Les Misérables

Les Misérables

Stáhnout Vietnamese titulky

Informace o verzi

Les Miserables 1998 BluRay - Bản chuẩn
Komentář od 1412356
Biên dịch: 1412356 @ vn-zoom.com. Cái sub cũ dở quá nên quyết tâm làm lại cho anh em với chất lượng tốt hơn. Nếu có lỗi gì các bạn cứ cmt bên dưới để mình sửa nhé. Cảm ơn :D (khớp với các bản của EbP, BiRD, EPiK,...)

Tagy

BluRay
Zveřejněno: 2012-12-23
Stažení: 61
Pro sluchově postižené: Yes

Náhled titulků v jazyce Vietnamese

Prvních 200 řádků.

- Ông không được ngủ ở đây! - Tránh xa tôi ra.

Sao ông không vào phòng trọ?

- Bà nghĩ gì vậy? - Ông thử gõ cửa nhà nào chưa? Đã nhờ ai chưa?

Hỏi rồi. Tôi hỏi khắp nơi rồi. Để tôi yên đi.

Ông chưa thử chỗ kia.

Đến và gõ cửa đi.

Ai vậy nhỉ?

- Ông có thức ăn thừa không? - Mời vào.

Nhìn đây, tôi là 1 tên tội phạm.

Tên tôi là Jean Valjean, đã phải chịu 19 năm tù khổ sai.

Tôi đã phải hứa danh dự, và họ thả tôi ra 4 ngày trước.

Tôi phải tìm mọi cách tới Dijon để báo cáo vào thứ Hai...

... nếu không họ sẽ tống tôi trở lại ngục. Đây là hộ chiếu của tôi.

Tôi không biết đọc, nhưng nó nói rằng tôi rất nguy hiểm.

Anh sẽ dùng bữa với chúng tôi với tư cách là khách của tôi.

Tôi là tội phạm. Ông thấy hộ chiếu của tôi rồi đấy.

Tôi biết anh là ai.

Ông cho phép tôi vào nhà à?

Anh đã phạm tội gì vậy?

Có lẽ tôi đã giết ai đó.

Sao ông biết rằng tôi sẽ không giết ông chứ?

Sao anh biết rằng tôi sẽ không giết anh chứ?

Gì vậy? Ông đùa à?

Tôi cho rằng chúng ta sẽ phải tin tưởng lẫn nhau.

Tôi không giết ai cả. Tôi là trộm.

Trộm thức ăn. Tôi trộm, nhưng tôi có trả tiền.

19 năm xiềng xích.

Và họ thả tôi ra với cái hộ chiếu màu vàng.

Tôi có thể làm gì với cái hộ chiếu màu vàng chứ?

Tôi sẽ phải đến văn phòng ở Dijon, rồi sao nữa? Chết đói à?

19 năm, và giờ sự trừng phạt mới thực sự bắt đầu.

Con người có thể bất công.

Con người? Chúa thì không à?

Được rồi, dù ông có là ai đi nữa, cảm ơn ông.

Bữa ăn và 1 cái giường để ngủ. 1 cái giường thực sự.

Và đến sáng mai, tôi sẽ trở thành con người mới.

Ai ở đó vậy?

Vậy thì ta sẽ dùng thìa gỗ. Tôi không muốn nghe thêm về chuyện này nữa đâu.

- Xin lỗi đã làm phiền mọi người. - Ông bắt được hắn rồi!

Nhưng tôi có hơi chút thắc mắc về tên này.

- Ôi, tạ ơn Chúa! - Tôi đã rất giận anh đấy, Jean Valjean.

- Mắt ông làm sao vậy? - Anh ta có nói rằng anh ta là khách của tôi không?

Có chứ, sau khi chúng tôi tìm thấy trong ba lô hắn những thứ đồ bằng bạc này.

Hắn nói rằng ông đã cho hắn đấy.

Đúng vậy, tôi đã tặng anh ta những thứ này.

Nhưng sao anh không đem theo cái chân nến? Thật là ngốc quá.

Bà Gilot, đem cái chân nến bạc ra đây.

Nó ít cũng phải 2,000 frăng đấy. Sao anh lại bỏ lại? Nhanh lên nào!

Anh Valjean đây cần phải đi ngay. Anh ấy đã mất nhiều thời gian quá rồi.

- Anh đã bỏ quên chúng phải không? - Ý ông là tên này nói thật?

Tất nhiên rồi. Cảm ơn ông đã đưa anh ta trở lại. Tôi thấy thoải mái quá.

Thả anh ta ra!

- Ông thả tôi thật à? - Anh có hiểu về người giám mục không vậy?

Bà Gilot, lấy chút rượu mời họ đi.

- Họ chắc khát rồi đấy. - Cảm ơn.

Và đừng quên, đừng bao giờ quên...

... rằng anh đã hứa sẽ trở thành con người khác.

Tôi hứa. Tại sao ông lại làm vậy?

Jean Valjean, người anh em của tôi, anh không còn thuộc về quỷ dữ nữa.

Với đống bạc này, tôi chuộc lại linh hồn anh...

... từ nỗi sợ hãi và lòng căm thù.

Và giờ đây tôi đưa anh trở về với Chúa.

Xin chào đội trưởng. Tôi là Javert, thanh tra mới.

Đây là giấy tờ của tôi từ ngài quận trưởng Paris.

À, vâng. Xin chào, thanh tra Javert. Tôi đang mong ông đây.

Tôi là đội trưởng Beauvais.

- Chuyến đi của ông thế nào? - Ông chưa xem giấy tờ của tôi.

Ồ, tôi chắc là chúng ổn mà. Ông ăn gì chưa? Có cần...

Tôi muốn ông làm việc theo thủ tục.

À...

... mọi thứ đều tốt cả, thanh tra.

Từ giờ ông sẽ đứng trong hàng ngũ của cảnh sát Vigau.

Ở Paris, mọi thứ đều rất tồi tàn.

Tội ác tràn lan. Đường phố bẩn thỉu, dơ dáy.

- Điều kiện ở đây đúng là hơn hẳn. - Cuộc sống ở Vigau chưa bao giờ tốt thế này.

Tôi dẫn ông đến xưởng sản xuất gạch ngói nhé? Đó là nghề chính của chúng tôi.

- Cũng được. - Mời đi lối này.

- Ai là chủ xưởng vậy? - Ngài thị trưởng.

Ông ấy từng là công nhân ở đó. Nhưng khi xưởng bị phá sản 5 năm về trước...

... đến tận bây giờ tôi vẫn thấy khó tin, ông ấy đã mua lại nó với giá chưa đến 500 frăng.

Khoan đã, đội trưởng, tôi nghĩ mình phải báo cáo với ngài thị trưởng trước.

- Vâng. - Ông ấy có vẻ là người ảnh hưởng...

... tới tất cả những thứ này. Hẳn là một con người rất đỗi tài giỏi.

Đó là một người đặc biệt. Nhưng tôi cũng phải nói với ông trước, ông ấy cũng hơi lập dị đấy.

- Lập dị? Như thế nào? - À, ông ấy nhút nhát lắm, như ẩn sĩ vậy.

Chưa từng muốn làm thị trưởng, và đã từng cố xin rút khỏi ghế đó.

Nhưng Cha thì cứ khăng khăng giữ ông ấy lại.

- Không có nhiều hoài bão, nhưng lại có nhiều thành công? - Ông ấy là một bí ẩn.

Có người nghĩ ông ấy điên, nhưng tôi thì khác.

- Tôi thích và cũng thấy tiếc cho ông ấy. - Ông tiếc cho ngài thị trưởng?

Vì ông ấy vẫn cô đơn. Ta đến nơi rồi.

- Ông ấy sống ở đây à? - Kỳ lạ, đúng không?

Chỉ tốt hơn nhà của công nhân chút xíu.

Xin chào, ngài thị trưởng. Thanh tra mới đã đến đây rồi.

Ông ấy muốn báo cáo.

Tốt lắm. Ông ấy không cần làm vậy đâu.

Nhưng thưa ngài, nếu ngài không đồng ý cho ông ta báo cáo...

... tôi nghĩ ông ta sẽ nổi điên mất.

Ngài thị trưởng, tôi là thanh tra Javert.

Tôi rất lấy làm vinh dự được báo cáo với tư cách là cảnh sát trưởng của ngài.

Xin lỗi. Tên ông là gì?

Thanh tra Javert. Ngài đã từng yêu cầu tôi.

- Paris cần có... - Ông có giấy tờ chứ?

Dạ có. Tôi xin lỗi. Đáng ra tôi phải đưa cho ngài xem ngay.

Tốt lắm. Cảm ơn vì đã ghé thăm.

Đội trưởng, sắp xếp cho ông thanh tra chỗ nghỉ tốt nhé.

- Vâng. Tạm biệt. - Tạm biệt.

- Nam và nữ làm việc riêng chứ? - Vâng. Ngài thị trưởng...

... đã thiết kế lại xưởng để 2 giới có thể làm việc riêng biệt.

- Tôi đã nói là ông ấy lập dị mà. - Không phải lập dị, đội trưởng à, không hề.

Ông ấy lo cho những nữ công nhân trong trắng và trinh tiết của họ.

Rất đúng đắn, rất khôn ngoan.

- Tôi xin lỗi. - Xin chờ tôi chút, thưa ngài.

- Tôi không cố ý! - Cô là đồ phá hoại!

- Họ sẽ trừ lương tôi mất... - Được rồi. Đủ rồi!

Nhặt đồ của cô lên! Ra đằng kia làm mau!

- It was an unforgettable-- - Good riddance!

- But I'll forget it anyway! - Đi nào! Quay trở lại làm việc đi!

Nhanh lên. Ổn cả rồi.

Coi nào! Làm việc đi!

Tôi nghĩ sẽ an toàn hơn nếu ngài có thêm đội hộ tống.

Đừng lo, tôi có thể tự đảm bảo cho mình.

Tôi không có nhiều thời gian đâu. Tôi phải rời đi ngay bây giờ.

Tôi hi vọng rằng sự gấp rút này không ẩn chứa tai họa nào đó.

Liệu tôi có thể hỏi lý do tại sao ngài lại xin rút lại toàn bộ tài sản của mình không?

Tôi tin rằng ngài biết rõ là chúng thuộc về công ty của mình mà.

Cảm ơn. Nhưng đây là thời cơ kinh doanh, chứ không phải là sự khủng hoảng.

- Ngài mai tôi sẽ về. - Tôi vừa nhận được thông tin rất đáng buồn...

... về một trong những nữ công nhân của ta. Tôi có lý do để tin rằng...

... cô ấy có một đứa bé trong khi chưa kết hôn.

- Cái gì? Cô ta là gái điếm à? - Tôi sẽ không...

Tôi sẽ không thuê một người phụ nữ mà đã bán mình đâu.

Tất nhiên là không rồi, tôi xin lỗi.

Nhưng tôi không muốn công nhân của mình bị phơi bày sự thật đáng buồn đó ra.

- Tôi nghĩ tôi sẽ đuổi cô ta. - Tôi tin vào quyết định của bà.

Cảm ơn ngài.

Fantine, đi với tôi nào. Nhanh lên.

Nhìn con bẩn tính đó kìa.

Làm ơn đừng đuổi tôi đi lúc này, thưa bà. Con gái tôi đang ốm.

Bà có thể đọc lá thư này từ người đang chăm sóc con bé. Nó bị sốt.

Họ cần 40 frăng tiền thuốc, nếu không con bé chết mất.

Những người này là ai, Thénardier ấy?

- Có họ gì với cô không? - Không, không có gì cả.

Cô chủ ý đưa con gái mình cho người lạ giữ để giấm giếm sự thật này à?

Bà đuổi tôi đi vì tôi có một đứa con, vậy bà...

Không phải vậy, mà là cô có con ngoài giá thú...

... nhưng lại làm ra vẻ mình vẫn còn trinh nguyên.

Tôi phải kiếm tiền để nuôi con bé.

Làm sao tôi có thể kiếm tiền đây? Tôi buộc phải nói dối.

Cô nói như thể việc cô nói dối là do lỗi của tôi?

Dạ, tôi xin lỗi. Tôi đang rối trí. Tôi không có ý cãi lý đâu, thưa bà.

Con Cosette của tôi là một đứa bé dễ thương, một đứa bé vô tội.

Xin đừng trừng phạt nó vì tội lỗi của tôi.

- Tôi thật ngốc. Tôi đã quá si tình... - "Si tình"? Đó luôn là lời bào chữa đấy.

Vâng, bà nói đúng. Tôi là người xấu xa. Nhưng nhà Thénardier là những người tốt.

Họ có 2 đứa con gái. Con Cosette của tôi có thể chơi với chúng.

Con bé sẽ không cô đơn. Con bé sẽ tốt hơn khi ở đó.

Tôi chỉ cần kiếm đủ tiền thuốc thang cho con bé mà thôi.

Làm ơn! Một tháng thôi! Tôi sẽ làm việc chăm chỉ!

Ngài thị trưởng rất quan tâm đến công nhân của mình.

Ông ấy không thể để một người đàn bà với đạo đức đáng hổ thẹn ảnh hưởng đến những người con gái khác được. Tôi xin lỗi.

- Có chuyện gì thế? - 5 xu cho cái ghế.

Rất vui được làm việc cùng cô.

- Cô định chuyển đi đấy à? - Tôi bán lấy chút tiền ấy mà.

Cô nợ tôi 1 tháng tiền nhà đấy nhé.

- Tuần sau mới đến hạn. - Trả ngay, hoặc cô ra ngoài mà ở.

30 frăng. Thôi nào, cô đang có 50 trên tay đấy.

15 thôi. Tuần tới tôi sẽ trả nốt.

- Làm sao được? Cô bị đuổi việc rồi mà. - Ai nói với anh rằng tôi bị đuổi việc?

Thị trấn này nhỏ lắm cô ơi.

- Tôi có việc rồi. - Đừng nói dối.

Bắt đầu từ tuần sau, thợ giặt.

Mọi người biết hết chuyện của cô rồi, về đứa con hoang của cô.

Không ai nhận cô vào làm đâu.

Làm ơn lấy một nửa thôi. Tôi sẽ trả nốt sau.

Đừng lo lắng quá vậy. Mọi chuyện chưa tồi tệ thế đâu.

Cô vẫn còn chiếc giường đó cơ mà.

Chà, tóc đẹp đấy.

10 frăng nhé?

Thưa Mẹ đáng kính.

Một người giám mục ở Digne, có lẽ đã yên nghỉ...

... thường hay nói với con về tu viện của Mẹ và công việc tốt đẹp ở đó.

Trong ký ức của ông ấy, con cần phải cho...

Hay là "con nên..." nhỉ?

"nên" nghe hay hơn. Và "đóng góp" sẽ ít cụt hơn là "cho".

- Con nên đóng góp... - Ngài thị trưởng!

Có tai nạn rồi! Là một trong những công nhân của ta! Lafitte!

- Cứu tôi với! Tôi không thở được! - Lùi lại. Cho tôi qua nào.

- Để ông ấy qua. - Mọi người! Ta cần đòn bẩy!

- Lại đây nào! - Đứng quanh mau!

- Cùng nhau. Phải cùng nhau làm! - Lên nào!

Cứu tôi với! Nó đè gãy xương sườn tôi rồi!

- Chuẩn bị! - Nào, đẩy lên! Tất cả! Đẩy!

Mọi người! Đẩy! Đẩy lên nào!

- Marla. - Xin chào.

- Claudette đâu rồi? - Dạ, chào ngài.

- Hôm nay đông hơn thì phải. - Thanh tra, ông làm tôi giật mình đấy.

Đúng vậy, tôi đếm được 4 cô gái mới.

Ông thấy đấy, đội trưởng, khi thành phố này phát triển, tội ác cũng phát triển theo.

- Tôi bắt mấy người đàn ông kia nhé? - Không cần. Ông đã kiểm tra mấy tên khách quen chưa?

More Vietnamese subtitles for Les Misérables

Komentáře

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left