Prvních 200 řádků.
HAI TUẦN
Tập 1
Không phải tôi! Không phải tôi!
Hãy bảo Jang Tae San câm mồm.
Tất cả trở nên mờ ảo.
- Ôi trời ơi. - Coi chừng.
Chuyện gì vậy?
- Ôi trời. - Ôi trời ơi.
Này, đợi đã.
Đặt.
- Theo. - Theo hết.
Được.
Tôi đặt 10,000 won.
Tôi theo thêm 100 nghìn nữa.
Hôm nay tôi không may lắm.
Thua rồi. Thua rồi.
Thằng nhóc này! Sao lại xào bài chứ?
- Nhìn gì chứ? - Đây là gì vậy?
Lần đầu tiên nhìn thấy chơi bài lừa đảo sao?
Nào, nào!
Tóm lại, vài ngày tới giám đốc Jang không cần phải bán hoa quả nữa rồi.
Bao nhiêu tiền đây chứ?
Thằng nhóc này còn hàm hồ.
Dù là anh ta đi Young Deunga Boo hay là Joong Roo
thắng được tiền là tốt rồi.
Này, cầm lấy!
Cho thêm chút đi mà!
Hôm qua tới hôm nay tôi đã thua bao nhiêu tiền rồi sao chỉ cho có từng này?
Gook Jae!
Thôi khỏi đi thằng nhãi!
Ừ, So Ho à! Sao?
Vậy sao?
- Đại ca tới rồi ạ. - Đại ca tới rồi ạ.
- Chào anh ạ. - Lâu rồi không gặp.
Anh đến rồi ạ.
Tìm tôi có chuyện gì?
Hôm nay có khách muốn tìm riêng đại ca.
Đại ca?
Tới đây!
Này, tôi là đàn em làm thêm à? Là trai bao sao?
Là trai bao sao?
Ôi trời, đại ca ơi.
Gọi rượu 30 năm rồi tìm đại ca,
em biết phải làm sao?
- Tiền công hôm nay. - Sao cơ?
Tiền công.
Chắc chắn là sẽ thu của bà cô đó, sao còn đòi em nữa chứ?
Thu gì mà thu?
Em biết rồi. Em biết rồi.
Hôm nay cũng chưa kiếm được bao nhiêu.
Vậy đại ca à, gọi thêm chai rượu Tây nữa nhé!
Uống nửa chai rượu Tây sẽ say đó thằng nhóc.
Tránh ra đi.
Nếu không thu được thì thật đúng là đồ vô dụng.
Hay là mình đi cho xong.
Chị tới rồi à?
Sao giờ mới đến chứ?
Sao hôm nay chị đến một mình?
Lần chị đến cùng bạn bè mà… - Cậu làm gì vậy chứ?
Biết rõ tôi đến tìm cậu rồi.
Tôi chẳng phải là người tiếp rượu ở đây. Sao chị đến đây tìm tôi?
Tôi có đồ muốn cho cậu. Nhưng cậu không gọi cho tôi,
tôi lại không biết số của cậu.
Cho cậu.
Đây là gì vậy?
Cái này…
Tôi mua riêng cho cậu đấy.
Sao chị biết kích cỡ của tôi mà mua cho tôi chứ?
Định đáp máy bay đi Nhật nhưng chúng tôi bắt lại rồi.
Tôi sai rồi.
Tôi sai rồi thưa Chủ tịch.
Jung Madam!
Cô làm việc dưới trướng của tôi bao nhiêu năm rồi?
10 năm ạ.
10 năm qua kiếm tiền vẫn chưa đủ?
Tên khốn đó đã ôm sạch chạy mất rồi.
Bởi vì tôi cảm thấy tiền tăm tối.
Chủ tịch cũng biết mà. Trong ngành này tôi đã vào tuổi lụi tàn rồi.
Tôi cho cô kiểm đủ để cô ăn đến năm 70 tuổi.
Nhưng cô để cho hắn lừa lấy hết, lại còn đến trộm tiền của tôi.
Cô đã phản bội Moon II Suk tôi.
Cô dám đâm dao vào lưng tôi.
Xin Chủ tích hãy tha thứ cho tôi một lần, thưa Chủ tịch.
Chủ tịch bảo tôi làm gì cũng được, thưa Chủ tịch.
Cứu tôi với! Cứu tôi với Chủ tịch. Hãy cứu tôi với!
Tôi sai rồi. Tôi sai rồi.
Tôi xin lỗi.
Đừng.
Hãy chữa trị cho cô ta cẩn thận,
rồi sau đó cho cô ta rửa bát.
- Cô ấy làm gì vậy? - Ôi trời ơi.
Cô ấy nghiêm túc vậy luôn hả?
Này! Cô đi ra!
Muốn chết à?
Lại bị đuổi ra nữa sao?
Họ bảo tôi hát bài tôi thành thạo nhất.
Nhưng hễ tôi vừa hát thì họ bảo tôi làm họ mất hứng.
Không phải tôi bảo các cậu sắp xếp cho cô ta vào phòng của những người lịch sự sao?
Không còn ai có thể sắp xếp nữa ạ. Chỉ còn có mình tôi thôi ạ.
Sau này tôi sẽ chú ý ạ.
Cô hát bài gì?
Mẹ đi ra biển…
- Bài đó… - A…
Căn phòng nào còn trống cho tôi nghe giọng hát của cô gái ngoan xinh đẹp.
Cùng đi đến chân trời góc biển.
Tae San của chúng ta hát cũng hay nữa đấy.
Tôi đã bảo là gọi taxi rồi, sao cứ đi bộ như thế này?
Sắp đến rồi.
Đó không phải là nhà tôi chị ạ.
Tôi không biết nhà cậu mà.
Đúng không? Đi nhanh lên đi.
- Đi đi, sắp đến rồi. - Không phải ở đây.
Gì cơ?
Không phải cô nói khi nào kiếm được nhiều tiền cô sẽ mở hiệu bánh mì sao?
Tôi mở cho cô một cửa hàng. Cô đừng đến quán bar làm việc nữa.
Vậy bắt đầu từ bây giờ tôi phải gọi là chị dâu rồi.
Ôi, tôi muốn về nhà.
- Chuyện gì vậy? - Em xin lỗi đại ca.
Có thằng điên tự nhiên đâm vào đầu xe.
- Ra ngoài đi! - Vâng, đại ca.
Tôi…tôi xin lỗi.
Thằng nhãi này có phải là muốn chết không?
Hắn…
Không cần quan tâm hắn. Hắn là đồ rác rưởi.
Ôi, thằng nhãi này không phải là Jang Tae San sao?
Này, làm gì đó?
Mày đó, mở cho to mắt ra.
Ôi, Tae San.
Tae San, cậu không sao chứ? Đứng dậy đi!
Sao lại có loại người này chứ? Thật là.
Tae San à, phải làm sao đây?
Cậu không sao chứ?
Tất cả là tai họa do rượu Tây gây ra.
Nhưng mà bà chị này cũng thật là.
Ngủ ngon không đại ca?
Giờ mới về đấy à?
Về ngủ đi!
Ôi thật là.
Nhìn thấy chưa, Vừa bước ra là đếm chi phiếu.
Bây giờ hầu rượu vẫn chưa đủ, phải hầu ngủ luôn thôi.
Nhưng loại người đó sao vẫn chưa bắt lại?
Xã hội đen bị mất mặt vì hắn rồi.
Do ngồi tù hai lần thay Chủ tịch.
Hai lần?
Man Suk à, tôi về rồi đây.
Ôi canh đỗ tương!
Quả nhiên vẫn là Man Suk tốt nhất.
Bẩn chết được! Đi tắm đi!
Tôi tắm rồi thằng nhóc.
Đưa tôi, cậu tự xới đi.
Ngủ đêm ở ngoài sao không ăn sáng bên ngoài rồi về?
Do là người phụ nữ không thích hợp cùng ăn uống.
Sao anh có thể
ngủ chung với người mà mình không yêu chứ?
Thế mới nói tôi sẽ không ngủ lần thứ hai.
Anh à, em thực sự rất hiếu kỳ nên mới hỏi anh.
Rốt cuộc anh là người thế nào?
Anh là xã hội đen hay là lưu manh?
Người ta đều nói tôi là nửa dơi nửa chuột.
Thế mới nói… bọn tiểu tốt lâu la mới đối đãi với anh như vậy.
Thú vị lắm sao?
Không phải tôi bị chạm pha sao?
Bị chạm một pha thì đã bị nói là “mày là đồ bỏ” rồi,
nhưng tôi chạm những hai pha.
Thế nên tôi mới phải sống thế này.
Này!
Bị nhàu cả rồi này!
Cái gã đáng chết này sao lại
bận tâm quần áo như vậy?
Một người không biết
vào lúc nào và sẽ gặp ai.
Anh à, anh hay nói vậy, nhưng mà anh chưa bao giờ gặp được ai.
Khi nào cậu ra ngoài, cậu gửi cái này đến hiệu giặt là đi.
Anh có lương tâm chút đi anh à.
Tiền giặt là của anh trừ trong tiền phòng còn chưa đủ đó.
Thật không thể sống nổi. Không thể sống nổi
Khi nào anh mới sống cho ra dáng con người đây?
Cô lại đến đây à?
Này.
Cô ấy tới đây để cầm chiếc vòng cổ của mình.
Hôm nay anh rất đẹp trai ạ.
Không phải đẹp cho cô đâu!
Đưa đây!
Anh có đồ Tây mới sao?
Đây.
- Suk Do à, báo ở đâu rồi? - Đây ạ.
Chú ơi, lần sau gặp lại nhé!
Ôi, lại sao nữa vậy?
Để gặp đại ca mà dây chuyền, nhẫn đền cầm rồi chuộc về
Là khách quen cứ ba ngày lại đến một lần còn gì?
Khách quen gì chứ?
- Vâng, đại ca. - Này, cậu lấy cái kia ra đi!
- Cái gì hả đại ca hả? - Nhanh lên thằng nhãi.
Cái kia! Con lợn vàng.
Cậu coi đây là vàng cầm cố, cho người ta 600 à? Hả?
Chỉ cần phết chút vàng, thì trong mắt đại ca đã là vàng rồi à?
Nhưng sao cậu biết cái này là giả?
Bọn khốn đó lừa đảo hơn 10 cửa hiệu ở Seoul rồi.
Đúng không? Thế nên tôi bị lừa cũng là bình thường, đúng không?
Nào, cậu xem đi.
No comments yet. Be the first to leave one.