Prvních 200 řádků.
Dừng lại đi.
Giờ mọi thứ kết thúc rồi.
Gì vậy? Khoan đã.
Việc gặp gỡ và chia tay một người được định đoạt
bởi các lựa chọn thoáng qua và sự tình cờ.
Vậy chúng ta gặp nhau
có phải do tình cờ?
Hay là
do định mệnh?
Alô?
Ừ, mọi thứ sẵn sàng rồi.
Tôi đã cắt chân.
Vậy còn cái đầu?
Tôi cầm đi nhé?
Sao cơ?
Cậu nói cần thêm xác chết là thế nào?
Ngươi điên rồi.
Tất cả các ngươi điên rồi!
Anh ấy sẽ tới.
AlphaGo sẽ tới cứu ta.
Giờ quá muộn rồi.
- Ôi trời. - Có chuyện gì thế?
AlphaGo. Anh đã tới cứu em.
Ngươi thật to gan khi dám đến đây một mình.
Tiêu diệt hắn!
Cắt.
- Cậu có sao không? - Chuẩn bị cảnh quay tiếp.
Mau lên. Kiểm tra đạo cụ.
- Mau lên. - Anh làm tốt lắm.
Trời ơi, vừa nãy anh ngầu quá.
- Diễn quá tuyệt. - Cảm ơn anh.
Ta nghỉ giải lao mười phút nhé?
Mười phút ư?
Phải.
Vâng. Được thôi.
Vâng. Anh vừa diễn hay lắm.
- Được rồi. Lát gặp anh sau nhé. - Được.
Wang Jun, biểu cảm của cậu quá đỉnh!
Cậu đẩy diễn xuất lên một tầm cao mới rồi. Tuyệt vời.
Thôi đi ạ.
Em đã tập thoại đến lần 20 đấy.
Chị Ung, nếu đây là một trò chơi khăm, phải báo em trước đó.
Giờ nói luôn đi trước khi em bắt đầu chửi thề.
Có một rắc rối nhỏ.
Rắc rối?
Bực mình quá đi mất.
Đạo diễn Kim.
- Cô ra đây làm gì? - Đây. Anh ăn cái kẹo này đi.
Trời, kẹo à? Cảm ơn cô.
Có làm được không?
Đột ngột quá. Bọn tôi không thể…
Trời. Các cô cậu thật sự không hiểu nhỉ?
REAL HÓA TRANG HIỆU ỨNG ĐẶC BIỆT
Có chuyện gì thế? Sao bỗng dưng lại cần thêm xác chết?
Ruby tự nhiên đòi đổi lịch trình.
Vậy chúng ta phải làm sao? Lịch trình của cô ấy phải thay đổi.
Quay mà không cần nhân vật chính à?
- Đạo diễn Kim, anh đừng bỏ quên tôi chứ. - Chết tiệt.
Bọn tôi đâu phải cái máy bán hàng tự động.
- Không thể nào làm được đâu. - Đạo diễn Kim.
Ta sắp phải bắt đầu quay tiếp.
Trì hoãn thêm nữa là Ma Wang Jun sẽ làm loạn.
Tổ các cô cậu chỉ làm được thế thôi ư?
Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ cố tìm cách.
Đúng thế. Phải vậy chứ.
Cô thật sự chỉ làm người ta bực bội.
- Ta vào nào. - Vâng.
Kẹo này nhìn ngon thế.
Này, Da Da. Em điên à?
Hay ba ngày không ngủ nên não em ngừng hoạt động rồi?
Chứ phải làm sao? Phá hỏng tiến độ quay à?
Yu Jin. Cậu lấy bàn thao tác ra nhé.
Nhưng chúng ta đâu cần ôm hết trách nhiệm.
Chế tạo một hình nộm cần ít nhất ba ngày.
Làm bốn cái trong mười phút kiểu gì chứ?
Đây.
Có thể tạo nhiều xác chết với chỉ một hình nộm.
Nếu chúng chết mỗi đứa một kiểu,
ta có thể làm được với hình nộm ta có.
- Yu Jin. - Vâng?
Cậu đưa kịch bản này cho đạo diễn, anh ta sẽ hiểu ý tôi.
Nhưng lỡ mọi thứ không ổn thì sao?
Mau đi. Không có thời gian.
Được.
Đúng rồi. Ta còn vật liệu thừa sau khi làm máu không?
Đây.
Này. Giờ em định làm gì?
Cần làm bốn xác chết.
Sao chỉ dùng một bình máu được?
Máu của mỗi người
có màu sắc và độ nhớt khác nhau.
Ai để ý mấy chi tiết đó chứ?
Người ta còn chẳng quan tâm máu màu đỏ hay xanh.
Họ chỉ để tâm mặt nhân vật chính.
KỊCH BẢN
Thật không tin nổi.
Cái gì đây? Cậu đùa đấy à?
- Không ạ. - Sao cậu dám gọi đây là kịch bản?
Cậu có biết gì về làm phim đâu.
Tôi xin lỗi.
Còn không đi làm đi? Ta sắp hết thời gian rồi.
Này, kịch bản này không quá tệ đâu.
- Cái gì? - Tôi thích cách phân cảnh
- và hình nộm được dùng hợp lý. - Cậu điên à?
Đạo diễn Kim.
Nếu giờ không quay, thì không kịp lên sóng tuần này mất.
Mấy cô làm gì lâu thế? Không thấy tất cả đang chờ à?
Tôi xin lỗi.
Bọn tôi phải chế thêm máu.
Mau lên, bắt đầu nào.
Rồi, ta sẽ quay theo kịch bản này.
Vào việc nào.
Sẵn sàng để quay nhé!
- Ôi trời. - Có chuyện gì thế?
AlphaGo. Anh đã tới cứu em.
Tiêu diệt hắn!
Đây là một viên máu.
- Vâng. - Cắn nó đi.
Chưa đạt đâu. Ta cần nhiều máu hơn.
Vâng.
Được rồi, diễn.
- Yu Jin, ta cần thêm máu. - Được.
Rồi.
Thêm một cái thôi.
Coi chừng, AlphaGo!
Em biết anh sẽ trở lại mà.
Anh đã hứa
sẽ đến cứu em mà.
Cắt! Xong, tốt lắm.
Hết sức tuyệt vời.
Wang Jun, hoàn hảo thật đấy.
- Làm tốt lắm. - Cảm ơn.
- Đạo diễn Kim. - Anh không mệt chứ?
- Đạo diễn Kim. - Diễn xuất của cô rất chuẩn.
Câu thoại cuối của cô là gì nhỉ?
- Lịch trình thế nào? - Chưa hỏi.
Để chị đi hỏi. Đạo diễn!
- Tổ trưởng Um. - Đạo diễn Kim.
- Vất vả rồi. - Vất vả rồi ạ.
Anh vất vả rồi ạ.
Tôi nghe nói cô là con gái thầy Um.
Cô thừa kế công ty Real.
Vâng, đúng thế.
Nhân viên vừa kể cho tôi rồi.
Hồi còn làm, bố cô siêu lắm.
Cô làm trong ngành này bao lâu rồi?
Tính cả thời gian làm trợ lý thì tầm mười năm ạ.
Vậy hẳn cô biết ngành này thế nào rồi.
- Cô không hiểu lẽ thường à? - Sao cơ?
Bọn tôi quay cảnh đó vì tiến độ quá gấp,
nhưng cô vừa trở thành quản lý cả đoàn đấy.
Sao cô dám đưa kịch bản mới cho đạo diễn?
Đến cả bố cô hồi còn sống cũng chẳng làm vậy!
Tôi xin lỗi nếu lúc nãy tôi làm anh thấy bị xúc phạm,
nhưng đó là tình huống khẩn cấp.
Dù có là khẩn cấp cũng không được vượt quyền hạn.
Từ giờ hãy biết thân phận đi.
Đừng phá hỏng danh tiếng bố cô.
"Khi ấy, tôi nghe thấy tiếng gì đó tan vỡ.
Đó là tiếng một trái tim vỡ thành trăm mảnh.
'Cái gì thế kia?
Sao bức tượng lại trở nên xấu xí vậy?'
Bức tượng hoàng tử được đưa vào một lò cao"…
Trời, đọc mà khó chịu.
Sao anh ấy lại cho cô ta mọi thứ?
Có ai quan tâm đâu chứ.
Đồng ý chứ, Zero Nine?
Nếu đó là người ta yêu,
muốn cho đi hết cũng là lẽ đương nhiên.
Tình yêu không chỉ là cho đi.
Mà là cả cho và nhận.
Nhưng mà
em được sinh ra để cho đi tình yêu.
Đúng là thế, nhưng…
Thế đấy.
Tôi là con người mà đã khó rồi. Với cậu, chắc còn khó nữa.
Nhưng đừng lo, Zero Nine ạ.
Tôi sẽ giúp cậu để cậu nhận được thật nhiều tình yêu.
Tôi có tuyệt chiêu vạn năng này.
Xem qua đi.
Đàn ông ban ngày nên dịu dàng,
nhưng ban đêm phải cầm thú.
Có vậy thôi.
Xem này.
Tắm cùng nhau nhé?
Sao? Cậu thích không?
Hay là lên giường luôn?
Làm gì mà giật mình thế?
Lẽ nào cậu lại cho Zero Nine xem
mấy video kỳ cục à?
Sếp nghĩ tôi thế nào vậy?
"Ta tắm cùng nhau nhé?
Hay là…
lên giường luôn?"
Sao bỗng dưng cậu lại nhắc đến giường chiếu thế?
Chuẩn bị cho bài thử nghiệm đi.
Thử nghiệm ư? Bài thử nghiệm đó, Zero Nine!
Cậu sẽ được ra ngoài.
Đi nào, ta sẽ được ra ngoài.
Cuộc sống thường nhật với robot làm việc cùng con người.
No comments yet. Be the first to leave one.