Prvních 200 řádků.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Sau những sự kiện mới được công bố về hiện tượng UFO,
thế giới sắp sửa chấp nhận một sự thật đã bị che giấu cho tới nay.
Đó là chúng ta không đơn độc trong vũ trụ này.
Có thể chỉ vài tháng nữa thôi, những quan chức cấp cao nhất
sẽ phải xem xét những lựa chọn hiện có để truyền tải thông điệp trọng đại này.
Việc đó sẽ không hề đơn giản.
Suốt 6.000 năm qua,
dạng sống ưu việt trong vũ trụ vốn luôn là loài người.
Nhưng thế giới sẽ đối mặt với điều gì sau khi sự thật về các UFO được tiết lộ?
Những cuộc điều tra chắc chắn sẽ được tiến hành sau đó sẽ hé lộ những gì?
Mọi câu hỏi quan trọng. Quan trọng nhất.
Họ là ai? Từ đâu tới? Tại sao tới đây? Họ quan tâm gì ở ta?
Tôi không biết ai trả lời được. Nhưng tôi nghĩ việc tìm ra lý do là mưu cầu cao cả.
Vì rõ ràng là họ có quan tâm tới ta.
Tôi tin là chúng ta chưa
nhận thấy bất cứ động thái thù địch công khai nào từ tất cả các tàu bay này.
Nên có thể là họ đang quan sát.
Có thể là họ tới đây để giúp chúng ta tiến hóa.
Theo tôi có vô vàn khả năng.
Điều ta có thể làm là phán đoán những hành động của họ. Họ rất bí mật.
Họ hành động thầm lặng, không muốn bị phát hiện. Và đó là cái làm tôi băn khoăn,
sao họ phải giữ bí mật?
Họ tương tác với loài người ở nhiều cấp độ và đã làm vậy hàng thế kỷ.
Họ muốn giúp ta à? Hay họ muốn thu hoạch ta?
Câu hỏi quan trọng là ý định. Họ là ai, vì sao tới đây, vì sao nán lại đây với ta.
Qua tờ New York Times, với việc công bố
ba đoạn băng được quân đội Mỹ ghi lại mà giờ đã trở nên nổi tiếng,
đã có một sự thay đổi cốt yếu
trong cách các cơ quan chính phủ Mỹ tiếp cận hiện tượng UFO.
Tháng Tám năm 2020, Bộ Quốc phòng Mỹ
đã công bố việc thành lập một lực lượng đặc nhiệm, chuyên phân tích và tìm hiểu
bản chất và nguồn gốc của hiện tượng không trung không xác định.
Dự án UFO tuyệt mật: Hé lộ bí ẩn .
Sau khi tiết lộ.
Họ đã chung sống với ta suốt lịch sử nhân loại,
lịch sử có ghi chép, dưới nhiều vỏ bọc, ở mọi lục địa,
ở mọi nền văn hóa xuyên suốt nền văn minh nhân loại, họ có mặt dưới nhiều vỏ bọc.
Nên tôi chả chắc liệu có thể gọi họ là người ngoài Trái Đất.
Có khi ta mới là từ nơi khác tới. Ta là người ngoài Trái Đất. Còn họ ở đây.
Có khi họ đã tới quan sát hành tinh này từ tận…
Lâu rồi. 100.000, 200.000, nửa triệu năm trước.
Cá nhân tôi tin rằng họ vốn luôn sống ở đây.
Tôi tin họ là người thượng cổ. Tôi tin là họ bảo vệ hành tinh này.
Trong quá trình xác minh
và chính thức công nhận sự tồn tại của trí tuệ ngoài Trái Đất,
giới sử gia đã đối diện
việc xem xét lại từ nền tảng nhiều lĩnh vực trong lịch sử của ta,
cả cổ xưa lẫn hiện đại.
Một trong số đó là diễn giải lại những thần thoại, tín ngưỡng và đức tin
của các cộng đồng bản địa trên khắp thế giới.
Bộ lạc của tôi là Zuni.
Chúng tôi tin rằng chúng tôi đã kết nối với người ngoài Trái Đất
từ thuở sơ khai của thứ mà chúng tôi gọi là thuở sơ khai của thế giới thứ tư.
Người ngoài Trái Đất là những người có liên hệ với chúng tôi.
Không chỉ về gốc gác của họ
mà chúng tôi còn biết là họ đã trao cho chúng tôi
sự liên kết với nhiều hệ thống khác nhau,
chẳng hạn như các hệ sao, nên họ thực chất là thầy của chúng tôi.
Hopi, Zuni, Cree, Lakota và những bộ lạc Thổ dân châu Mỹ khác ở Bắc Mỹ
đã thờ phụng các thực thể vũ trụ hàng trăm năm qua.
Đối với họ, đó là những thực thể thiêng liêng.
Các tổ tiên đến từ những thiên hà khác.
Người Hopi gọi họ là các kachina
và tổ chức nhiều nghi lễ cho họ trong các hang động ngầm gọi là kiva .
Người Lakota, Cherokee gọi họ là người sao còn người Inuit gọi họ là thánh trời.
Khu bảo tồn Người da đỏ Rosebud, Nam Dakota, Mỹ.
Trong cuốn sách nổi tiếng Black Elk: The Sacred Ways of a Lakota của mình,
một pháp sư của bộ lạc Oglala Lakota tên là Wallace Black Elk
đã kể lại câu chuyện phi thường
về cách một chiếc đĩa bay đáp xuống đồng bằng rộng lớn trước mặt ông
trong lúc một nghi lễ tâm linh được gọi là tìm thị kiến diễn ra.
"Nó có hình lòng chảo.
Nó yên lặng, nhưng tỏa sáng và chiếu rọi như một bóng đèn nê-ông.
Những người nhỏ bé từ trong đi ra,
nhưng mỗi nhóm nhỏ lại nói một thứ tiếng khác nhau.
Họ đọc được suy nghĩ và tôi cũng đọc được của họ. Tôi đọc được tâm trí họ.
Tức là đôi bên giao tiếp trong im lặng.
Bạn đọc được tâm trí họ như đọc những biểu tượng câm trong sách,
nên chúng tôi đã giao tiếp được với nhau. Và tôi chào mừng họ.
Tôi nói: 'Xin chào mừng'".
Họ thực chất là tổ tiên của chúng tôi,
vì chúng tôi đã nhận ADN của họ khi họ cải tiến chúng tôi.
Người da đỏ châu Mỹ tin
rằng chúng tôi đều có quan hệ với người sao, họ là họ hàng xa của chúng tôi.
Mặc dù chúng tôi sống trên hành tinh này,
chúng tôi đã được họ giáo dục,
và họ đã cải tiến chúng tôi thông qua những nỗ lực của họ,
bằng cách sử dụng thứ…
có lẽ là những cải tiến về ADN của họ.
Nên rốt cuộc, chúng tôi phần nào đó là người ngoài hành tinh.
Lakota hoàn toàn không phải bộ lạc Thổ dân châu Mỹ duy nhất
từng thuật lại các cuộc chạm trán đó
cũng như tin vào các vị thánh sao và mối quan hệ giữa họ với loài người.
Trong một số truyện dân gian về văn hóa của hai bộ lạc Zuni và Cree,
các thực thể ngoài Trái Đất không chỉ được coi như người thầy và tổ tiên xa xưa
mà còn là những người đưa con người về lại vũ trụ cùng với họ.
Từ đó ta có thể thấy là hiện tượng các vụ người ngoài hành tinh bắt cóc gần đây
có thể liên quan tới quá khứ xa xưa.
Ngày 11 tháng Mười năm 1973. Pascagoula, Mississippi, Mỹ.
Calvin Parker, 19 tuổi, và Charles Hickson, 40 tuổi,
có chung sở thích câu cá.
Và cái hôm tháng Mười định mệnh đó,
họ đang câu cá ở cầu tàu của một xưởng đóng tàu cũ bỏ hoang.
Một lúc sau,
những tia sáng màu xanh phát ra từ phía sau khiến họ mất tập trung
và Calvin đã tưởng đó là một xe cảnh sát.
Nhưng họ mau chóng nhận ra đó là thứ khác.
Khi họ ngước lên, sững người vì kinh ngạc,
lơ lửng trên đầu họ
là một tàu bay hình ê-líp to bằng một sân bóng đá.
Hai người họ sợ chết điếng
khi ba sinh vật giống người máy hạ xuống chỗ họ không một tiếng động
rồi bắt cóc họ,
đưa họ trở về tàu bay của mình để khám nghiệm họ.
Ừm, tôi đã rất kinh ngạc, không biết…
NGƯỜI BỊ UFO BẮT CÓC
ánh sáng đó phát ra từ đâu.
Ừm, trước khi vào bên trong, tôi đã rất sợ rồi
nhưng, bạn biết đấy, không hiểu sao tôi chả cử động nổi.
Về sau họ phát hiện người đó đã tiêm cho chúng tôi
đại khái là một liều thuốc hay một thứ gì đó.
Lúc ở bệnh viện họ mới phát hiện ra.
Họ đặt tôi lên một cái bàn, một cái bàn khám nghiệm,
nó nghiêng một góc khoảng 16 tới 45 độ,
và tôi đã nhìn thẳng lên trần tàu.
Những sinh vật đã đưa họ lên con tàu có vẻ là nhân tạo.
Cử động có phần giật cục của họ có vẻ là thuộc về trí tuệ nhân tạo.
Nhưng rồi lúc đó, một thành viên khác của đoàn bay đó xuất hiện.
Một sinh vật có diện mạo và cử động khác tới gần Calvin Parker.
Tới nay, Parker vẫn tin rằng đó là sinh vật cái của giống loài này.
Hai bàn tay của cô ta trông bình thường, chỉ hai ngón giữa là kỳ dị.
Chúng dài hơn những ngón tay còn lại một chút.
Cô ta có một khuôn mặt bình thường. Có mắt, mũi, tai.
Cô ta tới, sờ lên má tôi
rồi kiểu như véo nhẹ má tôi,
giống kiểu các bà hay nhéo má cháu ấy.
Những ngón tay của cô ta chả có cảm giác gì.
Không thấy ấm hay gì. Tôi chẳng cảm thấy gì cả.
Xong cô ta dùng tay trái giữ quai hàm tôi
rồi ấn hàm tôi xuống, xong cô ta dùng hai ngón tay khác thọc vào cổ họng tôi
và tìm cách gẩy miếng lưỡi gà
nằm dưới cuống họng tôi.
Tôi bắt đầu bị chảy máu mũi. Tôi bị nghẹn. Tôi không thở được.
Và, bạn biết đấy, mọi thứ bắt đầu trở nên đáng sợ
vì tôi đang bị bắt cóc mà, quả là như thế.
Cô ta rút ngón tay lại.
Cô ta bảo tôi bằng ngoại cảm là:
"Chúng tôi không định hại cậu". Cứ như cô ta đang ngồi đó nói
mà khác là cô ta nói giọng nữ và nói tiếng Anh thôi.
Cô ta lùi lại rồi khẽ phát ra tiếng lẩm bẩm
và gọi cái sinh vật to lớn, xù xì đã đưa tôi vào trong tàu tới.
Sinh vật đó tới, nắm lấy cánh tay tôi
và đó là lúc tôi thấy tay mình bị tiêm một mũi nữa.
Thế là, bạn biết đấy, tôi thấy tĩnh tâm hơn một chút.
Và sinh vật đó đưa tôi quay lại bờ sông.
Câu chuyện của Parker, được lời chứng của Charles Hickson xác nhận,
cho thấy hầu hết các vụ người ngoài hành tinh bắt cóc
đều là vì mối quan tâm khoa học,
thay vì ý định hãm hại những người bị bắt cóc.
Dĩ nhiên, những người bị bắt cóc đều khiếp sợ trước các cuộc chạm trán này,
cũng như cách thú hoang phản ứng khi đối diện với con người.
Ngay sau cuộc chạm trán đó,
Parker và Hickson đã được viên cảnh sát trưởng địa phương đón
và đưa về khu trung tâm để thẩm vấn về trải nghiệm phi thường, kinh hoàng của họ.
Tôi đón họ, đưa vào một phòng
có một cái mic kích hoạt bằng giọng nói giấu trong một cái bàn
để xem họ nói gì với nhau.
Tôi và điều tra viên còn lại đã đứng dậy đi ra để cho họ nói chuyện với nhau,
để xem họ có bảo: "Ta lừa được họ rồi" không.
Nhưng không. Họ đã thực sự lo lắng.
Cậu nhóc đó luôn mồm bảo Charles:
"Đừng kể gì. Mấy người kia quay lại bắt ta đó".
TRÍCH ĐOẠN BẢN THU THẬT CỦA CẢNH SÁT TRƯỞNG
Chúa ơi, lạy Chúa lòng lành.
Chắc ta đã ở sai chỗ.
Tôi tưởng tôi đã trải qua đủ thứ kinh khủng trên đời rồi
mà giờ tôi còn phải trải qua chuyện này nữa.
Nhưng họ đã có thể… Ừm, tôi đoán… Họ đã có thể hại ta, nhóc ạ.
Họ đã bắt được ta. Họ đã có thể muốn làm gì cũng được mà chả hại tôi.
Chỉ cần nghe đoạn thu âm ở sở cảnh sát
lúc họ nói chuyện với nhau, ta sẽ thấy là họ đã rất sợ.
Đồng thời, nghe cách Calvin nói chuyện, mặc dù tôi chưa nghe ông ấy nói bao giờ,
ông ấy có vẻ chỉ là một người rất đỗi bình thường
và, bạn biết đấy, chuyện phi thường này đã xảy ra với ông ấy.
Một chuyện đâu có ai mong muốn.
Tôi thực sự tin vụ việc của họ hết sức đáng tin.
Một số giả thiết đã được đưa ra
để lý giải cho việc các nền văn minh ngoài Trái Đất có thể quan tâm tới ta.
Sao các thực thể ngoài hành tinh sẵn sàng mạo hiểm để bị phát hiện
và vi phạm luật bất thành văn là không can dự vào chuyện của con người
để xuất hiện trước ta
trong khi họ có thể dễ dàng tác động đến chuyện của con người một cách kín đáo?
Theo tôi có lẽ là có một số giống loài
đang rất lo về việc ta đang làm ở hành tinh này.
Mà có các giống loài muốn giúp ta dọn dẹp nó.
Trái Đất là Disneyland của vũ trụ.
Ta cực kỳ độc đáo,
và sự đa dạng cũng như vẻ đẹp của hành tinh này
được khắp cả vũ trụ biết tới
No comments yet. Be the first to leave one.