Prvních 175 řádků.
Quay lại tập trước.
Này bữa kỉ niệm ngày quen nhau thế nào rồi?
À, thật ra chúng tớ không ăn tối.
Hay đấy.
Không, thay vào đó chúng tớ chia tay.
Cái gì?
Chúa ơi, Monica! Nó bắn hết lên trần rồi!
Không sao.
Chuyện này còn quan trọng hơn cả trái cây...
...dính lên trần nhà mình.
Chia tay à?
Ừ, nhưng khi Ross đi thì Mark tới.
- Ôi không cậu và Mark à? - Bình tĩnh đi.
Mark và tớ đã nói chuyện...
..và tớ đã nhận ra mình yêu anh trai ngốc của cậu đến dường nào...
...chúng tớ đã có vấn đề, nhưng tớ mong nó sớm giải quyết.
Chào anh!
Translated by FALLEN_ANGEL
Chào, em đây. Em cố gọi cho anh cả tối. Em cảm thấy rất tệ.
Làm ơn đi, Ross, anh phải biết là không có chuyện gì giữa em và Mark cả.
Toàn bộ chuyện chia tay này hoàn toàn ngu ngốc.
Em xin lỗi đã để anh chịu đựng chuyện này.
Và em không muốn mình làm lại qua máy nhắn tin.
- Em yêu anh. - Anh cũng yêu em.
Và anh biết gì không? Em sẽ đi ngủ bây giờ...
...nhưng ngày mai em sẽ ghé thăm anh lúc 8 giờ 30. Tạm biệt.
Chloe, sao rồi?
Này anh nghĩ em nên nuôi một con chó cỡ nào?
Anh không biết, nhưng một con lớn thì sao?
- Nhưng căn hộ của em thì... - Thế thì nhỏ vậy.
- Nghe này chúng ta phải đi. - Chờ đã! Giày của em đâu?
Em chắc là em cần chúng chứ?
Em có nên biết sao chúng ta lại vội thế không?
Em biết người bạn gái mà anh đã kể không?
Cô ấy đã muốn quay trở lại với anh.
Tìm thấy rồi!
Thật tuyệt cho hai người!
Anh chắc hạnh phúc lắm!
Đúng thế. Một trong những thứ mà anh đang cảm thấy.
- Chúc may mắn nhé. - Cảm ơn.
- Anh nhận được tin nhắn của em rồi à? - Em rất đúng giờ!
Thế anh nghĩ sao? Em có thể làm bạn gái anh lần nữa nhé?
Có, em rất có thể.
- Tại sao cậu lại chà trần nhà thế? - Có chuối dính trên nó.
Mình có một linh hồn của một người phụ nữ Da đỏ sống trong người.
Thế thì cậu chắc biết nhỉ.
Người đưa thư ở tầng dưới, và tớ mang thư lên luôn.
- Tốt cảm ơn nhé. - Fabutech là cái gì?
Đừng có chỉ trích tớ quá nặng nhé?
Nhưng tớ xem một đoạn quảng cáo, và tớ thề là tớ chưa bao giờ...
...mua gì từ ti vi cả.
Trừ cái cây lau nhà này.
Nhưng tớ thấy một món dùng để tẩy lông chân rất là kinh ngạc.
Waxine à!
Cậu đã xem nó chưa?
Nó thật là đáng kinh ngạc! Tớ luôn muốn làm một cô gái Waxine!
Tớ biết!
Cậu có nghĩ là nó có đau không? Bởi vì họ làm như thế nào?
Gì chứ! Các chất hữu cơ gần đây được phát hiện ở chỗ nào đó trong rừng mưa nhiệt đới à?
Họ có những món tuyệt nhất trong đó.
Chúa ơi!
Chúa ơi!
Chúng tớ tưởng cậu đi làm lành với Rachel, khi mà bọn này không tìm thấy cậu ở đâu cả.
Chuyện mà đáng ra cậu phải làm đúng không?
Ông nghĩ thế à?
Chúa ơi, tớ chết mất. Tớ phải làm gì đây?
Rachel toàn nói là, "Em yêu anh" và " Hãy làm hòa nhé...
...và tất cả những gì tớ nghĩ là...
...cô ấy sẽ làm thế khi tớ nói với cô ấy tớ đã làm gì à?
Trước khi chúng ta trả lời câu hỏi đó, chúng ta nên hỏi câu quan trọng này:
Ông ngu tới mức nào thế hả?
Cái gì? Nghe này bọn tớ đang hàn gắn lại, đúng không?
Làm sao tớ có thể làm thế khi không thành thật?
Ross, tớ đồng ý với việc trung thực.
Chỉ là không đồng ý với thứ mà sẽ làm cậu gặp rắc rối.
Ông này chuẩn đấy. Chả ai có lợi cả, thậm chí cậu còn làm tổn thương cô ấy.
Và chả còn mối quan hệ nào để mà hàn gắn cả.
Các cậu không nghĩ...?
Nếu cậu muốn nói thì cậu phải đợi đúng lúc mới được.
Và đó là lúc cậu hấp hối rồi đấy.
- Được rồi. - Ổn thôi.
Giờ chúng ta phải tìm cách không cho cô ấy phát hiện ra bằng bất cứ giá nào.
Cậu đã nghĩ về dấu vết chưa?
Dấu vết gì?
Dấu vết mà cậu đã có từ người phụ nữ mà cậu đã ngủ...
..đến người phụ nữ mà cậu mong là cô ấy sẽ không bao giờ biết.
Cậu luôn phải nghĩ đến dấu vết!
Tớ nghĩ chả có đâu.
Chloe làm việc với một gã tên là Isaac.
Isaac có chị là Jasmine, và Jasmine làm cùng nơi mát xa với Phoebe.
Và Phoebe là bạn của Rachel, và đó là dấu vết! Mình giỏi quá!
"Sau khi thoa kem Waxine và dán vải lên chân, đó là bước một..."
- Xong! - Được rồi.
"Nắm lấy phần dễ xé của miếng vải...
..và kéo nó ra thật nhanh chỉ để lại cảm giác đau nhè nhẹ."
Không phải là "đau nhè nhẹ" à?
Không, đau thí mẹ luôn ấy!
Chúa ơi, giờ họ nên gọi nó là "Pain-zine, với một chút sáp."
Mấy cô gái quảng cáo...
...không cảm thấy đau đến thế.
Đó là vì dây thần kinh của họ đã bị u mê do quá ngu.
Nhưng, này nếu cậu không tin, thì cứ tự nhiên.
Ôi Chúa ơi!
Giờ thì cậu không mừng sao khi chúng ta không bắt đầu bằng mảnh lột áo tắm?
Chloe, chào.
Có phải là do em lấy đồng hồ của anh không?
- Em lấy đồng hồ của anh sao? - Em xin lỗi. Vì đã làm thế.
Cứ giữ lấy. Nghe này, em có nói chuyện của chúng ta cho ai không?
Ồ, không, em cảm thấy nó không phải chuyện để người khác bận tâm.
Chính xác. Thế em có nói cho Isaac nghe không?
- Ồ, chuyện gì mà em không kể cho Isaac nghe. - Thế à? Dĩ nhiên rồi.
Chào Isaac. Tôi biết chúng ta chưa hề quen biết.
Anh thú thật!
À, có thể tôi là thú. Nhưng mà tình cờ tôi có một cô bạn gái.
Ồ đúng, có phải con bé Rachel trong quán cà phê không.
Đúng đấy. Nghe này tôi không muốn làm cô ấy tổn thương.
Ồ anh bạn tôi biết, đó không phải là chúng ta yêu họ cỡ nào.
Chế độ một vợ một chồng thật khắc nghiệt.
Nghe này, anh có thể giữ kín chuyện này không?
Không sao đâu bạn à, chúng ta luôn phải canh chừng cho nhau.
Chúng ta giống nhau bạn à.
Thật ra, chúng ta không giống.
Có đấy.
Không, chúng ta không có.
Có đấy.
Không, chúng ta không giống
- Được rồi, không thì không. - Đúng.
Nhưng mà giống đấy.
Rồi, nhưng tôi cần biết là anh chưa nói với chị anh.
Tớ có thể hứa là không nói thêm một lần nữa.
Jasmine à? Chúng ta có gặp nhau ở sinh nhật của Phoebe. Tôi là Ross Geller.
Anh đã làm một việc rất xấu!
- Đúng thế. - Rất xấu!
- Ừ thì rất xấu. - Rất rất là xấu!
Tôi đồng ý với chị.
Chị có kể cho Pheobe nghe chưa?
- Chưa. - Được rồi, Jasmine...
...làm ơn. Làm ơn đừng kể.
Tôi rất yêu bạn gái của mình...
...và tôi không muốn thứ gì ngoài việc làm lành với cô ấy thôi, được chứ?
Được rồi.
Cảm ơn.
Nhưng anh phải nói với bạn cùng phòng của tôi.
Tôi đã nói với anh ta, và anh ta cũng biết Pheobe.
Ai là bạn cùng phòng của cô?
Gunther!
Gunther, làm ơn hãy nói là anh chưa nói gì với Rachel...
...về tôi và cô gái trong quán phô tô nhé.
Xin lỗi nhé.
Thế tôi không thể nói được à?
Được rồi, tớ có ý này. Tớ xé của cậu còn cậu thì xé của tớ?
Hay, cậu xé cho cậu, còn tớ thì để nguyên...
...bởi vì tớ nghĩ tớ có thể làm cho nó trông có công dụng.
Coi nào, Phoebe. Chúng ta có thể làm được.
- Gì thế? - Có chuyện gì vậy?
- Tụi này ổn. - Không sao, không sao.
- Tụi này chỉ là bôi sáp lột lên chân thôi. - Lột ra à?
Cho bọn anh biết...
...đàn ông không bao giờ hiểu được sự đau đớn này đâu.
Tớ nghĩ cậu mới không hiểu khi mà tụi này bị đá..
...ngay chỗ mà đáng ra phải được chăm sóc cẩn thận.
Tớ nghĩ là phụ nữ chịu đau dở hơn nam thôi.
Ý tớ là, thôi nào, chỉ có tí sáp thôi mà.
Thế à? Lại đây.
Ồ thật là người lớn đấy.
Giờ thì sao, tớ lột nó ra thôi chứ gì?
Đúng thế.
Được rồi, người sắt.
Rachel, thôi nào. Nói với anh đi. Làm ơn!
Nói với anh à? Tôi còn không thể nhìn mặt anh nữa là.
Gì thế?
Có gì đâu.
- Rachel đã nói mọi việc ổn rồi mà. - Họ đang nói cái gì thế?
- Tránh xa tôi ra! - Anh đã phạm sai lầm được chứ?
Sai lầm gì? Thế anh đã cố nhét nó vào cái gì? Ví của cô ta à?
No comments yet. Be the first to leave one.