Prvních 200 řádků.
Sư huynh, đắc tội rồi.
Sư huynh, đắc tội rồi.
Sư huynh, huynh đánh thật sao.
Sư huynh,
chiếc áo sắt của huynh quả thật rất lợi hại.
Ha ha ha.
Ya!
Tiểu Ngư à,
ba vị sư huynh của Đồng Nhân Trận
cho con số điểm trung bình là 88,78 điểm.
Số điểm này so với số điểm năm đó của sư phụ
thấp hơn gần 20 điểm.
Thế này là không được đâu.
Tiểu Ngư à,
lúc con 3 tuổi
ba mẹ của con đã gửi con đến Thiếu Lâm Tự của ta để học tập.
Từ lúc đó đến giờ con chưa từng rời khỏi đây.
Con có cầm giấy giới thiệu là học sinh trao đổi của thầy giáo trường võ thuật chưa?
Tiến sĩ Trương Tường là nhà khoa học nổi tiếng,
vô cùng nghiêm khắc.
Con sống trong nhà của người ta,
phải chú ý đến mọi thứ.
Sư phụ!
Con nghe thầy nói hết đã,
con đừng gấp gáp.
Sư phụ!
Đuổi theo,
đuổi theo.
Đuổi theo,
đuổi theo.
Con chậm một chút,
thầy mệt thở không ra hơi rồi, con chạy chậm một chút,
thầy không đuổi kịp con đâu.
[Cuộc thi đấu giao lưu Taekwondo giữa trường Trung học thực nghiệm thành phố Bắc Hoa và trường Trung học Trung Đông Seoul.]
Bắt đầu!
Dừng!
Dừng!
Lại lần nữa.
Hay!
Hay lắm, trận đấu này đẹp trai chết đi được.
Chị ơi,
cả buổi chiều nay rồi.
Trong mắt của chị ngoại trừ anh Thu Nam ra,
thì không còn gì hết nữa hả?
Em còn dám nói chị,
trong mắt của em ngoại trừ những món ăn vặt không dinh dưỡng này ra, thì còn thứ gì khác nữa không?
Cái bụng của em to đến nỗi có thể nhét vừa trái bóng rổ luôn rồi,
đợi đến lúc về trường, em có thể qua được bài kiểm tra sức khoẻ mới là lạ đó.
Đúng là to thật.
Còn có
chị là quản lý của câu lạc bộ Taekwondo,
nhiệm vụ của chị là giúp các đội viên thống kê tổng kết kinh nghiệm thi đấu.
Em thì hiểu gì chứ?
Nhìn anh Thu Nam mỉm cười ngốc nghếch cũng là công việc của chị hả?
Em nói cái gì?
Em nói là...
em nói có lẽ là chị chưa nếm qua vị khoai tây chiên này.
Hình như đúng là nếm thử qua thật.
Em sao mà còn ăn nữa hả?
Rõ ràng là chị đang ăn mà.
Em nhanh dọn dẹp ngăn nắp phòng ốc cho chị đi,
đợi đến ngày học sinh trao đổi đến,
phòng ốc bừa bãi, lộn xộn như vậy thì mất mặt lắm đó.
Ôi.
Tiểu Lan,
sao con mập thành như thế vậy?
Bố ơi, con là Tiểu Bắc.
À, Tiểu Bắc.
Bố ơi, chị ngược đãi con, không cho con ăn cơm,
bố mau về nhà giải cứu con đi.
Bố đang chuẩn bị tan làm,
lại phải gấp rút làm báo cáo thực nghiệm,
con nói xem có giận không chứ?
Bố rất nhớ tụi con,
chỉ mong sao có thể ở bên chị em con mỗi ngày.
Bố à,
bố nhanh chóng hoàn thành báo cáo rồi về nhà nhanh nhé,
không cần tìm cớ giải thích đâu.
Thật sự là công việc của bố quá bận,
nào có thời gian đi kiếm cớ giải thích chứ,
con nói đúng không?
À, đúng rồi, Tiểu Lan,
có phải hôm nay bạn học sinh trao đổi của trường các con đến đúng không?
Nói là sẽ đến trong 2 ngày này.
Vậy thì bố chỉ đành nhờ Tiểu Lan quan tâm chăm sóc vậy,
Tiểu Lan vất vả rồi.
Bố ơi,
lúc mà mẹ ra đi,
bố nói bố sẽ chăm sóc tốt cho con và Tiểu Bắc.
Dạo gần đây con và Tiểu Bắc toàn ăn đồ ăn vặt và gọi đồ ăn nhanh thôi
Bây giờ lại đến thêm một người nữa.
Con cảm thấy cũng ngon lắm mà.
Em im đi.
Thế nên bố đã đặc biệt chuẩn bị cho các con một món quà,
các con nhận được chưa?
Không cần xem đâu chị à,
chị còn không hiểu bố của chúng ta sao?
Quà tặng chỉ là vỏ bọc mà thôi.
Quả nhiên là không ai hiểu bố bằng con mà.
Đúng rồi,
đây chính là thành quả làm việc mấy năm nay của bố,
các con nhất định phải giữ kĩ nó,
có biết chưa?
Nhất định không được va vỡ đụng hư.
Khẳng định là bố lại lấy những phát minh vô dụng của mình làm quà tặng gửi cho tụi con nữa rồi.
Có người đến rồi, đợi con một chút.
Pháp danh của đệ tử là Thích Tiểu Ngư,
là học sinh của trường Võ Thuật Thiếu Lâm
đến tham gia hoạt động trao đổi học sinh.
Là Tiểu Ngư sư phụ sao?
Vào trong nhanh đi.
Tiểu Bắc,
đây chính là học sinh trao đổi, Tiểu Ngư sư phụ.
Em ấy là Tiểu Bắc,
chị là chị của em ấy.
Em có thể gọi chị là chị Tiểu Lan.
Đi đường vất vả, em có đói không?
Ở đây có rất nhiều đồ ăn.
Em qua đó ngồi đi.
Tiến sĩ Trương,
anh âm thầm phát triển thứ gọi là Đồ Linh số 9,
nó đã bị anh giấu đi đâu rồi?
Nói!
Món đồ đó để ở đâu rồi?
Đồ Linh số 9 là thứ có thể mô phỏng giọng nói người vợ đã mất của tôi,
là đồ chơi mô phỏng thông minh,
được dùng để bầu bạn cùng với hai đứa con của tôi.
Bịa, anh cứ tiếp tục bịa đi.
Tôi thích nhất là nghe người khác kể chuyện.
Đồ đâu?
Giao ra đây.
Tiến sĩ Trương,
giá cả bao nhiêu đều có thể thảo luận được,
tôi nhất định phải cầm được trong tay Đồ Linh số 9.
Anh
đừng có giở trò với tôi nữa
Tiến sĩ Trương,
anh có nghe qua
câu chuyện xưa của Ngụy Văn Hầu chưa?
Ở thời kì Xuân Thu - Chiến Quốc,
người đứng đầu của Ngụy Quốc là Ngụy Văn Hầu.
Người gọi là Ngụy Văn Hầu này,
hắn ta vô cùng trung thực
bất kể là đối với người già,
con nít,
hay là quan lại.
Có một ngày,
hắn ta ở trong một khu rừng nhỏ,
giao hẹn với người trông coi khu rừng này.
Có phải câu chuyện này của anh dài quá không vậy?
Ông chủ,
hơi dài đó.
Vậy anh đổi câu chuyện khác nhé.
Tôi sẽ kể cho ông nghe câu chuyện về
người nông dân và con rắn.
Ông chủ,
ông chủ,
vậy chúng ta là người nông dân hay là con rắn vậy?
Nhảm nhí,
đương nhiên là người nông dân rồi.
Cậu!
Ông...ông...ông...
ông chủ,
đã...đã...
đã tìm thấy
lập trình của Đồ Linh số 9.
Đã bị huỷ mất rồi.
Có thể khôi phục lại không?
Có...có..
có thể.
Không thể khôi phục được.
Đồ vô dụng!
Nhưng...
nhưng mà,
em...
Em...
Em cái gì mà em?
Chúng em đã tìm ra một đoạn video giám sát,
anh xem thử đi.
Phóng to lên,
xem thử địa chỉ đi,
xem thử địa chỉ đi.
Cho dù tốn bao nhiêu tiền đi nữa,
anh cũng nhất định phải tìm ra nó.
Ông chủ,
ông chủ,
việc này em có thể làm.
Anh tin cậu.
Trói hắn lại mang đi.
Đại ca,
chúng ta được chứ?
Cậu từ nông thôn đến đây,
chưa nhìn thấy thế giới bên ngoài là dạng gì?
Đại ca của cậu
biệt danh chính là không quá lạnh lùng.
Đại ca,
anh lạnh sao?
Tiểu Bắc, em đang làm gì đó?
Em có biết là em ở trong đó lâu lắm rồi không?
Em như vậy quả thật không có chút lịch sự nào cả,
No comments yet. Be the first to leave one.