Prvních 200 řádků.
Chết mẹ.
Không, không, không!
Phụ đề được thực hiện bởi Blue Subbing Team
Sao cô không tháo còng cho tôi từ năm tiếng trước?
Mắc gì tôi phải tháo?
Đi nào. Gia đình tôi ở trên đảo.
Còn đạn dược?
Mọi thứ đều ở trên đảo.
Tôi phải nhanh chóng quay lại.
Chúng ta đi luôn được không?
Tôi không thể về trắng tay được.
Vợ tôi sẽ bực mất.
Lạy Chúa trên cao.
Khu vườn này là báu vật của cô ấy.
Có thảo dược và lá trà cho mọi thứ.
Giảm đau, chống lo âu, chữa mất ngủ.
Có giúp tăng tập trung và tốc độ không?
Lũ Whisper đó làm cô lo lắng quá nhỉ.
Có rất nhiều mạng sống đang bị đe dọa.
Cái nhà chứa vũ khí mà anh bảo đâu?
Có phải cái này không?
Không, đó chỉ là một cái nhà máy cũ thôi.
Mà nó cũng xập xệ lắm rồi.
Thi thoảng hay có thú hoang mò vào lắm.
Tốt nhất là tránh xa thì hơn.
Mấy đứa nhà tôi thích lùng sục nơi này lắm.
Mấy thằng nhóc cứ tin rằng
có đoàn thủy thủ
đã giấu kho báu trong mấy cái xilo kia.
Tôi cứ phải để mắt để chúng không trèo lên đó
và nhảy vào xem.
Thằng bé mới 5 tuổi thôi.
Tính giống mẹ y đúc.
Cứ quyết làm cái gì
là phải làm bằng được.
Tôi nhớ có lần...
Đừng có xạo ke nữa.
Gia đình của anh đâu?
Lúc tôi bảo tôi phải về với gia đình mình
là tôi nói thật mà.
Tôi đã hứa với cô ấy khi chúng tôi kết hôn
rằng tôi sẽ tặng hoa cho cô ấy mỗi ngày.
Sao giờ mới nói hả cha nội?
Sao mà tôi nói thật dễ thế được.
Tôi không thích đưa người lạ tới đây.
Tôi chẳng tin ai cả.
Tôi đã hoảng sợ.
Ở đây có mẩu vũ khí nào không vậy?
Tôi đã hứa sẽ giúp cô tìm
và tôi sẽ giữ lời, nhưng...
- Thôi để bà tự tìm. - Hòn đảo này không an toàn!
Ồ thế cơ à?!
Nó đã từng an toàn trước khi những kẻ khác đến.
Sự xuất hiện của chúng kéo theo cả bạo lực.
Và bệnh tật nữa.
Gia đình tôi cũng vì vậy mới qua đời.
Trước đây chúng tôi không có nhiều xác sống.
Nên tôi không hề giỏi
chiến đấu như cô.
Cô rất giỏi dùng kiếm.
Anh muốn gì hả?
Gia đình tôi vẫn ở ngoài đó.
Vợ tôi.
Và các con tôi.
Đó là lý do tôi đưa cô tới.
Tôi cần cô tới đây.
Chết mẹ. Xin lỗi.
Giờ sao?
Đi theo tôi. Đi sát vào.
Lấy cái đó chắn mau lên.
Cảm ơn cô.
Tôi muốn họ được đem theo
một thứ mà họ thích.
Jasmine thích quyển sách đó lắm.
Tôi biết là chuyện này rất khó khăn và tôi rất tiếc
nhưng tôi phải quay về.
Mỗi khi tôi gặp khó khăn
là vợ tôi luôn sát cánh để giúp đỡ tôi.
Nếu không có cô ấy thì tôi chẳng biết mình là ai nữa.
Giờ vẫn chưa quá muộn để tìm ra chính mình đâu.
Tôi muốn nhờ cô một việc.
Đã rất lâu rồi
tôi mới được cảm ơn ai đó.
Khỏi cần cảm ơn.
Anh chỉ cần đưa tôi thứ tôi cần
rồi tôi sẽ đi.
Không, giờ muộn rồi.
Thủy triều xuống thấp lắm.
Chúa ơi.
Chưa chắc con thuyền đã đi qua kênh được đâu.
Cô nên ở lại đây tối nay cho an toàn.
Virgil, tôi cần anh giữ lời.
Ừ, nhưng...
Trời sắp tối rồi
và nhiều tòa nhà ở đây xập xệ lắm.
Sáng mai đi không được à?
Ngay sáng mai đấy nhé.
Yên lặng. Yên nào.
Có phải hắn ta không?
Tôi không chắc nữa.
Cái gì vậy?
Tôi không biết nữa. Yên lặng. Đừng có cử động.
Chắc không phải hắn đâu.
Suỵt.
- Tôi không chắc nữa. - Bình tĩnh.
Đừng cử động nữa.
Virgil!
Sao cô không thể ngồi yên tới sáng mai?
Tôi đã bảo là không an toàn rồi mà.
Virgil, mở cửa ra.
Tôi đã tin cô, vậy mà cô lại phá hỏng hết rồi.
Mở cửa ra, Virgil!
Virgil!
Virgil!
Virgil!
Mẹ kiếp.
Khốn nạn.
Bình tĩnh.
Xin chào?
Chúng tôi gọi cô mãi.
Tôi ở đây bao lâu rồi?
Chắc khoảng một ngày?
Một ngày?
Sao lần đầu tôi gọi
mấy người không trả lời?
Thi thoảng hắn hay cáu chúng tôi.
Rồi tâm trạng thất thường.
Khi hắn lên cơn
thì tốt nhất là yên lặng.
Mấy người biết tòa nhà này chứ?
Bố cục thế nào?
Khỏi cần.
Nơi này bị đặt bẫy hết rồi.
Hắn hoạt động thế nào? Có hay đi lại không?
Ít nhất có thể.
Hắn không thích gặp bọn tôi.
Celeste và tôi là nhà nghiên cứu cùng Virgil.
Lúc đó chúng tôi đang viết báo cáo.
- Còn tôi là lao công. - Cô ấy hỗ trợ chúng tôi.
Vậy là mấy người sống ở đây. Mấy người quen biết nhau.
Ừ, chúng tôi là bạn với Virgil.
Chuyện gì đã xảy ra?
Có nhiều người lạ hay tới đây bằng tàu thuyền
rồi gặp chúng tôi, vậy là chúng tôi cưu mang họ.
Tất cả bọn họ.
Rồi bỗng một hôm thì có biến.
Lương thực cứ cạn dần
và mọi người cãi nhau về chuyện phân chia khẩu phần.
Bỗng có người rút dao ra, và một người đã bỏ mạng.
Virgil tới sau cùng
và bắt đầu hoảng loạn.
Anh ta bảo chúng tôi khóa hết cửa lại.
Nhưng anh ta không biết.
Virgil không biết.
Biết cái gì?
Vợ con anh ta cũng ở trong đó.
Anh ta phát điên.
Anh ta không còn như trước nữa.
Chúng tôi ở đây suốt từ hôm đó.
Cô ổn chứ?
Tôi sẽ ổn thôi.
Tôi sẽ không ở lại lâu đâu.
Cô cần nghỉ ngơi. Mau ăn gì đi.
Thức ăn không tệ lắm đâu.
Giữ sức đi.
Cô không thể giết anh ta nếu bị mất sức được.
Cô chưa cho chúng tôi biết tên cô.
Là Michonne.
Tôi mừng là cô đã ăn gì đó.
Mở cửa ra!
Tôi không thể làm vậy được.
Sao không?
Vì cô sẽ giết tôi mất.
Tôi biết điều đó.
Gieo gió thì gặt bão mà thằng chó.
Tôi không muốn đánh nhau.
Tôi muốn cô hiểu được.
Hòn đảo này rất đặc biệt.
Nó có thể giúp tôi như đã giúp cô.
Mày đã làm gì rồi? Mày đã làm...
Cà độc Jimson Weed.
Pha trà ngon phết đấy.
Giúp an thần.
Tôi muốn cô thấy được.
Cô cứ nghĩ tôi không biết, nhưng tôi biết đấy.
Cô cũng đang đau đớn y như tôi vậy.
Cô cần sự thanh thản như tôi.
Như mày? Không đâu.
Tao không chuốc thuốc người khác rồi giam họ lại.
"Giam họ lại"? Ừ, cô nói rồi.
Chúng ta đã nói chuyện này ba lần rồi.
Tôi cần anh phải nghe tôi.
Hãy nghĩ cho con trai và con gái tôi.
"Hãy nghĩ cho con trai và con gái tôi".
Ừ, tôi cũng đã nói vậy
mà đâu có ai quan tâm.
Tôi đã làm tất cả để bảo vệ gia đình mình.
Haha, chắc là họ tự hào về mày lắm.
Còn con tôi thì sao?
Gia đình của tôi?
No comments yet. Be the first to leave one.