Prvních 178 řádků.
Papa lại gửi cho mình thứ gì nữa à?
Fukiko?
Chào buổi sáng, darling!
Chào buổi sáng.
Không hiểu vì sao tự dưng hôm nay bố tớ lại nói rằng "bố muốn có một chuyến dã ngoại với gia đình"...
và ông ấy cứ làm to mọi việc hết lên...
Thành ra xin lỗi vì hôm nay tớ phải thất hẹn với cậu rồi.
Ừm.
Tớ không bận tâm đâu mà.
Hạnh phúc quá, cảm ơn cậu nhiều lắm!
Lần này xem như tớ nợ cậu đi!
À đúng rồi, chắc chắn tớ sẽ giúp cậu học Anh Văn vào thứ Hai, nên cứ lên kế hoạch học tập đi nhé?
Thiệt hả? Cảm ơn nhé! Gặp lại sau nhé.
Bỗng dưng giờ mình chẳng còn việc gì để làm.
Cơ mà mình cũng chả có tâm trạng mà mò vào Tiếng Anh nhở.
Ý mình là...
Chủ nhật chỉ mới bắt đầu thôi mà!
Ồ phải rồi! Mém chút thì quên.
"Gou...rai"?
Đây là quà của papa để chúc mừng ngày mình đỗ vào Cao Trung à?
Đồ chơi à?
Đây là gì nhỉ? Làm gì với nó bây giờ?
Hê?
Tôi là Gourai. Hiện giờ tôi đã được kích hoạt.
Gì đây? Gì đây?! Đồ chơi ngày nay đúng là tuyệt vời thật đấy!
Thứ này vừa nói được kìa!
Quào...thứ vật liệu này mềm hơn mình tưởng nhiều!
M-Master!
Xin hãy dừng lại, Master.
"Master"?
Cách xưng hô ấy là sao vậy? Nghe kì quá.
Thế tôi nên gọi chị như thế nào đây?
Chị là Ao. Cứ gọi chị là "Ao".
Đã rõ, Ao.
Âm thanh nghe cứ như thật đấy!
Đúng là tuyệt quá đi.
Không biết là papa đã mua nó ở đâu nhỉ...
Nhưng mà giờ mình đã là học sinh Cao trung rồi.
Papa cứ luôn xem mình như con nít ấy!
Thôi kệ trước hết cứ gửi mail cảm ơn papa trước đã.
À này, Ao.
Hở? Gì thế?
Xin hãy lắp ráp các part giáp của em.
Part giáp...?
Em cần chị cắt những part này ra, lắp ráp chúng, và gắn chúng vào cơ thể em.
Hể, phiền phức thế?
Chị không hề giỏi mấy việc này đâu.
Nhưng nếu không có những part này thì em...
Để nguyên như thế này nhìn cũng dễ thương mà.
Dễ thương?
Ừ ừ!
"Dễ thương..."
Cơ mà đầu tiên chúng ta cần phải sạc pin cho em cái đã.
A, vâng.
Đây là bộ sạc của em nhỉ?
Thế, chị cần phải cắm cái này ở đâu bây giờ?
Ở phần dưới lưng em ạ.
Ở đây nhỉ?
F.A. Girl.
Chị ơi...
Hở?
Quả nhiên là em cần phải được lắp ráp các part này.
Ể?!
Lắp ráp và trang bị chúng là những yếu tố cuối cùng để làm nên Frame Arms Girls chúng em.
"Frame Arms Girls"?
Em không phải là búp bê sao Gourai?
Không. Em là một robot được trang bị AS.
"AS"?
Đó là từ viết tắt cho "Artifical Self".
Em được cài đặt một trí thông minh nhân tạo tương đương với trí tuệ của một con người 10 tuổi.
và khi tương tác với Master, em có thể học được những thông tin mới.
Ý em nói "thông tin" là sao?
Em nghe nó được gọi là "cảm xúc".
Cảm xúc?
Vâng.
Hử....
Thế, em cần phải mang những thứ này lên người?
Vâng.
Là thế à?
Là như thế ạ.
Hết cách rồi, chị đoán mình chỉ còn có thể thử thôi.
Cảm ơn chị rất nhiều, Ao.
Chị chỉ cần phải bẻ mấy miếng này ra, phải không?
Stop.
Xin hãy dùng kềm cắt.
Kềm cắt?
Đó là một loại dụng cụ.
Như thế này.
À, thứ đó à!
Chị nghĩ quản lý chung cư có đấy.
Thật sự là không gắn mấy part đó là không được à?
Đây rồi đây rồi.
Thứ này phải không?
Đ-Đó là kềm cắt Kotobuki!
Hở? Là cái gì thế?
Đó là những chiếc kềm huyền thoại, được cho là những chiếc kềm có chất lượng cao nhất.
Lưỡi của nó bén như những thanh thép tốt nhất của Nhật bản,
và chỉ cần một lực bấm nhỏ nhất thôi cũng đủ cắt đứt một mảnh model.
Vết cắt thì rất mượt và phẳng,
phần vết cắt thì hầu như không bị đổi trắng như khi xài với kềm bình thường.
Chúng được làm bởi những thợ rèn bậc thầy của những vùng nổi tiếng về nghề rèn kiếm,
và cấu trúc một lưỡi cắt đạt độ cân bằng đến hoàn hảo giữa lưỡi cắt và lực căng yêu cầu.
Với việc chỉ có một lưỡi cắt bén, cạnh bên kia sẽ đóng vai trò bàn cắt,
điều đó có nghĩa là các part được cắt ra sẽ...
Stop!
Nữa à?
Xin hãy cắt các part theo thứ tự trong sách hướng dẫn trước khi lắp ráp.
Ồ, thế à?
Ao, đó là part số 6.
Hả? Nó là số 9 mà, phải không?
Dấu gạch dưới con số chỉ chiều đọc đúng.
Đây mới là số 9.
Mém chút nữa thì...!
Ao, Stop.
Lần này là gì nữa đây?
Xin hãy lắp part C9 trước khi ghép 2 part đó lại với nhau.
Nếu chị quên nó, chị sẽ phải tách ra và lắp lại...
Nhưng nếu chị cố gắn tách chúng ra, có nguy cơ chị sẽ làm gãy nó.
Ra là vậy.
Không tìm thấy.
Mà, thôi kệ đi.
Kệ làm sao được.
Có sao đâu? Đó chỉ là một phần nhỏ thôi mà?
Xin hãy tìm thêm chút nữa đi ạ.
Ể?!
Ao.
Có thứ gì ở dưới đây.
Đây là album ảnh mà bà gửi cho chị!
Đây là ai thế ạ?
Đây là papa, mama và chị khi chị còn nhỏ.
Chị sống ở đây với bố mẹ chị à?
Không, không.
Papa chị đang làm việc ở nước ngoài và mama chị đang đi cùng với bố.
Chị đã là học sinh Cao trung rồi, nên chị đang sống một mình.
Ra là vậy à.
Chuyện gì đã xảy ra thế ạ?
Đây là...
A! Chị khóc bới vì chị bị ong chích.
Khóc...
Thế còn đây?
Đây thì... chị nghĩ chị khó chịu vì chị làm rớt cây kem của mình.
Khó chịu...
Thế còn tấm này?
Ể....đây là...
Đây là gì nhỉ? Cơ mà chị đang cười.
Cười...
Sao chị lại cười?
Chị không biết nữa. Chị không nhớ ra.
Thế biểu hiện lúc đó của chị biểu lộ cảm xúc gì?
Rồi, thế là đủ rồi.
Sao thế ạ?
Em hỏi nhiều câu hỏi quá. Phiền phức lắm.
Thật đấy, Gourai, em cứ như...
Như...
Hở? Cái cảm giác quen thuộc này là gì thế?
Ủa mà khoan?!
Đã tối rồi sao? Hèn gì thấy đói bụng quá trời!
Chị sẽ quay lại ngay thôi nhé.
Ô...
Hình như là nó bị kẹt vào trong đồ của chị.
Piyo piyo.
Chào mừng quý khách!
Khóc...
Khó chịu...
Cười...
Chị về rồi đây!
Chị nhớ ra rồi, Gourai.
Cái cảm giác quen thuộc đó là từ khi chị còn nhỏ.
Khi chị còn nhỏ, chị hay nhìn vào album của mama và hỏi "Đây là gì?" "Kia là gì?"
Giống hệt như Gourai bây giờ nhỉ?
Inarizushi ở chỗ đó ngon thật đấy!
Và chị còn mua cả cái này nữa!
Ta-daa! Bánh sinh nhật!
Em được kích hoạt ngày hôm nay, vậy hôm nay là sinh nhật của Gourai đúng không nào?
Hôm nay.... ngày 18 tháng Tư là sinh nhật em.
Ngày sinh nhật mà chị đã chọn cho em.
Chúc mừng sinh nhật!
Không lẽ là Frame Arms Girl không ăn được?
No comments yet. Be the first to leave one.