Prvních 200 řádků.
Xem thứ khác đi, hãy xem thứ khác đi
Xem thứ khác đi, hãy xem thứ khác đi
Bộ phim này sẽ phá hỏng buổi tối, Cuộc đời và ngày hôm nay của bạn
Các tập phim chả có gì ngoài sự lo sợ
Cho nên hãy xem thứ khác đi thôi
Lũ trẻ nhà Baudelaire đang sống với một người nghiên cứu về rắn
Một người rất vui vẻ và bí hiểm Và còn mắc vài sai lầm nữa
Xì poi phim tí nhé: Một tên đóng vai ác xuất hiện để ăn cắp và giết người
Và vì vậy nên nếu tôi là quý vị thì tôi sẽ không xem thêm phút giây nào đâu
Hãy xem thứ khác, xem thứ khác đi thôi
Chờ đợi quý vị chỉ có nỗi kinh hãi Và sự khó chịu mà thôi
Hỏi bất kì người bình thường nào "Có nên xem không? Và họ sẽ nói
Xem thứ khác, xem thứ khác, xem thứ khác
Xem thứ khác, xem thứ khác đi thôi
Xem thứ khác, xem thứ khác đi thôi
Xem thứ khác, xem thứ khác đi thôi
The Reptile Room: Part One
Không có từ nào có thể diễn tả được cảm giác khi vừa thức giấc
bạn ngay lập tức biết rằng có chuyện gì đó rất không ổn.
Nếu từ đó có tồn tại, lũ trẻ nhà Baudelaire đã dùng tới nó
khi chúng thức dậy và nhận ra chúng đã bị bình minh đánh thức,
nhưng chú Monty của chúng thì không.
Chú Monty ơi? Monty?
Chú Monty? Chú có ở trong đó không?
Chúng ta đều biết thời gian của bản thân trên thế gian này là hữu hạn,
và ai cuối cùng cũng sẽ chìm vào giấc ngủ ngàn thu.
Monty...
Nhưng điều đó không thể thay đổi cảm giác của lũ trẻ nhà Baudelaire sáng hôm đó
trong căn phòng mà người chú của chúng chất đầy những mẫu vật,
và bản thân ông ấy cũng đã trở thành một mẫu vật trong căn phòng đó.
Làm sao chuyện này lại xảy ra được?
Chúng ta biết chính xác chuyện này xảy ra như thế nào.
Ái chà chà chà chà.
Thật là một tai nạn kinh khủng. Ai phát hiện ra hẳn sẽ rất buồn đấy.
"Trong giấc ngủ của cõi chết đó giấc mơ nào sẽ tới."
Bác giết chú ấy.
Sao vậy Klaus, ta ngạc nhiên đấy.
Một đứa khôn lỏi như ngươi đáng lý phải tự hiểu rằng
ông chú già Monty của ngươi chết vì bị rắn cắn, không phải bị giết.
Nhìn dấu răng trên má ông ta kìa.
Nhìn khuôn mặt lãnh lẽo, tái nhợt kia xem.
Nhìn cặp mắt trơ ra của ông ta đi. Thôi đi!
Đừng có nói vậy nữa.
Tụi bay có lý. Không có thời gian để nhảm nhí nữa.
Chúng ta phải bắt kịp chuyến tàu
và ta muốn lên tàu kịp giờ để làm một chai trước bữa trưa.
Peru. Chúng ta sẽ đi Peru.
Đi với ông ra tới cổng bọn tui còn chưa muốn đi
đừng nói là đi nước ngoài.
Ồ, vậy thì chắc ta phải tự mang hành lý rồi.
Sunny!
Bỏ em cháu ra ngay. Em ấy không thở được.
Ta mắc mệt khi cứ phải giải thích mọi thứ với tụi bay hoài.
Đáng lý tụi bay phải thông minh,
vậy mà có vẻ như tụi bay cứ quên hoài.
Ta sẽ đục vài lỗ cho nó thở.
Không! Dừng lại!
Ta đùa thôi. Nó đâu có ở trong cái vali đó. Ta nghĩ là không.
Xin đừng làm hại em cháu.
Vậy thì vào xe đi.
Thật đấy, tụi bay đừng đổ lỗi cho ai khác ngoài bản thân.
Nếu tụi bay không bỏ ta lại chỗ rạp phim,
thì ta đâu phải giết Monty và đáng lý giờ này tất cả đều trên đường đi Peru rồi,
nơi đáng lý là nơi ta sẽ giết Monty.
Chúa ơi, ta ghét mấy cái cần điều khiển này.
Bác cứ bỏ chú ấy ở đó à?
Tin ta đi, hắn ta không phiền đâu.
Đương nhiên là khi chúng phát hiện ra hắn ta đã chết thì tụi bay đã đi xa lắm rồi,
và ta sẽ tận dụng luật bảo hộ siêu lỏng lẻo của Peru.
Sao không... Đi thôi.
Ông không thể đưa chúng tôi ra nước ngoài được.
Được không nhỉ?
Và ai sẽ cản ta lại?
Coi chừng!
Rất hiếm khi một vụ tai nạn lại là một sự kiện may mắn.
May thay cho lũ trẻ nhà Baudelaire...
Nóng quá má ơi!
... đây là một trong những lần đó.
Ông nghĩ cái quái gì vậy
cứ lao đi như một thằng điên vậy à?
Tôi á? Tôi đang lái rất đàng hoàng với tốc độ dưới tốc độ quy định.
Ngài Poe. Violet Baudelaire?
Cháu rất biết ơn vì bác đã tông bọn cháu. Ồ, ta không nghĩ vậy đâu.
Rõ ràng là lỗi của ông tài xế kia.
Tôi không bao giờ...
Ta nghĩ bọn cháu có ba đứa chứ. À, đủ rồi.
Ông đâu phải Tiến sĩ Montgomery.
Ôi lá lách của tôi!
Tôi nghĩ ông làm dập nó rồi.
Xin chào, tên tôi là Stephano.
Tôi là trợ lý mới của Tiến sĩ Montgomery Montgomery.
Ý tôi là, từng là. Ý tôi là... Tôi không biết phải nói sao nữa.
Chú Monty chết rồi ạ. Phải nói vậy đấy.
Chết rồi á? Nhưng vậy thì... thật quá kinh khủng. Sao lại như vậy?
Ông ấy bị rắn cắn.
Tôi đang trên đường gọi người điều tra đây.
Lũ trẻ quá kích động nên không để lại một mình được.
Ông ta không đưa bọn cháu đi gọi người điều tra gì đâu ạ. Ông ấy đang đưa bọn cháu đi Peru.
Cái gì? Cái... ? Thấy chưa? Hoảng hết cả lên rồi.
Không, chắc là bọn trẻ nhầm thôi. Tiến sĩ Montgomery đang định đưa chúng đi Peru.
Tối qua ông ấy gọi tôi khăng khăng đòi tôi sắp xếp lại
lịch trình buổi sáng của mình để đưa hộ chiếu của chúng tới đây.
Ông ấy sẽ muốn tôi giữ chúng.
Ngài không thấy sao ngài Poe? Đó là Bá tước Olaf.
Ông ta đang hóa trang và rất muốn đưa chúng cháu đi.
Ta là ai cơ? Ta đang làm gì cơ?
Ông có thấy nhớ trí tưởng tượng phong phú thời thơ ấu không?
Tôi chả có cái đó. Trí tưởng tượng hay thời thơ ấu?
Các cháu, chắc các cháu đang rất buồn phiền vì mất đi chú mình.
Bá tước Olaf là một người kinh khủng từng cố cướp gia tài của lũ trẻ.
Thật á? Vâng.
Và trông tôi có giống ông Bá tước Olaf đó chút nào không?
Không, không hề.
Bá tước Olaf có cặp lông mày dài và bộ râu rất là ngắn.
Ông thì có bộ râu rất dài,
và tôi mong là ông không phiền khi tôi nói thế này, ông không hề có lông mày.
Bác ấy cạo lông mày đi rồi. Và nuôi râu cho dài.
Ngài không nhận ra sao? Ai cũng thấy mà.
Dĩ nhiên là trừ Ngài Poe rồi!
Sunny nói đúng đấy.
Bá tước Olaf có một hình xăm trên mắt cá. Hình xăm trông như một con mắt.
Tôi không muốn làm phiền ngài,
nhưng để lũ trẻ yên lòng,
phiền ngài vui lòng cho chúng tôi xem mắt cá của ngài nhé?
Rất vui lòng.
Cho tôi xin lỗi nhé, Ngài Stephano.
Không sao.
Miễn là chiếc xe còn đi được, thì chúng ta phải đi ngay.
Không. Không.
Không? Không.
Không ai đi đâu hết cho tới khi cảnh sát được báo tin.
Thôi nào ông bạn. Chỉ là một vụ va chạm nhỏ thôi mà.
Chuyện Tiến sĩ Montygomery.
Một suy nghĩ mới hợp lý làm sao.
Khá là gấp đấy.
Tên, Montgomery. Họ, Montgomery.
Không, tôi không có gọi phá rối. Alo? Alo?
Tao không quan tâm mày có buổi thử vai cho vở Equus hay không.
Tới đây ngay!
Em không hiểu bác ấy bỏ hình xăm kiểu gì. Xóa hình xăm đau lắm.
Tin tốt đây, ta đã gọi được tới sở cảnh sát trưởng địa phương.
Có vẻ như có một con bò bỏ trốn
khỏi nông trại sữa trong vùng nên phải đợi họ một lát,
nhưng họ hứa với ta sẽ cử người tới ngay khi có thể.
Chắc họ xử lý con bò đó nhanh lắm.
Tôi giúp được gì cho cô?
Ngài. Ờ.
Tôi là y tá Lucafont.
Y tá Lucafont.
Từ văn phòng giám định y khoa của sở cảnh sát trưởng địa phương?
Từ văn phòng...
Tôi nghe nói có một vụ tai nạn kinh hoàng liên quan tới rắn.
Nhanh đấy. Tôi mới vừa gọi điện xong.
Tôi tin rằng, ừm...
tốc độ là điều chủ chốt trong trường hợp khẩn cấp, thưa ngài.
Cho tôi xin một ly cà phê nhé?
Cô không muốn khám nghiệm tử thi sao?
Phải rồi, tử thi. Xin dẫn đường.
Ở ngay trong Phòng bò sát đằng kia.
Cháu xin lỗi, nhưng sao cô đeo khẩu trang che kín mặt vậy?
Tôi nghe nói có bò sát. Chúng... chúng có thể lây bệnh.
Bò sát đâu có lây bệnh gì. Cô có chắc cô là y tá đủ tiêu chuẩn không đấy?
Có lẽ lũ trẻ nên đợi ở ngoài.
Ở trong phòng có xác chết có thể gây chấn thương tâm lý.
Nhờ ơn bác, bọn cháu đã từng ở trong phòng có xác chết rồi.
Ồ, phải rồi, cảm ơn nhé, Stephano, vì quan điểm tuyệt vời đó.
Phải nói rằng, ông cho thấy sự quan tâm chân thành tới những đứa trẻ này.
Cảm ơn nhiều.
Có lẽ tôi sẽ đợi ngoài này với lũ trẻ
trong khi ông và y tá Lucafont đi vào trong khám nghiệm tử thi.
Tử thi?
À, phải rồi, có lẽ cả hai ta đều nên đợi với lũ trẻ.
Tôi không muốn y tá Lucafont bị bỏ lại một mình.
Ồ, tôi chắc làm y tá thì phải thấy nhiều xác chết lắm rồi.
Có lẽ tôi đợi với lũ trẻ cũng được.
Chà, vậy thì đâu được. Ai sẽ khám nghiệm?
Sao Klaus, Sunny và cháu không đợi với Ngài Poe,
trong khi Stephano và y tá Lucafont khám nghiệm tử thi nhỉ?
Đừng, các cháu, làm ơn.
Nếu ta đứng gần các cháu hơn... thì đã đã vả vào cổ họng các cháu rồi.
Đó có vẻ như là kế hoạch tốt nhất.
Được rồi. Lối này, cô y tá.
Nhưng hãy nhớ, tôi sẽ ở ngay bên này cánh cửa thôi.
Ta xin lỗi nhé, các cháu.
Tiến sĩ Montgomery trông có vẻ như là một người giám hộ phù hợp.
Còn hơn thế đấy ạ. Chú ấy vượt trên cả mức tiêu chuẩn.
Đừng để ông ấy làm người giám hộ mới của chúng cháu.
Ôi, đừng ngốc thế các cháu.
Việc Tiến sĩ Montgomery chết khá là đau buồn,
nhưng ta không thể cứ thế giao các cháu và gia tài của gia đình cho trợ lý của ông ấy được.
Nếu không có đầy đủ các giấy tờ.
Sao vậy? Chuyện gì?
Y tá Lucafont bị một con thằn lằn làm giật mình.
Đây là phòng bò sát mà. Tôi không biết phải hiểu nó theo nghĩa đen.
Sao cũng được, mọi người vào vừa đúng lúc. Y tá đã khám nghiệm xong.
Cô có kết luận cho nguyên nhân tử vong chưa? Rắn cắn.
Cô chắc chứ?
Ừm, hai vết cắn trên má. Chỉ có rắn mới làm vậy.
Thật là một thảm kịch kinh hoàng. Vụ án kết thúc. Nhưng chú Monty là...
từng là một trong những nhà bò sát học hàng đầu.
No comments yet. Be the first to leave one.