Prvních 200 řádků.
Em chúc mọi người buổi sáng tốt lành nhé ạ.
Tại sao em ấy lại mặc pajama thế?
Em đang để cho Candace ở tạm trên gác một vài ngày
'vì cái chuyện đã xảy ra với tòa nhà cũ mà cô bé đã từng ở.
Oh, cảm ơn nhé.
Tốt, 'vì nếu như hôm nay là ngày pajama
mà không có ai nói gì, thì mình sẽ giận lắm đó.
Justin, một điều nữa thôi.
Um, em tìm thấy thứ này ở bên cạnh thùng rác,
và em muốn hỏi xem mình có thể giữ lại được không.
Ohh! Oh!
Tôi là anh chàng tí hon dễ thương nhất mà đã từng có mặt trên đời đó!
Nghe này, rõ ràng đấy không phải là giọng của em nó.
Umm...
Uh, chọn giọng tưởng tượng cho một chú chó là một chuyện rất quan trọng...
vì đấy sẽ mãi mãi là giọng của em nó đấy.
Đúng đó, với cả em nó có một chút gì đó hơi Brando đấy.
Mọi người muốn tôi hành xử ở ngoài à?
Điều đó, tôi sẽ không làm đâu.
Cậu bé rõ ràng là có một chút chất Shepherd trong người,
nên rõ ràng là người Đức rồi.
Xin chào tất cả mọi người.
Đừng để bị đánh lừa
bằng đôi tai mềm mại và cái miệng dễ thương này.
Vì mặc dù tôi nhìn có vẻ rất thân thiện,
nhưng tôi đã đầu độc hết tất cả các người rồi đó.
Mọi người có thể muốn thuốc 'dải' nhỉ.
Nhưng đoán xem... Mấy người sẽ không có được
trừ khi là tôi có một vòng cổ mới và một ít 'súc sích' đâu.
Cuộc vui chấm dứt ở đây được rồi đó.
Anh không thể để một chú cún sống trong quán bar được.
Em hiểu rồi ạ.
Aww.
Này, đừng nản chí dễ như vậy mà.
Đây, em đặt chú cún xuống rồi bước ra xa đi.
Thôi được, mình hiểu là mọi người muốn làm gì rồi,
nhưng sẽ không có hiệu quả đâu.
Mình đâu phải người... người mà...
Cái g... Chú mày nhìn gì vậy?
Tao không...
Thì, chú mày không thể ở đây được. Tao...
Sao em không nói luôn là em đã đặt tên chú chó là gì đi?
Tên em nó là Mo ạ.
Viết tắt của 'Motor City'.
Quá hoàn hảo.
Ý anh là, chú mày như là một-một biểu tượng ẩn dụ cho Detroit.
Chú mày là...
Chú mày đã sống sót được. Tao...
Sao cậu không nói ra luôn đi?
Thôi được, chú chó có thể ở lại.
Nhưng, Candace, em đi mua một cái giường cho cún đi.
Cậu bé không phải là động vật đâu.
Và kiếm thêm cả 'súc sích' nhé!
Justin: Chính xác đó, ngay lúc này. "Undateable" có thêm một em cún đó.
Danny: Đúng, nhất là khi mọi người đều nghĩ chúng tôi không thể dễ thương hơn nhỉ.
❃ - Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi ❃
Này. Cậu xong cái séc một nửa tiền thuê nhà chưa?
Cậu biết là để mình thỉnh thoảng gửi cũng được mà.
Oh, không cần đâu. Gửi séc là việc của tớ mà.
Tớ lo việc này với quản lý mấy chương trình chúng ta xem trên TV,
còn cậu lo việc nấu nướng, lau dọn, giặt giũ, mua sắm,
và dọn phòng sau buổi đêm nữa.
Uh...
Tên hàng xóm Kevin xấu tính của chúng ta đang làm gì ở đây vậy?
Xin lỗi nhé. Tóc vẫn hơi ướt một tí.
Tôi sẽ trích dẫn một bài hát của John Mayer mà mình rất thích nhé,
nhưng tôi sẽ thay đổi một từ thôi...
Người anh không phải xứ thần tiên đâu.
Danny, cậu ấy mới bị cắt điện và nước,
nên tớ đã bảo là cậu ấy có thể dùng phòng tắm của chúng ta trong khi cậu đi làm.
Cậu không được thể cứ để tất cả mọi người
lợi dụng cậu như vậy, được chứ?
Nhất là cái tên kém cỏi này.
Hai người biết đó, tôi bị gọi bằng rất nhiều cái tên...
Bác sĩ mất nết...
Kevin...
"Không phải cha", tác giả Maury Povich...
"Cha", tác giả Maury Povich.
Nhưng tôi chưa bao giờ, chưa bao giờ bị gọi là một kẻ kém cỏi đâu.
Nên tôi sẽ ra về luôn đây, để mọi người có thể giữ được hòa khí.
Này, anh bạn, không định mang đồ về à?
Lúc sang anh ta đã như vậy rồi.
Wow.
Ngoài này lạnh quá nhỉ.
Anh biết không, cứ... cứ lấy áo của tôi mà mặc.
Chà, cảm ơn rất nhiều nhé.
Cậu là người tốt đó, Justin.
Danny.
Thôi được, em chỉ mang Mo đến chỗ quản lí chó lạc
để chắc chắn là em nó không có chủ,
và chuyện đó xong rồi, nhưng họ nói là em không thể nhận nuôi em nó
cho đến khi làm xong bài phỏng vấn.
Và, ý em là, nhìn mấy cái câu hỏi này này.
"Nhà bạn có sân không?"
Nghĩ em là ai chứ... Rihanna à?
Họ sẽ không bao giờ để em nhận nuôi em nó đâu.
Vậy cứ làm như mọi người thôi... Nói dối đi.
Đúng đó.
Nhưng khi em còn nhỏ, mọi người đều hay nói dối với em suốt,
nên em đã tự hứa với bản thân là khi lớn lên rồi,
Em sẽ không làm thế với bất cứ ai cả.
Mà em còn chẳng biết cách nói dối.
Vậy, có vẻ như là em cần một sư phụ đó.
Chỉ tiếc là người nói dối giỏi nhất thế giới lại đang sống ở London.
Oh, thật ạ?
Không đâu. Nói dối đó, Candace.
Người đó đang đứng trước mặt em đó.
Và đó cũng là nói dối.
Anh thật ra chỉ đứng hạng-hai trên thế giới thôi.
Người ở hạng nhất đã ngủm rồi.
Lại là một lời nói dối. Anh ta không có chết. Chỉ đi tù thôi... vì tội nói dối đó.
Và đó là một lời nói dối nữa.
Oh, anh ta là hàng xóm của mẹ anh tại London đấy.
Nói dối nữa. Anh-anh-anh-anh thậm chí không phải người Anh đâu.
Anh được sinh ra và nuôi dạy ở một nông trại tại Ohio.
Lấy vở, và bắt đầu viết lại đi
vì chuyến huấn luyện của em bắt đầu ngay bây giờ.
Nói dối đó! Đã bắt đầu từ lúc trước rồi!
Người Anh Quốc có thể nói dối à?
Oh, trời ơi. Không thể tin là lại lạnh như vậy.
Này, còn cảm nhận được hai cánh tay không đó?
Tôi không thể tin là cậu lại để Kevin lấy áo khoác của cậu đó.
Thì, có thể là tôi chỉ muốn mặc áo này thôi.
Tại sao? Bộ có cuộc thi ai- giống Marty McFly ở gần đây à?
Cậu phải thôi để mọi người lợi dụng mình đi, được chứ?
Mọi người đâu có lợi dụng mình đâu.
Candace thì đang sống trong quán bar của cậu.
Mà đó còn là chưa nói đến Shelly?
Cậu ấy toàn đưa hết những người cao tuổi
tại viện dưỡng lão mà mình làm việc
đến đây, và họ có trả tiền bao giờ đâu.
Thôi nhé, mình rất tiếc khi tỏ ra thông cảm với những người cao tuổi
mà đã bị gia đình bỏ rơi đó.
Thật á?
Không, đừng nghe cậu ấy nói mà bác Bosma.
Con gái bác thương bác nhiều lắm đó.
Ít nhất thì cậu cũng đi lấy lại áo khoác đi?
Được rồi.
Daniel, Daniel, Daniel.
Mình đâu có đưa Kevin áo khoác để giữ ấm đâu.
Mình làm thế là để sưởi ấm trái tim anh ta đó chứ.
Mà đó, cậu đọc sách rồi, nhưng bây giờ mới được gặp người thật đó.
Tớ chính là 'súp gà cho tâm hồn' đấy.
Uống tớ vào đi.
Hãy để dòng súp nóng của mình sưởi ấm cậu.
Ờ, tớ không hâm mộ súp-của-con-trai lắm.
Đúng đó, mình cũng vậy.
Vẫn là nói dối.
Rấc tiếc, Danny, nhưng mình chỉ thấy điều tốt trong mọi người.
Và cậu không thể nói gì để thay đổi điều đó đâu.
Thôi được. Uh, cậu còn nhớ khi mình nói phần việc của mình là gửi tiền thuê nhà không?
Mm-hmm.
Và chúng ta vẫn cưa đôi 50/50 phải không?
Tại sao của mình lại là 600$ trong khi của cậu chỉ có 400$?
Đó là bởi vì tớ đã lợi dụng cậu
kể từ ngày đầu chúng ta gặp rồi.
Cậu dám ăn trộm của tôi à?!
Ừm, mình cũng lập tức đã hối hận khi sử dụng điều này làm ví dụ đó.
- Em yêu, em không sao chứ? - Em ổn mà.
Em chỉ là đang cắt mấy quả chanh thành, uh, mấy nửa bằng nhau thôi.
Nhìn có vẻ cân nhỉ, Danny, cậu thấy sao?
Oh, anh bạn ơi, cậu ấy chế nhạo cậu bằng toán kìa.
Mà cũng được biết là "thế thì đừng chế nhạo".
Nhưng cậu nên biết là tôi đã bí mật trả tiền lại cho cậu,
bằng cách thả 20$ vào túi cậu
gần như là hàng ngày đó.
Cái gì cơ?
Vậy mà mình cứ nghĩ là dạo này kiếm được thêm tiền boa.
Từ ai chứ?
Mình rất xin lỗi.
Nhưng kể từ bây giờ, chúng ta sẽ chia tiền thuê nhà đúng 50/50.
Nhưng kể cả thế, thì cũng không có nghĩa là cậu nên để tôi thoát vụ này.
Nên thoải mái đi. Cho tôi một trận đi nào. Được chứ? Sẵn sàng chưa?
Cậu mới cần sẵn sàng đó?
'Vì cơn bão Justin sắp đổ bộ đây.
Cùng xem trực tiếp hiện trường tại Detroit nhé.
Đúng, xin chào nhé, Pam.
Uh, cơn bão đang trong giai đoạn hình thành.
Nhưng có vẻ như là có một tên ngốc tóc-dài
không nghĩ là cơn bão sẽ đến đâu.
Quay lại về nhé, trường quay. Về với mọi người đó.
Uh, uh, xin chào.
Uh, đây là Gary tại trường quay đây.
Có vẻ như là cơn bão nhẹ, tí hon...
Cùng lắm là thêm một chút gió nhẹ thôi.
Nói chung là một-một cơn bão không gây ả-ả-ảnh hưởng đến bất cứ điều gì cả.
- Thật ra thì, Gary... Cậu nói sai rồi. - Vậy ư?
Vì tôi không thể nghe được vì tiếng gió quá to,
'và nó... nó đang tiến đến rất mạnh đó.
Tôi không nghe thấy tiếng gió nào cả, thật đó, kể cả ở đây.
Chỉ như là một ngày nắng đẹp thôi!
Uh-oh. Cả trường quay bị cuốn đi rồi. Bay mất luôn rồi.
'Vì còn có cả sấm sét đấy.
Boom! Boom!
Tiếng to quá!
Boom! Chớp!
Psssh!
Pssssssssh!
Pssssssssssssh!
Và cơn bão chính đã đến đây này!
No comments yet. Be the first to leave one.