Prvních 200 řádků.
Thêm một cú nốc ao của Mason Dixon, rất hờ hững.
Người hâm mộ đều đang tỏ thái độ.
Chuyện này thật không hay.
Đám đông không hề che giấu sự giận dữ của mình.
Đám đông không thể chịu đựng được nữa.
Dường như họ trách Dixon, một võ sĩ tốt...
Không chỉ là một nhà vô địch hạng nặng mà còn là bộ mặt của môn thể thao này vì sự suy sụp của anh ta.
Họ dùng đá ném loạn xạ...
Vào nhà vô địch hạng nặng thế giới.
Có lẽ phản ứng giận dữ này sẽ gây áp lực cho Dixon...
Tìm một đối thủ cân sức hơn nếu có thể.
Ai cũng hi vọng tìm được một người võ sĩ thực thụ.
Thời gian trôi nhanh thật.
Vậy sao?Vẫn chưa đủ nhanh.
- Con cậu phải đến đây chứ. Không sao.
Đâu có được. Nó bận một chút.
Đâu bận đến mức đó.
Đừng nói chuyện đó ở đây nhé? Tối nay anh đến chứ?
Tôi phải làm việc.
Nhưng hôm nay là lễ kỷ niệm.
Được, tôi hứa.
Cám ơn anh, em nợ anh đó, Paulie.
Yo, Robert. Anh đi đâu vậy? Anh đến trễ rồi.
Tôi không muốn nghe, anh xem công việc của mình này...
Không có chỗ nào đủ tốt cả.
Tôi không cần biết bố anh là ai, anh hiểu chứ?
- Anh đi đi. - Okay.
Cám ơn sếp.
Yo, Robert. Yo.
- Hey, Rocky. - Hey.
- Con khoẻ không? - Hey.
Khoẻ không nhà vô địch?
Bố đến gặp con ạ. Ừ.
Phải gặp con trước khi con bận chứ.
Vâng, công việc hơi bận.
Con khoẻ chứ? Con khoẻ.
- Yo, Rock! - Anh khoẻ không?
Tốt lắm.
Con muốn ra ngoài uống nước chứ?
Con trễ rồi, để sau nhé bố?
Được, tối nay con phải đến nhà hàng.
Bố có thể làm gì đó đặc biệt cho con.
Tối nay không được, con có kế hoạch với vài người nữa.
Bố đã làm gì sai à? Ý bố là sao?
Bố cũng không rõ ý của mình...
Nhưng hình như bố đến đây làm con thấy không thoải mái.
Và bố hoàn toàn không muốn làm vậy.
Bố để lại một cái bóng quá lớn. Một cái bóng à?
Ở đây chẳng làm được gì đâu, Robert.
Nếu anh không giới thiệu thì tôi tự làm vậy, tôi là William Tomilson.
Chào anh, Con trai anh là cấp dưới của tôi.
Công việc rất tốt. Vâng.
Tôi đã nói với cậu ấy nhiều lần rằng tôi muốn gặp anh.
Anh có vẻ bận rộn, đó không phải điều xấu.
Tôi có bận một chút. Chụp một tấm nhé?
Tôi sợ không thể có cơ hội này nữa.
Vâng.
- Anh ra đi không phải điều tốt. - Điều này khiến anh gần với mọi người hơn.
1, 2, 3. Cuối cùng chúng ta cũng gặp.
Tôi phải đi, rất vui được gặp anh trực tiếp.
Gặp lại anh sau nhé.
Tối nay con sẽ đổi kế hoạch.
Vậy thì tốt, bố sẽ chờ.
- Con ổn chứ? - Okay.
- Okay. Được rồi.
Đừng để những con số đó làm con điên lên.
Muộn rồi. Cứ dùng gôm xoá hết nó đi.
- Yo, Rock. Chào mọi người.
- Hey, Rock. - Anh khoẻ chứ?
Đây này.
Tôi lấy 10 cái này.
Tôi sẽ thử cái này sau.
Nướng có ngon không? Bao nhiêu... ?
- Yo, Paul, giá bao nhiêu? - 58. 40.
Lấy cái này, tôi tin anh mà.
Anh khoẻ chứ? Ông thật rộng lượng.
Không thành vấn đề.
Mọi người khoẻ chứ?
Thế nào rồi, lsabel?
Okay, ngoại trừ anh chàng ăn chùa đang đọc kinh thánh kia.
- Ổn mà. Chỉ vì anh đánh thắng anh ta...
Không có nghĩa anh phải nuôi anh ta, nhìn anh ta chẳng giống võ sĩ gì cả.
Spider Rico có thể đánh mà.
Bụng cô thế nào? Ổn lắm.
Nếu cứ tiếp tục thoa dầu oliu lên bụng...
Con cô sinh ra sẽ rất khoẻ mạnh.
- Okay, Rocky. Được rồi.
- Yo, anh khoẻ chứ, Spider? - Chúa phù hộ anh, Rocky.
Cám ơn.
Mọi người thế nào rồi?
Jose, tối nay anh có thể làm món gì đó đặc biệt cho con trai tôi không?
Được thôi.
Tốt lắm.
Tiến và lùi, lùi và tiến đánh và đỡ.
Rồi tôi ném anh ta vào góc như 1 con mãnh thú...
Và dùng hết sức lực còn lại cho những cú móc trái.
Nhưng anh ta vẫn trả đòn rất đau...
Và tôi bắt đầu thấy đau.
Và rồi tôi nghe thấy âm thanh hay nhất trong đời...
Tiếng chuông. Đúng vậy, tiếng chuông.
Chưa bao giờ tôi mệt vậy, tôi ngồi vào góc của mình.
Cố gắng tìm cách vượt qua hiệp cuối...
Khi Mickey ghé sát tai tôi nói:
Cứ ra đó đánh thật tốt vào.
Anh sẽ thắng. Tôi nói, Yo, Mick, nếu tôi có thể...
- Tôi sẽ ... Tôi sẽ.
Và thế là hết.
Thêm một cú nốc ao nữa của Mason Dixon, thật hờ hững.
Người hâm mộ tỏ rõ thái độ với anh ta.
Họ dùng đá ném loạn xạ...
Vào nhà vô địch hạng nặng thế giới.
Alô, nhà hàng Adrian.
Nói là anh không thể đến à? Tôi sẽ nhắn lại.
Tôi cứ nghe thấy tiếng của Mickey trong đầu.
Tôi như bừng tỉnh...
Và bắt đầu... Xin lỗi.
Con trai anh nói là cậu ấy không đến được. Okay?
Hãy nhìn những con chim này này.
Nhìn chúng có giống những viên kẹo không? Những viên kẹo biết bay?
Này chim, mày có thể đưa tao về nhà không?
Em có cần người đưa về không?
Không à?
Đêm nay lạnh thật, cuộc sống của chúng ta cần phải có những điều vui vẻ.
Có lẽ là vậy à?
Okay. Đi thôi nào, okay?
Từ năm ngoái đến giờ, nơi này cũng không có thay đổi nhiều.
Chúng ta xong chưa?
Anh thế nào hả, Mick?
Dấu hiệu đó không còn nữa, Paulie.
Cả thế giới cũng vậy, hãy nhìn chúng ta xem.
Đừng nói chuyện vậy chứ, Paulie.
Em nghĩ nếu ta sống ở một nơi nào đó lâu chúng ta cũng sẽ thành nơi đó.
Không phải là về những toà nhà.
Đi thôi, trễ rồi, Rocko.
Tiếng xe làm tôi nhức đầu quá.
Em còn nhớ khi cô ấy đứng đó...
lo lắng và mắc cỡ, với nụ cười đó.
Em chỉ muốn cô ấy tin mình.
Cô ấy đã tin.
Cô ấy đã tin. Cậu xong chưa?
Bao lâu rồi chúng ta chưa ở đây? Không lâu lắm.
Cũng may là họ bỏ sân trượt băng này rồi.
Đi nào.
Tôi nghe tôi nói chứ.
Lần đầu tiên em đưa em gái anh qua sân băng đó, chúng ta ở đây.
Cô ấy sợ lắm nhưng em cũng không giỏi trượt băng lắm.
Trượt băng là điều ngu ngốc.
Và ở đằng kia, khi cô ấy ngã...
Và em nắm lấy cô ấy...
Và nắm lấy cánh tay của cô ấy.
Em có cảm giác như có một dòng điện vậy.
Năm ngoái cậu cũng nói điều này, Rock.
Vậy sao?
- Nên tốt nhất anh nên suy nghĩ nhiều hơn.
Anh thuận tay trái à. Đúng vậy.
Đi thôi Rock.
Chúng ta xong rồi, không còn việc gì ở đây nữa.
Được rồi.
Không ổn chút nào, ở đây lạnh quá!
Có chuyện gì vậy, Paulie?
Cậu sống vì quá khứ quá, Rocko!
Đừng nhắc đến ngày hôm qua nữa không tốt!
Nhưng đó là với em. Không phải với tôi!
Cậu tốt với nó, có những kỷ niệm tốt.
Tôi tệ bạc với nó, tôi không phải nghĩ đến điều này.
Cô ấy luôn yêu thương anh mà, Paulie.
Xin lỗi, Rocko, tôi không thể làm điều này nữa.
Tôi có thể giúp gì?
Lúc trước tôi từng đến đây.
Tôi chỉ muốn đi một vòng thôi.
Anh muốn uống gì?
- Cho tôi một ly bia. - Okay.
Đi đi.
Đi lại đi nào.
Nói ông ấy một hiệp thôi.
Anh ta trả tiền mà.
Tôi không có ý xâm phạm gì cả...
Nhưng tôi có biết chuyện vợ anh qua đời vài năm trước trên báo.
Đúng vậy, bệnh ung thư.
Tôi nghe nói cô ấy là một người tốt.
Là người tốt nhất.
Tôi có biết cô chứ? Chúng ta đã gặp lâu lắm rồi.
Vậy sao?
Lúc đó tôi vẫn còn trẻ, anh đưa tôi về nhà.
Thật sao? Nói tôi bỏ hút thuốc và còn nhiều nữa.
Đừng hút thuốc nữa...
Có phải cô là Marie bé nhỏ thường đến cửa hàng Atomic Hoagie?
Đúng vậy.
Giờ tôi nhớ rồi, tôi có đưa cô về.
Rồi cô quay lại nói với tôi, Đi đi, đồ đáng sợ.
Tôi đâu có nói vậy. Có đó.
Thật sao. ? Chuyện cũng lâu rồi.
Yo! Yo, là ông thật à?
Ông khoẻ chứ? Tôi nghĩ anh ấy muốn uống một mình.
Thì cứ để ông ấy uống, tôi đâu có ngăn chuyện đó.
Là người của cô à? Không có.
Tôi và bạn tôi đằng kia.
Nghĩ ông có thể cho chúng tôi xem một hiệp không? một hiệp thôi và ông có tiền.
Hey. Cám ơn.
Sao lại đẩy tay tôi ra như vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.