
Yeo Ju Da, có thể qua bên đó một chút không?
Chết tiệt, tiêu đời rồi.
Không thể qua thêm chút nữa sao?
Dan Oh, cậu sao vậy?
Tớ muốn ngồi ở đây, cậu ngồi bên đó đi.
Cảm ơn!
Tốt quá rồi!
Mình thật sự cạn lời, không ngờ lại còn có tình huống như vậy...
Woa, tác giả truyện tranh có lẽ là một cao thủ trong tình yêu đó.
Cho Yeo Ju Da tất cả đặc điểm khiến con trai phải điên cuồng, hic...
Eun Dan Oh, ra đây đi.
Em đang làm gì vậy?
Chẳng phải hôm nay là đến lượt em làm người mẫu sao?
Nào, vỗ tay cổ vũ.
Nào, mọi người cùng nhìn Dan Oh đi.
Các em bên này nhìn thấy mặt bên nào của Dan Oh?
Bên phải... Bên phải.
Bên trái.
Cậu là heo à?
Đúng là bên trái mà.
Đúng vậy, cho dù là mặt bên trái,
do vị trí khác nhau,
nên nhìn thấy Dan Oh trông cũng không giống nhau.
Phương hướng góc độ chiếu sáng khác nhau,
dùng tâm trạng nào xem người mẫu.
Mặc dù mọi người đang làm một việc giống hệt nhau,
nhưng sẽ vẽ ra một Dan Oh không giống nhau.
Bây giờ thì vẽ đi.
Trời ơi, Nam Ju có tài năng vẽ bẩm sinh đó.
Đây không phải là Dan Oh đấy chứ? Tóc hơi dài.
Đây là Yeo Ju Da...
Giống hệt với Yeo Ju Da đấy.
Yeo Ju Da sao?
An Su Chul, bây giờ cậu đang chấm điểm cho tranh của tớ hả?
Không phải, không phải thì thôi, làm gì mà phải nóng, mọi người đều là bạn bè mà.
Được, cậu im miệng đi, mọi người nói là Dan Oh thì là Dan Oh.
Tớ...
Thích con trai biết vẽ.
Tỏ tình mà lại vòng vo vậy.
Sae Mi, tớ không có hứng thú với cậu...
- Không phải là cậu, cái tên này. - Chết tiệt.
Các em thân mến, nhìn tranh đi.
Vâng.
nhìn cái ánh mắt này,
thật là thâm trầm,
chắc phải cao 300 mét so với mực nước biển.
Là nước sâu, nước sâu... Đồ ngốc.
Hả? Là chiều sâu hả?
Nhìn tóc xem.
Giỏi chứ hả?
Bây giờ mình vì để cho Oh Nam Ju và Yeo Ju Da tình tứ với nhau
nên mới ở đây sao?
Này, các vị, chuyên tâm vào.
Ở đây có người đấy, ở đây, ở đây.
Thật đúng là, tớ đã chịu hết nổi rồi.
Woa, phải gây ra chuyện lớn như vậy mới nhìn thấy tớ sao?
Nhìn thấy chưa?
Chuyện gì vậy?
Tượng điêu khắc sao lại khôi phục lại nguyên dạng?
Giật cả mình.
Đây là cái gì vậy?
Chỗ này cũng có.
hả...
Chỗ này cũng có mấy thứ kỳ lạ.
Bây giờ thì không bị sợ nữa.
Giải thích đi.
Giải thích cái gì?
Giải thích để em có thể chấp nhận được, mau giải thích đi.
Bởi vì trong truyện tranh,
cái gì cũng có thể xảy ra.
Chỗ này không có những thứ đó.
Cái này, cái này, em đập vỡ rồi.
Kích động quá đấy.
Mọi người không có phản ứng, rất kỳ lạ...
Tượng điêu khắc bị vỡ vụn lại biến về nguyên dạng còn kỳ lạ hơn.
Cái này thì, anh không rõ lắm.
Cái này cũng không rõ sao?
Anh thật sự... không muốn dùng đến cái này.
Nào, tinh tang.
Woa.
Nào, nghe cho rõ đây.
Thế giới mà chúng ta tồn tại,
là thế giới truyện tranh mà tác giả truyện tranh đã sáng tạo ra.
Nơi đây vốn được gọi là không gian bí mật của truyện tranh trong sáng.
Ở đây sẽ không xảy ra chuyện không liên quan đến ý nghĩ của tác giả truyện tranh.
Vì thế, chúng ta chỉ có thể nói ra lời thoại mà tác giả truyện tranh đã viết,
hành động theo những gì mà tác giả đã vẽ.
Chỗ này gọi là sân khấu.
Vì thế, giả vờ lương thiện trước mặt Yeo Ju Da,
theo đuổi Baek Kyung cũng là vì như vậy hả?
Chính xác.
Cảnh tượng hoặc không gian mà tác giả truyện tranh chưa vẽ ra là tồn tại.
Bởi vì tác giả truyện tranh chưa vẽ ra,
nên mới tồn tại những thứ kỳ lạ như vậy.
Ha...
Đây là hình cắt dán.
Hình cắt dán.
Bên ngoài sân khấu, nhân vật bên trong hình cắt dán là tự do.
Giống như chúng ta hiện tại vậy.
Chỉ có nhân vật có ý thức, mới nhớ được chuyện đã xảy ra trong hình cắt dán.
Sắp điên mất.
Nhưng,
không hẳn là nhân vật có được ý thức thì đều là tự do.
Bất kể nhân vật làm ra chuyện gì,
đều sẽ quay trở lại sân khấu theo ý muốn của tác giả truyện tranh.
Trong phòng học mỹ thuật,
tượng điêu khắc bị em đập vỡ sẽ khôi phục lại nguyên dạng,
rõ ràng là em đứng lên mà lại biến thành ngồi xuống.
Thế giới này đều vận hành theo quỹ đạo đã được định sẵn.
Nói một cách đơn giản, nó chính là vận mệnh.
Vận mệnh.
Em tuyệt đối sẽ không hành động theo suy nghĩ của tác giả truyện tranh.
Mọi người cứ đợi mà xem, sau này mới biết được,
vận mệnh của tôi rốt cuộc nằm trong tay ai.
Sân khấu.
Cảm động quá!
Đây là đoạn thứ nhất.
Xem xong nội dung đoạn thứ nhất,
cho dù muốn tôi phải từ bỏ tất cả những thứ mình yêu thích,
giả như em yêu tôi, tôi sẽ đi theo em.
Là nội dung như vậy.
waoo.
Dan Oh.
Dan Oh, đọc đoạn tiếp theo đi.
Này, cậu đang làm gì vậy?
Phải xuất hiện lời thoại như vậy thì mới động lòng hả?
Tác giả truyện tranh.
No comments yet. Be the first to leave one.