Prvních 200 řádků.
Tất cả chúng ta đều có những bí mật.
Tất cả chúng ta đều có những mặt trái không muốn cho ai biết.
Chúng ta cố gắng che giấu nó.
Chúng ta cố gắng chôn vùi và quên đi.
Nhưng lỡ một ngày nào đó, nó muốn thoát ra.
Bạn có thể chống lại nó chứ?
Bạn có thể chạy trốn khỏi nó không?
Ví dụ về các cặp song sinh dính liền.
Sinh đôi dính đầu kí sinh
Hai đầu với một cơ thể.
Thai đôi dính đầu
Hai cơ thể dính liền nhau ở đầu.
Thai đôi dính liền xương
Nối với nhau theo đường xương sống
hoặc khung xương chậu.
Sinh đôi kí sinh
Đôi lúc, một bào thai nhỏ hơn
Ít thành hình hơn
Nó sẽ phụ thuộc
vào bào thai lớn hơn để tồn tại
Và cuối cùng,
Song thai liền thân
Lưng dính liền lưng.
Song thai thường chỉ có chung một phổi,
-cùng hệ tiêu hoá và các nội tạng khác. - Này.
- Không sao chứ? - Đây là một trong các trường hợp phổ biến nhất
- Ừm. -của các cặp song thai dính liền.
Giống như bệnh nhân của chúng ta hôm nay.
Xác suất sinh ra các cặp song sinh dính liền
đại thể như, một trên hai trăm ngàn!
Chúng đáng thương quá.
Nhìn như quái vật ở rạp xiếc ấy.
Tỉ lệ sống sót là rất thấp.
Thông thường,
chúng sẽ chết ngay khi đẻ ra.
Nhưng nếu đẻ ra mà vẫn sống, thì cũng không được lâu
Thưa thầy, phải tách chúng ra à?
Nếu được thì có thể cứu cả hai luôn không?
Như thế thì sẽ đặt cả hai vào nguy hiểm.
Nếu có thể tách ra và chúng vẫn sống sót,
thì cuộc sống vẫn sẽ rất khó khăn.
Đây lại là một câu hỏi về đạo lí!
Phải quyết định để ai sống
và ai chết.
Em nghĩ nên cứu đứa khoẻ mạnh và từ bỏ đứa yếu hơn
Như cái chết nhân đạo ấy.
Làm thế cũng không có gì sai.
Ý kiến của cô luôn làm tôi ngạc nhiên đấy, cô Castro.
Anh trai anh cho mượn xe đấy. Anh bảo là bọn mình sẽ có buổi hẹn hò đặc biệt.
Tặng em nè.
Bạn trai em đáng yêu quá!
Mừng ngày kỉ niệm!
Mừng ngày kỉ niệm!
Vậy... mình đi nhé?
Thì đi. Mà đi đâu nhỉ?
Pao...
Mình quen nhau được một năm rồi mà?
Pao, đừng. Khoan. Không được đâu. Em không muốn.
Trời, thôi mà. Chiều anh đi.
Không.
Pao! Pao! Đừng!
Sao vậy hả?! Pao!
Thôi nào!
Em biết gì chứ? Thật không hiểu nổi em!
Tưởng em yêu anh mà!
Anh nghĩ em không cổ hủ chứ!
Sao em cứ dè dặt mỗi khi có cơ hội chứ?
Anh yêu em!
Sao em không thể chiều theo anh?!
Pao!
Pao, khoan đã!
Pao, dừng lại đi!
Thôi mà, Pao!
Em tự đi về đi!
Cho gọi bác sĩ Santos.
Chào, Mylene.
Lát nữa tôi có một điều ngạc nhiên cho cô đó.
Chắc chắn cô sẽ thích.
Mylene! Mylene Castro!
Số tiền còn nợ tính sao đây?
Cả khoá sắp tốt nhiệp, chỉ còn mình cô là chưa trả đủ thôi.
Tôi có giấy hẹn đây.
Lần này tôi không thể nhận giấy hẹn nữa. Xin lỗi.
Cô phải trả đủ trước bài kiểm tra cuối
Nếu không, cô không được làm bài đâu.
Cô muốn tốt nghiệp đúng lịch chứ?
Vâng ạ.
Đây ạ. Cám ơn
Cái này bao nhiêu?
Bố đến đây để chăm sóc con mọi lúc.
Vì bố yêu con.
Ăn ngon nhé?
Món con thích đấy. Đây này. Đây này
Đây này. Ăn đi nhé
Ăn nhiều vào.
Jayjay?!
Jayjay!
Mày lại leo lên đó à?!
Jayjay! Mày làm gì trong phòng Mylene?!
Cô ta sẽ giận đó!
Chết tiệt!
Ông Nanding.
Về tiền trọ...
có lẽ tôi không thể trả nổi
Hình như ai cũng mất trí cả rồi.
Chẳng có ai tử tế để nói chuyện khi cô đi vắng.
Ông ta cứ vậy đấy, Vangie.
Ông ta bị bệnh mất trí, thế nên
đôi lúc cứ điên điên
hay mơ mơ đi đâu ấy.
Nhưng có khi ổng cũng bình thường nên chị ráng chịu nhé.
Còn bà Arevalo? Chị có thể nói chuyện với bà ấy.
Có khác gì đâu!
Bà ta cứ làm như đây là nhà mình!
Cả bọn cũng chỉ là khách trọ thôi mà!
Con tôi bảo là,
cô sợ phải đối mặt với sự thật.
Giờ ông đang giễu tôi đấy à, ông già?!
Nó đã kể hết với tôi.
Ý ông là sao?
- Ai kể?! - Vangie!
Bình tĩnh đi. Đừng cãi với ông ấy.
Chắc chị quên, ông ấy vẫn là chủ nhà đó.
Mà thôi, nếu chị cần gì thì, đây, thuốc của ông Nanding nè.
Ông Nanding, ông bảo tôi mua cho cái này.
Để làm gì vậy? Món bopis à? *bopis: phá lấu heo/ bò xào cà chua, ớt, hành
Anh! Em đã chờ mãi!
Vào đi.
Jayjay đâu?
Chúng đây rồi.
Đến đây!
- Mylene! Mylene! - Đến đây!
Cám ơn nha. Tớ để quên chìa khoá.
Lại là anh à?
Tớ định cho Pao học nhóm chung.
Không sao chứ? Xin lỗi nha.
Đi thôi, Pao.
Này! Không sao chứ?
Nhìn anh cứ như mới thấy ma ấy!
Anh nghĩ mình mới thấy một em bé ở dưới xe
Jayiay?
Đâu nào?
Mình đang học nhóm, không phải ăn tiệc đâu.
Đang nấu ăn à?
Jo. Jo. Hồi nãy anh đã thấy ai vậy?
Thứ đó à?
Đôi lúc em cũng thấy nó.
Nhưng đừng lo, nó cũng thân thiện mà
Em thấy nó sao?
Anh lại thế rồi.
Những thứ ám ảnh chúng ta chỉ là những chấn thương và hồi ức xấu thôi.
Những phức cảm tội lỗi là từ lương tâm mà ra.
Đó là những điều ám ảnh và làm phiền chúng ta.
Mấy thứ gọi là ma quỷ
thật sự chỉ có trong suy nghĩ thôi.
Việc này khác đó, My.
Cậu sẽ cảm thấy nó nếu chịu nghĩ thoáng hơn.
Nhưng cậu không chịu!
Vì cậu có lớp giáp phòng thủ dày quá!
Cậu không cởi mở nên không dễ tiếp thu đó.
Thôi đi. Cậu sẽ thành bác sĩ, vậy mà lại tin mấy thứ nhảm nhí đó!
Thật xấu hổ cho lời thề Hippocrates và cho cả thế giới khoa học.
Sao cũng được! Kệ cậu!
Cậu chả nhạy cảm chút nào!
Joanna.
Cô có thể nói chuyện với chúng à?
Thỉnh thoảng.
Cô là bà đồng à? Cô làm được sao?
Cứ thử xem.
Ôi trời, tớ đi nấu cho xong đây.
Thử đi, Jo. Coi nào.
Đi mà, Jo.
Ai đó đang đáp lại.
Tôi có thể thấy thứ gì đó
Tôi có thể thấy nó!
Tiếng của nó...
Như là...
Như là tiếng trẻ con, nhưng...
Nhưng không.
Nó đã chết lâu rồi.
Nó từng sống ở đây.
Giờ nó đang ở đây.
Em nhỏ, hãy nói chuyện đi.
Nói với chúng tôi đi!
Mấy người làm gì vậy?
Tôi tham gia với!
Nó chết khi còn nhỏ.
Nhưng đã là từ lâu lắm rồi.
Giờ ắt hẳn nó đã lớn rồi.
Khoan! Gì đây?!
Có một người khác nữa!
Có một người khác muốn xuất hiện!
- Nói đi, Joanna. - Joanna!
Joanna, gì vậy?!
Không sao chứ?
- Tôi thấy người đàn bà! - Còn em bé?!
Không! Có người đàn bà bị sát hại!
Bà ta bị bóp cổ!
Bà ta bị giết hại!
Tôi không thể làm nữa!
No comments yet. Be the first to leave one.