And Then There Were None

And Then There Were None

Stáhnout Vietnamese titulky

Informace o verzi

And Then There Were None (1945)
Komentář od Seasons1311
bản down trên http://kickass.to/and-then-there-were-none-1945-t1941606.html

Tagy

other
Zveřejněno: 2014-04-21
Stažení: 65
Pro sluchově postižené: Yes

Náhled titulků v jazyce Vietnamese

Prvních 200 řádků.

VÀ RỒI CHẲNG CÒN AI

Quả là một nơi yên tĩnh!

Đúng vậy, rất yên tĩnh. Rất yên tĩnh.

Đây là phòng tắm của cô, thưa cô.

Tôi thấy là chúng ta dùng chung phòng tắm.

Có lẽ tôi nên tự giới thiệu.

Tôi là Vera Claythorne, thư ký của Bà Owen.

Tên tôi là Emily Brent.

Cô có cần gì không ạ?

À, tôi muốn gặp bà Owen.

Tôi là thư ký mới của bà Owen. Tôi nghĩ chị đã biết.

Không ạ, tôi không biết gì cả.

Ngoài danh sách các quí ông quí bà

được mời đến nghỉ ngơi cuối tuần.

Bà Owen không nhắc đến tôi sao?

Tôi vẫn chưa gặp bà Owen.

Chúng tôi chỉ mới đến đây vài ngày trước.

Đây là một ngôi nhà rộng. Có mấy người giúp việc thế?

Chỉ có tôi và Rogers, thưa cô.

Ông Owen biết chúng tôi đến rồi chứ?

- Ông ấy chưa đến ạ. - Thế ông Owen ở đâu?

Họ gặp trở ngại ở London.

Tôi đã nhận được thư. Họ sẽ đến đây vào bữa tối.

8 giờ tối, thưa ngài.

Có một câu chuyện Ai-len, về hai người đàn ông Anh...

trôi dạt vào một hoang đảo trong 3 năm

mà không bao giờ nói chuyện với nhau,

bởi họ chưa được giới thiệu.

Tôi không phải người Anh!

Tên tôi là Thái tử Nikita Starloff.

Cứ gọi tôi là Nicky.

Nó đã phá vỡ tảng băng, thưa các vị.

Tôi là Thẩm phán Quinncannon.

Ngài khỏe chứ. Tôi là Bác sĩ Armstrong.

Tên tôi là Lombard. Philip Lombard.

Tôi là Tướng Mandrake.

Ngài John Mandrake, đúng không ạ?

Vài năm trước, tôi đã được triệu đến cuộc hội chẩn.

Vợ ngài bị bệnh.

Vợ tôi mất rồi, thưa ông!

Nếu các ngài chịu khó theo tôi,

tôi sẽ dẫn các ngài đến phòng mình.

Tôi e là chưa nghe qua tên ông.

- Blore. - Blore?

- William Henry Blore. - Oh, Philip Lombard.

Tôi e là anh đã mang nhầm túi!

Ông quan sát tài thật, ông Blore.

C.M., Charles Morley. Một người bạn cũ của tôi.

Tôi thích gu của hắn. Tôi còn mượn quần áo của hắn nữa.

Ồ xin lỗi, Bác sĩ. Tôi tưởng đây là phòng để đồ.

Chúng ta dùng chung phòng tắm thì phải.

Ồ, tôi không biết đấy.

Lúc duy nhất tôi hối tiếc làm một người độc thân...

là lúc tôi phải mặc đồ cho bữa tối.

- À, để tôi giúp ông. - Cảm ơn ông.

Ông có biết đoạn bờ biển Anh này không?

Tôi không thể nói là tôi biết.

Một hòn đảo có cái gì đó kỳ bí.

Phải, giống như một thế giới riêng vậy.

Ông thấy sao nếu như trải qua những ngày cuối đời ở đây?

Thôi cảm ơn, tôi nghĩ một cuối tuần là đủ rồi.

Ta đều xây đắp những hòn đảo của trí tưởng tượng.

Tượng trưng cho lối thoát.

Một nửa bệnh nhân của tôi mang bệnh...

là vì họ cố trốn khỏi thực tại.

- Và giải pháp của ông là gì? - Tôi kể với họ những chuyện thần tiên.

Tôi dựng cho họ những hòn đảo của sự an toàn huyễn hoặc.

Ông có tin vào y học không, Bác sĩ?

Ông có tin vào công lý không, Thẩm phán?

- Ông Blore? - Sao?

Phòng tắm là của ông.

- Em nghĩ chúng chín chưa vậy? - Đủ chín cho họ rồi.

Ethel.

Còn đứng ngó nữa. Nhặt chúng lên đi.

Sáng nay em lau nhà chưa vậy?

Anh nghĩ em có ba đầu sáu tay hả?

Thật không phải lẽ khi mời khách đến đầy nhà.

Anh sẽ nói chuyện với ông Owen khi ông ta đến.

Nói ông ta là tụi mình bỏ việc.

Bên môi giới không nói là ngôi nhà rộng và hiu quạnh nhường này...

- Em biết nó là một hòn đảo mà. - Với chỉ một cái nhà.

Nó khiến em căng thẳng. Nè!

Cái họ không biết sẽ không làm hại họ.

Mỗi người phải ăn một hạt bụi đất trước khi họ lìa đời.

Thưa quý vị, tôi xin phép nâng cốc...

..vì bà chủ nhà tử tế của chúng ta, Bà Owen.

Ồ, Bác sĩ! Thấy rồi nhé. Ông uống nước.

- Vận rủi đấy. - Nước không bao giờ làm hại ai.

Nhất là trong nghề của tôi.

Chớ quên câu ngạn ngữ xưa, bác sĩ.

Đừng bao giờ tin một người đàn ông không uống rượu.

Nghe như Kinh Thánh nhỉ. Cuốn sách vĩ đại.

Giờ tới ông chủ nhà lịch lãm của chúng ta, Ông Owen.

Ông bạn vui tính tốt vụng!

Tôi hi vọng, thưa ông, phần chúc tụng sẽ kết thúc ở đó.

Nói tôi biết đi, Cô Claythorne...

Sao họ gọi nơi này là Đảo Người Da Đỏ?

Tôi xin chịu.

Thưa ngài, người lái thuyền bảo tôi

đó là vì nó có hình dạng như cái đầu của một người da đỏ.

Ồ, nó giải thích cho những người da đỏ nhỏ!

Những người da đỏ!

Chúng ta nên uống mừng, thưa các vị. Tôi uống cho những người da đỏ.

Những người da đỏ nhỏ, từng người một.

6, 7, 8, 9, 10. Mười người da đỏ nhỏ!

Mười người da đỏ nhỏ! Như bài vè ru ấy nhỉ.

Mười người da đỏ nhỏ rủ nhau đi ăn tối...

Một người nuốt nghẹn và còn lại chín.

Tội nghiệp anh bạn.

Cốc này cho anh ta. Những người khác ra sao?

Chín người da đỏ nhỏ thức rất khuya...

Một người ngủ quá giấc và còn lại tám.

Rồi sao nữa?

Anh sẽ thấy bài vè ấy trên cây dương cầm.

Ông Owen có vẻ hứng thú với những người da đỏ nhỏ.

Tám người da đỏ nhỏ du hành đến Devon...

Một người nói mình ở lại và còn lại bảy.

Bảy người đa đỏ nhỏ chặt vài thanh củi...

Một người chặt mình đứt đôi và còn lại sáu.

Sáu người da đỏ nhỏ chơi với tổ ong...

Ong nghệ đốt một và còn lại năm.

Năm người da đỏ nhỏ chơi trò tòa án...

Một người làm quan tòa và còn lại bốn.

Bốn người da đỏ nhỏ rủ nhau ra biển...

Cá trích đỏ nuốt một và còn lại ba.

Ba người da đỏ nhỏ đi vào sở thú...

Gấu lớn vồ một và còn lại hai.

Tôi thích được nghe hát vè trong nhà trẻ hơn.

Đừng lo thẩm phán, ông ấy đến người da đỏ cuối rồi.

Hai người da đỏ nhỏ ngồi dưới nắng...

Một người bị thiêu cháy và còn lại một.

Một người da đỏ nhỏ bị bỏ lại bơ vơ...

Anh ta buồn bỏ đi treo cổ...

Và rồi...

chẳng...

còn ai.

Xin im lặng, thưa quý vị.

Người đang nói là ông Owen, chủ nhà của các vị.

Các vị bị cáo buộc những tội ác sau đây :

Ngài Đại tướng John Mandrake:

ngài đã cố tình đẩy nhân tình của vợ ngài

Lieutenant Arthur Masefield đến cái chết.

Emily Brent:

bà đã gây ra và mang đến cái chết

cho người cháu trẻ của bà, Peter Brent.

Bác sĩ Edward G Armstrong:

qua việc không kiểm soát được cơn say...

ông đã giết chết bà Mary Cleese.

Thái tử Nikita Starloff:

ngài có tội trong vụ sát hại...

Fred và Lucy Marlowe.

Vera Claythorne:

cô đã giết vị hôn phu của em gái cô...

Richard Barclay.

Thẩm phán Francis J. Quinncannon:

ông chịu trách nhiệm về cái chết...

bởi hình phạt treo cổ của Edward Seaton.

Philip Lombard:

ông có tội trong cái chết của 21 người...

thành viên của một bộ lạc Đông Phi.

William H Blore:

bằng việc đưa ra lời khai man...

ông đã mang lại cái chết của James Landor.

Thomas và Ethel Rogers:

các người đã đem lại cái chết...

cho người chủ tàn tật của mình, Bà Jennifer Brady.

Hỡi các bị cáo trước tòa án công lý...

các người có gì để bào chữa không?

Xin im lặng, thưa quý vị

Người đang nói là ông Owen, chủ nhà của các vị...

Chuyện gì ở đây vậy?

Trò đùa ác ý gì thế này?

Nó được ghi trên đĩa hát.

Bịa đặt trắng trợn.

Bài Hát Thiên Nga.

Cho tôi hỏi ai đã đặt nó vào máy hát?

- Tôi, thưa ngài. - Vì sao?

Tôi không biết nó là cái gì. Xin thề. Tôi không biết!

Tôi chỉ tuân theo lệnh, thưa ngài.

- Lệnh của ai? - Ông Owen.

Hãy làm rõ chuyện này.

Chính xác thì lệnh của Ông Owen là gì?

Bật cái đĩa này vào lúc 9 giờ. Nó đã được bịt kín.

Tôi...tôi tưởng nó chỉ là nhạc nhẽo gì đó.

Đó là sự thật, thưa ngài!

Tôi chưa gặp Ông Owen. Tôi đã nói với vợ.

Đã bảo mình đừng đến đây mà! Em muốn đi khỏi đây!

- Em sẽ không động đến món tiền đó! - Im đi!

Việc trước tiên, Rogers, là đưa vợ anh lên giường.

Mọi người chú ý này.

Bức thư gửi đến Rogers này được kí dưới tên Ông U N Owen.

Thú thực là cá nhân tôi không biết ông Owen.

Ông ta là người thế nào?

Ai quen ông ta?

Ha ha. Tất cả cùng đến một ngôi nhà mà không biết chủ nhà là ai!

Vậy còn ngài, thưa Bệ hạ?

Ồ, tôi thì khác. Tôi là khách mời chuyên biệt.

Em đã biết là mình không nên tới đây!

Khẽ nào, Ethel!

Em đã biết sẽ có ngày ai đó truy ra chuyện ấy!

Komentáře

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left