The Girls

The Girls (Девчата)

Stáhnout Vietnamese titulky

Informace o verzi

Devchata 1961 1080p BluRay 2xRus HDCLUB-Skazhutin
Komentář od ivy68

Tagy

BluRay
1080
HD
Zveřejněno: 2022-03-12
Stažení: 23
Pro sluchově postižené: No

Náhled titulků v jazyce Vietnamese

Prvních 200 řádků.

Dịch: Quỳnh Chi

- Tất cả đồ đạc của cô đây à? - Vâng.

- Cô có gối riêng không? - Không.

Chúng tôi thừa mứa tủ đầu giường nhưng lại rất thiếu gối.

- Tôi sẽ ngủ trên tủ đầu giường à? - Chờ xem.

- Trước cô làm ở đâu? - Tôi chưa đi làm.

Người ngợm gì thế này! Nghề không có, gối cũng không. Chẳng có gì chỉ có rắc rối…

- Tôi có nghề mà. - Ta sẽ xem xem.

Cô có nhìn thấy cái bảng kia không?

Đằng kia kìa.

Chúng tôi gọi chỗ đó là "Kamchatka"

Một số đôi thích ngồi đó vào các buổi tối

và sau đó họ xin một phòng riêng.

Chúng tôi không còn nhiều phòng trống.

- Anh nói với tôi những điều đó làm gì? - Tôi chỉ cảnh báo thôi.

Xin chào.

Xin chào.

Xin chào.

Cái này gửi cho Kruglova.

- Xin chào. - Xin chào.

- Tạm biệt. - Tạm biệt.

- Cô đang làm gì ở đây? -Tôi đang uống trà.

Cô từ đâu tới?

Cả đời tôi đã mơ có một bạn cùng phòng thế này.

Ai dạy cô lục lọi tủ đầu giường của người khác?

Cái gì?

Cô có thể sử dụng mọi thứ.

Cô giàu quá nhỉ!

Đừng lo.

Ăn ngon nhé!

Lần đầu tiên tôi thấy một người ích kỷ thế.

Thế thì tận dụng cơ hội hiếm đi.

- Cô là ai? -Tôi là Tosya Kislitsina, còn chị?

Tôi là Nadya Yerohina,

và đây là Katya của chúng tôi. - Tosya.

- Vui được gặp cô. - Vui được gặp chị.

- Ngon không? - Có.

Và tôi là Vera Kruglova.

Vui được gặp chị.

- Khoan… Timofeyevna à? - Timofeyevna.

Nào, chị hãy nhảy đi! Đừng nhìn tôi chằm chằm, nhảy đi!

- Đây này, một lá thư đảm bảo! - Đưa nó cho tôi!

Không, chị ấy phải nhảy, đúng không các chị?

Chị ấy còn không đọc.

- Thư của ai đấy? - Có phải việc của cô không? Của chồng chị ấy.

- Tại sao chị ấy lại đốt nó? - Cô quan tâm làm gì? Họ bỏ nhau.

Cô sẽ làm việc ở đâu?

Tôi là cấp dưỡng.

Mọi người có thể tưởng tượng không?

Bình tĩnh đi, chả có gì buồn cười cả.

Tôi đã tốt nghiệp Trường Nấu ăn Simferopol.

- Một chuyên gia trẻ đúng không? - Ít ra là thế.

- Ksan Ksanych đã đến đây. - Có một người trông lôi thôi đến.

Nhưng tôi không biết tên anh ấy.

Cái gì?

- Đó là hôn phu của chị ấy. - Ôi! Hôn phu mà trông thế ư?

Đôi khi thế. Nhấc chân lên!

- Đây là giày của cô à? - Vâng, thì sao?

Cô có đùa không đấy? Cô có biết mùa đông thế nào không?

Tôi không sợ lạnh.

Cầm lấy. Ở đây không phải là Simferopol.

Cô đi đâu đấy? Lùi lại đi! Dừng lại! Chạy đi! Không phải đằng đó! Dừng lại!

Bắt lấy cô ấy! Bắt lấy cô ấy!

- Gì thế nhỉ? - Chả biết.

- Vào đi, bỏ áo choàng ra! - Ok

Sao anh lại bỏ họ xuống? Họ đã làm gì?

Nguyên nhân là họ chưa xứng đáng.

Dù sao thì Filya cũng đã được treo ở đây hai tuần rồi.

Thấy chưa?

- Filya xuống rồi. - Được treo có thời gian ngắn.

- Họ sẽ treo lại Kovrigin. - Thế là đúng, Ilya biết cách làm việc.

Anh không thể chọn thời điểm khác được à?

Cậu ấy buồn. Đưa cái đó cho tôi.

Ồ, đấy là ai? Tôi đã nhìn thấy anh ấy ở đâu nhỉ? Trông quen quen.

- Cô hâm à? Đấy là Ilya Kovrigin. - Thì sao?

À, cô là người mới đến. Chúng ta cùng treo số còn lại nào.

Nhìn kìa, họ đây này.

- Tại sao? - Chúng ta lại được treo lên.

Hãnh diện nhé!

Giờ tôi sẽ mang những cái này vào kho lưu trữ.

- Xin chào! - Xin chào!

- Sao các anh buồn? - Sao lại buồn? Chúng tôi không hám danh.

Chúng tôi được treo hai tuần rồi, bây giờ đến lượt những người khác.

Chính xác thế.

Này, các cậu cũng có ở đó mãi đâu mà. Chúng ta sẽ xem vào tháng sau.

- Dọa chúng tôi đây. - Thôi nào, đủ rồi. Chúng ta chơi chứ?

- Được một con gà trống nhé, đồng ý không? - Ok

Các em, đến giờ đi ngủ rồi, về nhà đi.

Cậu bắt đầu đi!

- Thế này. - Được.

- Đây. - Thì đây.

Chào cô cấp dưỡng. Tôi có thể?

- Thế nào? - Thế này!

- Vasya, tắt nhạc đi. - Ngay thôi.

Nghỉ.

Vasya?

Ê! Tên cô là gì? Tắt đi!

Cá tính mạnh đây.

Vasya?

- Sao nhạc lại tắt lần nữa? - Đợi một chút.

Cô có thể thấy không?

- Thế này. - Ok. Rồi, thế này, thế này và thế này.

- Khoan nào. Sao thế được? - Có thể được.

Vasya! Nhạc lên!

- Chúng ta đã thắng. - Cái này cho cả đội các cậu.

- Ê, Filya Quán quân. - Chỉ là không may thôi.

- Filya, cậu đi đâu đấy? - Còn gì nữa?

Thế còn gà trống thì sao?

- Thì gáy ò ó o đi! - Chưa được, Vassya tắt nhạc đi!

Nào.

- Ê cấp dưỡng, bật nhạc đi. - Bật đi.

Ê! Lại đây!

- Vasya bật nhạc lên! - Xin vâng.

- Chúng ta nhảy nào! - Anh luôn nhảy với điếu thuốc à?

Và đội mũ nữa à?

Vasya, cầm lấy mũ!

Bây giờ nghe đây, tôi không nhảy với loại người này.

- Ilya. Đợi nào. Cho tôi xin lửa. - Đây.

Cô ấy dạy anh giỏi đấy.

Hừ! Là quái gì đâu!

Có thể cô ta chả là "cái gì", nhưng chắc cô ta có cá tính.

Cho tôi một tuần, và cô ấy sẽ theo tôi như một con rối.

Một tuần có đủ không?

- Muốn cược à? - Cậu muốn gì?

- Mũ của cậu. - Đổi lấy mũ của cậu nhé

- Ok - Ok

- Một tuần. Bai! - Bai!

Ồ, giờ thì điều gì sẽ xảy ra nhỉ. Im nhé!

- Một phút. Mọi cái đã rõ chưa? - Rõ.

Ta vào đi.

- Xin chào! - Xin chào.

Cho tôi súp. Nóng và đặc nhé.

- Tôi muốn chút súp nóng! - Ta vào đi!

- Các cô, tôi là người đầu tiên. - Cô cấp dưỡng, cho tôi súp.

- Gì thế này? - Chà, kinh quá!

- Kinh. - Nấu bằng ếch à?

Ếch nào, các anh đang nói về cái gì?

Ếch à? Tôi có nên thử không?

- Thử đi nếu anh muốn! - Đừng nấu ăn nữa nếu cô không biết làm!

- Cô đã nấu cái quái gì thế? - Này, mở ra!

Đừng khóc!

Đừng tin họ! Đấy là Ilya trả thù cho ngày hôm qua.

- Còn súp thì ngon mà. - Vâng, ngon, ngon mà ở trên tuyết kia kìa.

Em luôn được điểm xuất sắc cho các món súp!

Có thể em quên không cho vào cái gì đó.

- Chuyện gì thế này? Mở ra đi! - Cô ấy chốt rồi.

- Tại sao? - Ai biết được! - Chúng ta tìm hiểu xem.

Này cô cấp dưỡng, mở ngay! Mở ra!

- Các anh muốn gì? - Ăn trưa.

Không có súp, phục vụ món chính.

- Đĩa đâu nhỉ? - Kia.

- Đừng quên nước sốt nhé. - Thế đủ rồi.

- Tosya, cho tôi xin thêm súp. - Cái gì? “Thêm súp” nào?

Đừng an ủi tôi.

- Các cậu có nhìn thấy bộ mặt cô ấy không? - Chúng ta gây ra thế đấy.

Phải, làm tốt rồi. Nhưng Ilya ạ, chúng ta sẽ không trụ được lâu quá đâu.

- Tại sao? - Chúng ta sẽ ốm yếu đi.

Được rồi. Tối nay chúng ta sẽ chén bữa trưa và bữa tối, của riêng chúng ta.

Này, nghệ sĩ nghiệp dư! Cho chúng tớ mượn cái chảo.

- Các cậu làm gì? - Chúng tớ chưa ăn bữa trưa, rõ chưa?

Fedya, mang cái chảo lại. Thật là tiếc cho các cậu không ăn bữa trưa. Súp của cô cấp dưỡng mới ngon tuyệt!

Món ragu giống như ở khu nghỉ dưỡng, đầy đủ calo.

Chúng tớ chả quan tâm, bữa trưa của chúng tớ cũng chả tệ hơn.

Cậu ấy đang đến! Leshka, rán trứng đi!

- Có bia thay cho trà. - Ồ, bia Jiguli thân thiết của ta!

Các cậu nghe đây.

Tưởng tượng đây là công trường trong rừng.

Chúng ta cắt cây to nhất và hạ các cây khác lên nó.

Rồi chúng ta giằng nó lại và kéo tất cả cùng với nhau.

- Ý tưởng đó thế nào? - Thông minh.

- Sẽ cứu được các cây non. - Các gốc cây sẽ không phải là trở ngại.

- Dây kéo sẽ không hãm lại. - Năng suất sẽ tăng.

Và lương cũng tăng.

Xụyt!

- Cậu đang làm gì ở đây? Về phòng đi! - Tại sao họ nghe trộm?

Các cậu chả có gì để nghe trộm cả.

Có thể chúng tớ đang phát minh ra một cái mới -

- Này các cậu, mai chúng mình sẽ thử nhé. - Ừ, ở đó, ở chỗ cuối khu vực của chúng ta.

- Trứng cháy rồi. - Khỉ thật! Cháo cũng cháy luôn.

- Cái gì thế? Cháy à? - Chúng tớ đang nấu bữa trưa.

Tại sao các cậu giở quẻ không ăn trưa?

Đó là cái gì, Ilya, một kế hoạch thông minh à? Các cậu đang cố tìm bí quyết à?

Không phải việc của các cậu. Chúng tớ cá cược, có thế thôi.

Một nhà chiến lược.

Lesha, mở cửa sổ ra!

Ilya! Anfisa kìa.

Anh ra đây.

Tớ đói quá. Bắt đầu lại vậy.

Lesha rửa chảo, Vasya ra cửa hàng. Tớ về ngay.

Anfisa quá đẹp. Sao anh Ilya không cưới cô ấy nhỉ?

- Để làm gì? - Sao lại "Để làm gì?"

- Cô ấy là hạng đó. - Hạng gì?

Cậu sẽ biết khi cậu trưởng thành.

- Ilya quá là láu cá! - Có gì quá đặc biệt nào? Cậu ấy cũng chỉ như mọi người khác.

Làm tốt. Tốt lắm!

Đi đi!

Đi tiếp!

Đi đi!

- Ê, ý tuởng thông minh đấy! - Có gì là quá đặc biệt?

Có thể chẳng có gì đặc biệt, nhưng họ sẽ được mọi thứ: tiền thưởng, chân dung, v.v…

Komentáře

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left