Prvních 200 řádků.
Khu vực có camera an ninh Cấm vào
Lạ thật...
Quái quỷ gì đây?
Cây cầu Phần ba
Tập một
Ở bên trong.
- Có điện thoại... - Đừng nghe máy.
- Saga gọi. - Muốn em hay là cô ấy?
Tôi là Hans Petterson, cảnh sát hình sự. Hãy để lại tin nhắn thoại, tôi sẽ gọi lại sau.
Giờ là 7:37 sáng. Tôi có thể gọi cho ông từ bảy giờ cơ mà.
Tôi đang ở nơi phát hiện xác chết. Gọi cho tôi sớm nhất có thể.
Saga, tôi đã biết nạn nhân tại hiện trường gây án là ai r...
Hiện trường tìm thấy xác thì đúng hơn. Bà ấy có thể đã bị giết ở nơi khác.
- Ừ. Tôi đã có chân dung... - Đoạn phim từ máy quay thì sao?
Đang được gửi tới. Tôi muốn nói là đã tìm ra danh tính bà ấy.
À.
Tên là Helle Anker. Người Đan Mạch. Natalie Anker đã báo mất tích từ hôm qua.
- Em bà ấy à? - Vợ bà ấy.
- Sao anh biết đó là bà ấy? - Tôi tìm thấy ảnh bà ấy ở một buổi tiệc từ thiện.
- Thấy cổ tay bà ấy không? - Rồi.
Đây là bức ảnh ở hiện trường. Cùng một hình xăm.
- Xin lỗi, tôi tới muộn. - Ông đã đi đâu vậy? Tôi gọi cho ông lúc 7:37 sáng.
Tôi ngủ rốn, tôi đã nhận được tin nhắn rồi.
Chúng tôi đã biết danh tính nạn nhân.
- Cho tôi hai phút. - Để làm gì?
Cứ cho tôi hai phút đã.
In tất cả thông tin. Cả hình ảnh nữa.
Helle Anker là người sáng lập và là người đứng đầu cơ sở Ankerfert.
Một phòng khám hỗ trợ sinh sản được thành lập năm 1988 và bán lại vào năm 2000.
Một doanh nhân và là nhà luận chiến. Đã kết hôn với Natalie Anker. Họ có một đứa con.
Bà ấy còn có một người con trai nữa với chồng quá cố Villy Bartram, tên là Morten Anker.
Bà ấy rời Malmö lúc ba giờ chiều qua và được báo mất tích lúc nửa đêm.
- Bà ấy có đi qua cầu không? - Chưa rõ, chúng tôi sẽ kiểm tra máy quay.
Bà ấy có lẽ bị bắt cóc ở Thụy Điển. Tôi sẽ nói chuyện với vợ bà ấy ở Copenhagen.
Saga, bà ấy được tìm thấy ở đâu không quan trọng.
Bà ấy là công dân Đan Mạch. Cô phải hợp tác với một đồng nghiệp Đan Mạch.
Saga Norén ư? Tôi nghe nói cô ta không thích hợp làm cảnh sát.
Bà nghe ai nói thế? Cô ấy rất giỏi.
- Tính cách cô ấy hơi đặc biệt, nhưng... - Bà không ưa cô ta mà.
Địa chỉ đây.
- Bà không cử người khác được à? - Tôi sẽ cử bà.
Cô ta là người đã vạch tội Martin, đúng không?
- Rikard? - Tôi ở trong này.
- Cậu đã vào phòng ngủ chưa? - Dọn xong cả rồi.
Cậu có thấy dây chuyền của tôi không? Dây bạc có móc nối ấy?
Tôi biết, nhưng tôi không thấy.
Chắc tôi phải đem đi sửa móc dây thôi.
Tôi sẽ để mắt.
Lise Friis Andersen xin nghe.
Nếu đồng nghiệp vứt quần áo của cô vào bồn cầu, thì cô chỉ nói "rất tiếc" thôi à?
Nơi làm việc của người lớn thì là chuyện khác.
Đây là nơi học tập của con gái tôi. Cứ là trẻ em thì bỏ qua hết à?
- Dĩ nhiên là không. - Thế cô định làm như nào?
Tôi sẽ nói chuyện với các giáo viên, và nhắc nhở tất cả học sinh tuân theo nội quy...
- Sao lại nói với tất cả học sinh? - Chúng tôi không biết ai là người có tội.
Có biết đấy.
Tôi biết Molly là đứa trẻ rắc rối, và đã từng có hành vi như vậy trước đây rồi.
Nhưng ta không thể trách tội con bé cho mọi vấn đề xảy ra trong trường.
- Hãy đảm bảo chuyện như này không lặp lại nữa. - Tất nhiên rồi. Lần này đích thân tôi sẽ xử lý.
Karen thật may mắn. Em ấy có một gia đình vững chắc và được phụ huynh chăm lo.
Thế con bé chỉ việc vui vẻ nhặt áo khoác từ bồn cầu là xong à?
- Tôi không có ý đó. - Hy vọng vậy. Đi nào...
- Tôi là Hanne Thomsen, cảnh sát Copenhagen. - Tôi là Saga Norén, cảnh sát hạt Malmö.
- Đi thôi. - Bà định đỗ xe ở đó à?
- Có vấn đề gì không? - Bà đang cản trở xe cộ lưu thông.
- Đó là vấn đề với cô à? - Không.
Để kệ đấy. Đi thôi.
Cô có biết Helle Anker là một người nổi tiếng không?
Rất tích cực trong các cuộc tranh luận về LGBT*.
"Giới không tồn tại, chỉ có con người." Về mặt đó thì bà ta có nét "Thụy Điển."
Bà đang ám chỉ người Đan Mạch nghĩ người Thụy Điển hơi thận trọng khi phát ngôn hành động à?
Hơi thôi ư? Không đâu.
- Bà ấy bị đe dọa à? - Ừ. Bà ta khiến nhiều người sôi máu lắm.
Tôi đã gặp chị ấy tám năm trước.
Chị ấy rất dũng cảm.
- Nhưng cũng ít được lòng người, đúng không? - Vâng, người can đảm nào cũng vậy.
Thi thể vợ cô được sắp đặt rất kỳ lạ.
Tôi có hình đây.
Bà ấy ngồi cạnh bàn cùng ba con ma-nơ-canh.
Một người đàn ông và hai đứa trẻ.
- Như một gia đình vậy. - Ý bà là khác gia đình tôi ư?
Không, ý tôi không phải vậy.
Trên bàn đặt thức ăn bằng nhựa, dao nĩa đồ chơi.
Một chiếc xe cứu hỏa và một con rô-bốt.
Không có nghĩa gì với tôi cả.
- Gần đây bà ấy có nhận lời đe dọa nào không? - Nhiều là đằng khác.
Chị ấy mới thành lập một trường mầm non trung lập về giới tính ở Copenhagen này.
Xin lỗi?
Là ngôi trường đầu tiên ở Đan Mạch.
- Đe dọa qua thư từ thì sao? - Hầu hết là thư từ...
Vài người đe dọa qua điện thoại. Những người khác thì quát tháo bọn tôi ngoài đường.
Cô còn giữ thư từ đe dọa nào không?
Cám ơn. Sẽ có người đến lấy dấu vân tay của cô.
Mẹ ơi!
Các vị về được chưa? Đã xong chưa?
Còn một việc nữa... Morten có thân với mẹ anh ta không?
Anh ta chẳng thân với ai hết. Anh ta trở nên khép kín sau khi rời Afghanistan.
- Anh ấy sống ở đâu? - Bìa rừng thành phố Værløse. Trong xe dã ngoại.
- Vào đây mẹ ơi! - Mẹ đến đây, con yêu.
Tôi biết nói gì với thằng bé đây?
- Cậu bé mấy tuổi? - Bốn tuổi.
Ở tuổi đó, cái chết là một khái niệm trừu tượng.
Bọn trẻ phản ứng mạnh hơn với nỗi đau của gia quyến hơn là với người đã mất.
Cứ vào xem con cô đi. Chúng tôi xong rồi. Cám ơn.
- Tôi có thể hỏi một vài câu không? - Không. Xin lỗi.
Bà không thích trường trung lập về giới tính à? Lúc cô ấy nói thì bà đã khịt mũi.
Điều đó biến tôi thành một cảnh sát tồi à?
Không. Sao lại như vậy?
Cô định cho cô ta xem hình bà vợ với nụ cười khó chịu đó mà.
Đúng. Bà nghĩ đó là ý tồi à?
Tôi nghĩ cô không có khả năng suy xét thấu đáo.
Saga Norén, cảnh sát hạt Malmö xin nghe.
Cám ơn.
Viện pháp y vừa gọi. Helle Anker bị mất quả tim.
- Bà ấy sao cơ? - Không tìm thấy tim.
Chúng tôi đã đưa Aleksander Dover đến phố Lundbergsgatan 7.
- Hy vọng chúng tôi không gặp lại anh nữa. - Tôi cũng vậy.
Qua cửa đó. Lên tầng hai, phòng đầu tiên bên trái. Phòng có rèm trắng ấy.
Chào con yêu. Buổi học thế nào?
Đã có chuyện gì?
Karen?
- Nào, nói mẹ nghe có chuyện gì. - Bạn ấy chờ sẵn bên ngoài.
Lẽ ra con không nên mách lẻo.
Đi.
Đừng đến đó. Đừng gọi điện mà. Sẽ chỉ tệ hơn thôi.
- Chúng ta không đi, cũng không gọi điện. Đi nào. - Không.
Đi với mẹ. Ngay.
Đây là mặt của Molly. Con đấm mạnh hết sức có thể đi.
Đấm vào mắt hoặc mũi. Tránh cái miệng ra. Răng của nó có thể làm hỏng khớp ngón tay.
- Cô giáo nói không được đánh lại. - Dù là bị người ta cắt tóc à?
- Cô nói làm vậy không giải quyết được gì. - Còn tùy xem con đánh mạnh cỡ nào nữa.
Mạnh hơn.
Lại nào.
Nắm tay lại. Giữ thẳng cổ tay. Dồn sức vào nắm đấm.
Tốt hơn rồi. Nhưng con cần đấm mạnh hơn nữa.
Mạnh hơn. Tốt rồi.
Đúng như vậy. Tốt hơn nhiều rồi.
Tốt lắm, Karen. Đúng vậy!
Sao hung thủ lại lấy tim bà ta?
Có lẽ để tỏ ra thân mật với nạn nhân, muốn cảm giác kiểm soát, hoặc giữ lại làm vật kỷ niệm.
Hoặc có thể hắn muốn cho thấy bà ta là người nhẫn tâm.
Cách để lại biểu tượng như vậy rất kỳ dị.
- Bà có sở thích nào không? - Sở thích ư? Không.
- Bà sống ở đâu? - Copenhagen.
- Ở khu vực nào? - Thành phố Frederiksberg. Cô biết là đâu không?
Có, tôi biết nơi đó.
- Tình trạng gia đình bà thế nào? - Cô đang làm gì thế?
- Nói chuyện phiếm. - Hai ta chỉ làm việc với nhau, thế thôi.
- Trao đổi thông tin cá nhân có thể... - Nói cô nghe...
Nếu cô muốn thân thiết hơn với đồng nghiệp, thì đừng tống Martin vào tù.
- Anh là Morten Anker? - Có thể. Các người là ai?
Tôi là Saga Norén, cảnh sát hạt Malmö. Đây là Hanne Thomsen, cảnh sát Copenhagen.
Các người muốn gì?
Tôi rất tiếc khi báo tin xấu.
Mẹ anh đã chết. Bị sát hại.
À.
Cám ơn.
Giờ tôi biết rồi. Cám ơn.
- Lần cuối anh gặp bà ấy là khi nào? - Sao cô muốn biết?
Tôi đang điều tra cái chết của bà ấy.
Tôi không biết.
Bà ấy đã đến đây. Đó là thời điểm xuân hoặc hè gì đấy...
- Anh có yêu bà ấy không? - Thì bà ấy là mẹ tôi.
Trả lời vậy chưa được. Tôi không ưa gì mẹ tôi.
- Hai người không để tôi yên được à? - Tối qua anh đã đi đâu?
Tôi luôn ở đây.
- Không có ai làm chứng à? - Tôi biết bà đang nghĩ gì.
Các người đang cố...
Tôi không động vào bà ấy. Tôi không nói nữa.
Anh muốn đến sở cảnh sát mới nói à?
Thế thì anh hãy tỏ ra hợp tác chút đi.
Tôi không nhớ lần cuối gặp bà ấy.
- Anh có biết ai muốn làm hại bà ấy không? - Chúng tôi còn chẳng gặp nhau nữa.
Nếu anh nhớ ra điều gì...
- Tôi không có điện thoại. - Cứ cầm đi.
- Chúng tôi vào trong xem được không? - Không. Xe của tôi.
Tôi sẽ lấy lệnh khám.
Ừ.
Vào cái hôm em qua chỗ đằng kia ấy.
Đúng không? Và rồi...
Xong rồi. Giờ mình phải đi thôi.
Anh đi đây!
Mong anh có một chuyến đi vui vẻ.
Chắc chắn rồi.
Ái chà... Xin chào.
Xin chào.
Cô thích nó à? Của "M. M. Brandt."
Tôi không biết nữa...
Anh thì sao?
Tôi không biết gì về nghệ thuật. Cô thì sao?
Một chút ít.
Hai bạn đang bàn luận về Brandt à?
"M. M" là viết tắt của Mads Mikael, sinh ra ở Copenhagen, năm 1923.
Ông là nhà điêu khắc, nhà thiết kế, kiến trúc sư, họa sĩ phối cảnh.
Ông còn nghiên cứu thiên văn ở đại học.
Tác phẩm của ông ấy xoay quanh sự thật phổ biến qua các phép ẩn dụ dễ hiểu.
Bức tượng có tên "The sign" này đã được ông ấy tạc một vài năm trước khi qua đời,
vào lúc ông ấy gặp bà vợ hai, tên là Juliane Koch.
Bà ấy trẻ hơn ông ấy nhiều. Khi đó mới 27 tuổi. Còn ông ấy đã hơn 60...
Tôi ngắt lời anh được không, Emil? Tôi đang có ý khác.
No comments yet. Be the first to leave one.