Prvních 200 řádků.
Việc thế nào?
Tỷ lệ nam nữ là 48/52, rất tuyệt.
Chương trình nghệ thuật tự do mạnh, và có trung tâm Olin cho âm nhạc.
Các chương trình du học Trung Quốc, Ấn Độ...
Con vừa nhập học, đã định đi rồi?
Đó là lựa chọn thôi Bố, năm thứ ba cơ.
Mà con học gì ở Ấn Độ? Phòng tránh tiêu chảy à?
Họ không yêu cầu điểm SATs, nhưng điểm của con cũng cao.
Môi trường sống, con không biết.
Nhưng con có nghe câu:
"Học ở Bates là phương pháp tránh thai đắt nhất thế giới."
Ăn nói kiểu gì vậy?
Những sinh viên nữ chỗ khác dễ dãi lắm à?
Ôi trời ơi.
Chỗ này đẹp mà.
Ừ.
Hai nơi nữa. Tiếp theo là Colby.
Bố, tại sao bố không học hết đại học?
Bố có một học kỳ rưỡi ở Seton Hall.
Vâng, và...?
Ông bà nội con không chú trọng trường lớp.
Họ là dân lao động.
Tại sao ông bà lại phản đối giáo dục.
Họ không phản đối.
Con không thể đổ lỗi cho họ được.
Bố có nhiều vấn đề hồi còn trẻ con.
- Con nghe rồi. - Nghe rồi à?
Tại Waterville, đến thăm quán Stone House,
phục vụ tôm hùm Maine tươi nhất.
Đến thăm quầy salad của chúng tôi, với...
Bố có ở trong Mafia không?
- Bố trong cái gì cơ? - Tội phạm có tổ chức ấy?
Vớ vẩn, ai bảo con thế?
Con sống trong nhà suốt cả đời.
Con đã nhìn thấy cảnh sát đến, con nhìn thấy bố đi lúc 3:00 sáng.
Con chưa thấy bác sĩ Cusamano, đi lúc 3:00 sáng à?
Trẻ con nhà Cusamano có tìm thấy bọc tiền $50,000...
... hay một khẩu .45 trong lúc tìm trứng phục sinh không?
Bố làm trong ngành quản lý chất thải, ai cũng tự động nghĩ rằng có dính đến băng đảng.
Thế là chụp mũ, và rất xúc phạm.
Con là người cuối cùng bố muốn thấy có ý nghĩ đó.
Được rồi, nghe này...
...Med, giờ con là phụ nữ trưởng thành rồi.
Gần như vậy.
Một vài khoản tiền của bố...
...đến từ việc đánh bạc bất hợp pháp và gì đó.
Con cảm thấy thế nào?
Ít nhất bố không tiếp tục chối như mẹ.
Lũ bạn ở trường lại nghĩ thế cũng hay.
Bọn nó xem Bố Già rồi, đúng không?
Bọn con thích phim Casino, Sharon Stone, thời trang '70s, ma túy.
Bố không hỏi về lũ đó, bố hỏi về con.
Đôi khi con ước bố như những ông bố khác.
Nhưng rồi, ví dụ như kiểu ông Scangarelo,
Một giám đốc quảng cáo cho hãng thuốc lá. Hay làm luật sư? Ặc.
- Rất nhiều ông bố dở hơi. - Bố thì không?
Bố cuối cùng cũng nói sự thật.
Nghe này, một phần thu nhập đến từ nguồn chính đáng.
Thị trường chứng khoán...
Thôi đi bố, đừng bắt đầu lươn lẹo.
Em yêu thế nào rồi?
Em tức đến mức không nhìn thấy gì.
Em bị ốm à?
- Không, em họ em, Svetlana. - Đứa cụt chân ấy hả?
Nó ở Mỹ có hai tháng, mà giờ đã sắp lấy chồng.
Em biết rồi cơ mà, anh có hai con trưởng thành, ta đã nói chuyện rồi.
Vâng, và một người vợ lúc nào anh muốn, còn em thì có gì trên đời?
Ôi anh thật mừng vì đã gọi.
Thế thì kệ mẹ anh, cứ dập máy đi.
Thế cái bồn tắm phun thế nào?
Đừng ném vào mặt em những thứ anh tặng.
Chân giả của con bé rơi ra trong cửa hàng quần áo.
...và anh ta bế con bé ra như một hiệp sĩ...
...mặc áo giáp lụa trắng.
Anh phải đi đây, con gái anh đến rồi.
Chúa ơi!
Em thấy thế nào?
Tốt hơn rồi, vừa hết sốt. Em rất nhớ hai người.
- Buổi phỏng vấn thế nào? - Tốt, rất tốt.
Con bé có thích Bates không?
Bất cứ chỗ nào làm nó quên đi Berkeley.
Cái đéo gì thế nhỉ?
Tony?
Ừ, Ừ.
Này, anh sẽ gọi lại em từ nhà trọ.
Meadow, đi nào.
- Đi nào, vào đi. - Được rồi, sao vội thế.
Chúa ơi, bố!
Có chuyện gì thế?
Bố nghĩ bố nhìn thấy bạn cũ.
Bố biết người ở trạm xăng à.
Có lẽ thế, có lẽ không phải.
Thế thì cái gì?
Bố, chậm thôi.
- Trời ơi, bố sao vậy. - Không sao đâu.
Thằng điên!
- Có chuyện gì thế? - Bố đùa tí thôi.
Colby! Rẽ đi!
Colby! Rẽ trái, bên trái!
Bố.
Đó là bởi vì con nói nhiều quá.
Đường này cũng đến được Colby.
Bố, nhà trọ của ta kìa.
Nhà trọ của ta ngay kia.
- Bố biết người đó à? - Không phải anh ta.
Bada-bing.
Ghi lại số này.
Bây giờ? Trời mưa to lắm.
207-555-0185.
Bonjour. Phục vụ phòng đã đến.
Rất cảm ơn, thưa ông.
Gì cơ? Mẹ bảo trứng luộc.
Mẹ không ăn, sau bao công sức thế à?
Mẹ no bụng đói con mắt thôi.
Sao con không sang chỗ Jason chơi Nintendo.
Không, không hôn, vi trùng.
Con sẽ đi khoảng một tiếng.
Ok.
Ôi chết tiệt thật.
Chết tiệt!
Tao không chắc, nhưng hình như tao vừa nhìn thấy Fabian Petrulio.
- Nhắc tôi nhớ với. - Trước thời của mày?
Dân có số má, lật lọng 10 năm trước. Hắn bị tóm vì buôn hàng trắng.
Hắn khiến nhiều người khác bị bắt.
Những người trong đội của ta.
Ông già tao đang ốm, sau vụ đó ông không phục hồi.
Chú nhìn thấy hắn à?
Tao nói tao nghĩ là tao thấy, nhưng không chắc.
Ở tận Maine? Đéo gì thế nhỉ?
Nó vào chương trình bảo vệ nhân chứng, rồi họ đuổi hắn ra.
Hắn đến các trường đại học và kiếm tiền...
...qua thuyết trình rằng hắn đã mafia như thế nào.
Thằng chó đẻ.
Bọn tao từng qua lại, nhưng Jackie Aprile biết hắn rõ lắm.
Họ cùng ngồi tù ở Lewisburg.
Có biết cái tượng ở trong phòng hát của ông ấy với Sinatra không?
Febbie làm nó ra nó ở trong tù.
Tượng đó là Frank à? Tôi cứ tưởng là Shaquille.
Thằng chó đấy cần tập làm phần môi.
Ờ, nhưng này, kiểm tra số xe này nhé.
Cứ nói đi.
"bang Maine, DX66920," tao sẽ gọi lại tối nay lúc 10 giờ, được chưa?
Điện thoại trong phòng bị sao thế?
Không sao, bố đi dạo, thấy điện thoại và nghĩ nên gọi Christopher
- Thế à? - Ừ.
Mọi việc ổn chứ?
Trần hơi dột một tí, có sao không?
- Ai vậy? - Cha Phil.
Một chút thôi, Chúa ơi.
- Ôi Chúa ơi, nhìn cha kìa. - Hi vọng cha không làm phiền.
Không, con đang xem TV thôi.
Cha vừa từ chỗ quyên góp quần áo, ta tưởng con đi Maine.
Mấy bộ áo Moschino của con đắt hàng lắm.
Tốt, tốt, tốt.
Với lại, Jean Cusamano nói con bị ốm.
Vâng con bị, cảm cúm ấy mà.
- Chậc! - Vâng, con vẫn còn hơi sốt.
Cha cũng muốn thú tội, Carm.
Cha nghiện món Ziti nướng của con.
Con có một ít trong tủ lạnh, để con hâm lại.
Cách đó tốt hơn.
- Phô mai sẽ ngon và giòn. - Con cũng thích thế.
Con đang uống Fernet, cha muốn uống gì không?
Một chút rượu, nếu khui chai rồi.
Thế chuyến đi của Mead và Tony sao rồi?
Con sao biết được? Anh ấy còn không có thời gian nói chuyện được hai phút.
Đừng nhìn chằm chằm thế, bố làm gì vậy?
Đây là giai đoạn thật hào hứng.
Bố không nói được bố tự hào thế nào.
Một sinh viên thật sự tại nhà Soprano.
Và cô ấy nhìn như người mẫu từ báo Vogue ý,
Italian, Italian, Italian. Cám ơn.
Bô đang suy tính gì đó.
Sao con giờ đa nghi thế.
Những gì chúng ta trao đôi, con cảm thấy sao?
Con biết đến 90% rồi.
Còn em con thì sao? Nó có biết không?
Con nghĩ vậy.
Đã có thời những người gốc Italy không có nhiều lựa chọn.
Ý bố là như Mario Cuomo?
Xin lỗi.
Bố đi kiếm ăn về cho gia đình.
Ông nội con cũng tham gia, bác của bố cũng tham gia,
Có lẽ bố đã lười tự suy nghĩ.
Nghĩ mình là kẻ nổi loạn.
Làm kẻ nổi loạn ở gia đình bố có nghĩa là ra đường bán nột thất.
Trong trường đại học, bố không thích gì à.
Bố vừa đủ đỗ.
Nhưng, bố cũng thích Lịch Sử.
Thế à?
Napoleon, đế chế La Mã.
Hội Nghị Postdam, những thứ đó.
Hội nghị Postdam?
- Sao bố biết được - Ôi trời ơi.
Con có vài điều muốn nói.
Sao cơ?
Con không...?
Không, trời ạ.
Một vài tuần trước, con và vài đứa bạn, bọn con chơi ma túy đá.
- Chơi rất nhiều trong một thời gian. - Con làm gì cơ?
No comments yet. Be the first to leave one.