Prvních 200 řádků.
HOMETOWN CHA-CHA-CHA
HOMETOWN CHA-CHA-CHA
Okay. Sắp xong rồi.
TẬP 13
Trời ơi.
Cái đống như tóc ma nữ này là rong biển đấy hả?
Này, sao rong biển lại nở ra nhiều thế?
Ai mà ngờ một gói rong biển lại nở ra cả chậu thế này.
Trời ạ, thèm ăn canh rong biển
thì tự bỏ tiền đi mua về mà ăn.
Đừng cố nấu nướng bằng đôi bàn tay thối của cậu nữa.
Tớ cũng nghĩ thế.
Nhưng hôm nay là sinh nhật Tổ trưởng Hong nhà tớ.
Là sinh nhật đầu tiên kể từ khi bọn tớ hẹn hò mà.
Phải chân thành cỡ này chứ.
- Cậu nếm thử không? - Thôi.
Tớ nấu ngon lắm đấy.
Không cần đâu.
- Có thể sẽ ngon mà. - Thôi.
- Tớ nấu y hệt công thức mà. - Khỏi.
Cậu làm sao vậy?
Vị ngon gây nghiện đấy. Thử đi.
- Thôi, không thử. - Ngon mà.
Tớ không muốn thử. Đừng mà!
Tổ trưởng Hong!
Tổ trưởng Hong!
Ô kìa.
Ừ, em đến rồi à?
- Mau vào đi. - Bác sĩ Yoon!
- Chào cô. - Này.
- Bác sĩ! - Mau vào đây.
- Ngồi đây đi. Chỗ này mát nhất. - Em ngồi đi.
Anh đang làm rồi.
Đây. Cô ngồi đây đi.
Vâng.
Gì thế này? Mọi người đến lúc nào thế?
À, sự kiện hàng năm của làng đấy.
Anh đã bảo không cần rồi nhưng năm nào cả làng cũng đến.
Thiệt tình.
Suk Ja à, lấy nhiều miến trộn vào.
Vâng, phải lấy thêm mới được.
Món này ngon quá.
- Này, tôi múc canh rong biển đây. - Ừ.
- Tổng cộng mấy bát? - Để tôi đếm.
Hai, bốn, sáu… Mười ba bát tất cả.
Chị ơi, chị phải tính cả chị chứ.
Tính cả tôi là 14 bát nhé.
Bao giờ anh Yeong Guk mới đến?
Ai biết. Anh ta cúp ngang mà.
Thật là.
- Hép pi bớt đây… - Gì vậy chứ? Bố phát âm tệ quá.
- Bố phát âm chuẩn dân bản địa đấy nhé. - Không dám đâu.
Gì thế này? Có mặt đông đủ rồi à?
Đông đủ chưa?
- Mừng ngày sinh nhật đáng yêu - Mừng ngày sinh nhật đáng yêu
- Mừng ngày sinh nhật dễ thương - Mừng ngày sinh nhật dễ thương
- Mừng ngày đó Du Sik ra đời - Tổ trưởng Hong ra đời
- Happy birthday to you - Happy birthday to you
Trời ơi, xấu hổ chết đi được. Đã bảo không cần làm vậy đâu mà.
Ngày vui mỗi năm mới có một lần, dĩ nhiên phải hát mừng chứ.
- Phải đấy. - Nào, thổi nến đi.
- Được. - Mau thổi đi.
Chao ôi, cảm ơn mọi người.
Anh phải cắt bánh nữa chứ.
- Đây. Dao đây ạ. - Này.
- Bác sĩ Yoon cắt cùng đi. - Tôi sao?
- Ừ, qua đây nào. - Chị bác sĩ cắt bánh đi ạ.
- Chà. - Chị này, hai đứa nó đẹp đôi chị nhỉ?
- Đúng không? - Phải. Trông hai đứa đứng như thế
cứ như đang làm lễ đính hôn ấy.
Bà Gam Ri lại trêu bọn cháu rồi.
Hồi xưa vợ chồng em cũng từng cắt bánh trong lễ cưới.
Anh còn nhớ cái bánh cưới ba tầng không?
Hả? Ừ, món này ngon mà.
Cái thằng vô tích sự.
Thiệt tình.
Thôi mau cắt bánh đi.
- Chao ôi. - Chúc mừng sinh nhật anh.
Cảm ơn em.
Cảm ơn mọi người nhiều. Thank you.
Cảm ơn nhé. Bravo.
Em cầm gì thế?
À, cái này… là canh rong biển em nấu.
Nhưng anh vừa ăn canh xong rồi mà.
Ồ, em tự nấu à?
Ừ.
Đưa anh. Để anh xem nào.
- Làm gì thế? - Anh ăn thêm được.
Rong biển tốt cho sức khỏe mà.
- Thử xem nào. - Thôi. Anh không cần ăn đâu.
Không đâu mà.
Chà.
Ồ, trông ngon đấy chứ.
Thế nào? Ngon không anh?
Được đấy.
Giỏi quá đi.
Mặn.
Mặn chết được.
Ngửi mùi cũng thấy cả biển muối.
Thứ đó thật sự không phải đồ ăn mà.
Được thật à?
Ừ, ngon mà.
Thấy chưa? Em mà đã ra tay là gạo xay ra cám ngay.
Cho em thử miếng nào.
Không được, của anh hết.
- Để em thử một miếng thôi. - Không được. Lát anh còn ăn nữa.
Ngon đến thế cơ à?
Của anh mà. Cho rồi mà đòi lại là sao?
- Em thử một miếng thôi. - Không chịu, của anh mà.
Thì em thử một miếng thôi. Em là người nấu cơ mà.
- Nhưng em cho anh rồi mà. - Em nấu.
- Cho rồi cấm đòi lại. - Đưa em đi.
- Đưa làm gì? - Em muốn thử.
Không được. Canh này là quà của anh. Anh không chia cho em được.
Nhưng em đã nấu nó mà.
- Ai bảo em nấu ngon quá làm gì. - Đồ háu ăn!
Chà.
Ôi trời. Nào, tráng miệng đây! Ăn dưa hấu được không?
Dưa hấu thì ngon quá rồi.
Vậy thì bổ dưa thế nào đây nhỉ?
- Quả này chắc ngon lắm. - Ôi trời ơi.
Tôi có cái hẹn rất chi là quan trọng mà tôi quên béng đi mất.
Giờ tôi phải về nhà rồi.
- Thế còn dưa hấu? - À phải rồi.
Ju Ri à.
- Con quên cái đó rồi hả? - Đâu có.
- À thì… - Cái đó đó.
- Gì ạ? - Goods của DOS đó.
- Đâu có. Cháu… - Đột ngột vậy?
- Sao lại nhắc đến đồ DOS? - Để cô mua cho.
Bà cũng phải về đây.
- Bà Gam Ri về à? - Bà buồn ngủ quá, không ngồi nổi nữa.
- Chao ôi. - Trời ơi, tôi nữa. Ngồi ở đây lâu quá
nên ê hết cả mông rồi.
- Mỏi chân quá. - Bọn tôi về đây.
Vâng, bà Suk Ja về nhé.
Tôi cũng về đây.
- Cả chị nữa á? - Tôi phải giúp I Jun làm bài tập.
- Thế chị về nhé. - Tôi cũng về luôn đây.
- Chào cô. - Bo Ra à, dậy đi con. Về thôi.
- Dậy nào. - Sao kéo nhau về hết thế?
Còn chưa khui rượu nữa mà.
Phải thử một ngụm rồi mới về chứ. Trông chai rượu có vẻ đắt.
Biết ý một tí đi.
Ừ. Anh biết rồi.
Về thôi nào, Bo Ra.
- Con bé ngủ say quá. - Bo Ra à.
- Về đây. - Ừ, về nhé.
- Cả nhà về nhé. - Mau theo em.
- Chào. - Chào anh.
- Hai người vào nhà đi. - Ừ.
Về nhé.
Họ cố tình tránh mặt cho chúng mình đúng không?
Đúng là. Chẳng ai biết diễn cả.
Sao lại có thể diễn đơ cả làng như vậy?
Thế mới nói. Diễn đơ như cây cơ.
Đơ như cây cơ?
- Anh ơi. - Sao?
Anh đi chậm chút được không?
Đi nhanh để còn về nghỉ ngơi chứ.
Tại em không đi nhanh được. Người em nặng quá.
Không thấy anh đang cõng Bo Ra à? Anh cũng mệt lắm đây.
- Anh à. - Sao?
Cuối tuần này bọn mình gửi Bo Ra sang nhà chị trưởng khu phố,
rồi cùng đi hẹn hò nhé?
- Hẹn hò? - Ừ.
Thì khi Hạt Cơm ra đời, vợ chồng mình sẽ lại bận túi bụi.
Chẳng có mấy thời gian ở riêng với nhau.
Mới đi bộ một đoạn em đã mệt rồi mà còn đòi đi đâu?
Cứ nghỉ ngơi ở nhà đi. Cũng sắp đến ngày sinh rồi mà.
- Nhé? - Ừ.
Vậy đi.
Cuối cùng hai đứa cũng được ở riêng.
Tổ trưởng Hong, chúc mừng sinh nhật anh.
Happy birthday to you.
Cảm ơn em.
Vậy giờ chúng mình uống cái này nhé?
- Để anh lấy ly. - Ừ.
Ôi, chắc ngon lắm đây.
Ơ? Em chưa thấy bình rượu này bao giờ.
À, anh vừa ngâm để tặng em đấy.
Tặng em sao?
Hôm nay là sinh nhật anh mà. Em nhận quà cũng được sao?
Em đừng vội vậy chứ. Phải ngâm tới một năm lận.
À, lâu vậy sao?
Kiên nhẫn ngâm càng lâu thì rượu sẽ càng ngọt.
Để xem nào.
- Em làm gì thế? - Thì là rượu của em mà.
Em muốn đánh dấu chủ quyền rõ ràng.
YOON HYE JIN
Càng ngày càng thấy em có cái tôi to đùng.
Em không phủ nhận.
Vào sinh nhật năm sau của anh
- chắc sẽ uống được nhỉ? - Ừ.
Sau khi hè, thu, đông qua đi…
sẽ đến xuân, rồi lại sang hè.
Một năm sau
thì sẽ thế nào nhỉ?
Thì dĩ nhiên là…
rượu sẽ ngọt chứ sao.
No comments yet. Be the first to leave one.