Prvních 200 řádků.
PHẦN 1 | TẬP 5 | Lemon Scented You
NHỮNG VỊ THẦN NƯỚC MĨ
Chẳng có cách nào hay để thông báo chuyện này cả, nên tôi sẽ nói thẳng.
Vợ anh đã chết vào sáng sớm nay.
Đừng nhìn em như thế,
như thể anh là một chú cún con đi lạc vậy.
Ôi đệt, Shadow. Không ai nói với anh sao?
Đồng xu may mắn của tôi.
Anh có tin vào kiếp sau không?
Thối rữa.
Khi anh chết đi sẽ bị thối rữa.
Em yêu anh, cún con.
Không phải lúc nào cũng là mặt sấp đâu.
Đó là một hành trình gian khổ hướng tới phía đông
băng qua cầu lục địa từ Siberia.
Lạnh giá và mờ mịt,
và còn gây ra thiệt hại đầy đau đớn.
Sau khi trải qua tục lệ dân gian,
Atsula nói ra tên đứa con của cô ấy...
Aputi.
lần cuối cùng.
Con gái của cô sẽ không bao giờ nhìn thấy vùng đất mới mà họ đi đến.
Họ không du hành đơn độc.
Đã có Thần của họ sánh bước cùng.
Nunyunnini.
Nhưng khi họ đến được vùng đất mới,
thì lại chẳng thể nào tìm thấy những đồ ăn thức uống đã được hứa hẹn.
Atsula đã giao cảm với Nunyunnini
bởi lẽ những trở ngại giữa thần linh và người dân
đã phai nhạt dần.
Nunyunnini đã nói chuyện.
Và Ngài đã chỉ ra những gì cần phải làm,
trong lúc cho cô ấy thấy người bà
và bà tổ của mình.
Nunyunnini yêu người dân của mình giống như họ yêu Ngài vậy.
Và điều đó khiến Ngài đau khổ khi nói với cô ấy rằng
việc thoát khỏi nạn đói lạnh lẽo đang bao trùm đó
sẽ dẫn đến một cái giá kinh khủng.
Các vị Thần thì rất tuyệt.
Nhưng con người còn tuyệt vời hơn.
Vì lẽ đó, các vị Thần được sinh ra trong trái tim họ,
và họ lại quay trở lại nơi trái tim đó.
Thánh Thần tồn tại rồi lụi tàn.
Và rồi sớm thôi,
Nunyunnini đã hoàn toàn...
bị quên lãng.
Chào cún con.
Chào...
em yêu.
Em đang làm cái đéo gì ở đây thế?
Em lạnh, cún con à.
Anh vừa xem liệu em có thật không thôi.
Em là thật.
Lại đây đi.
Ngồi cạnh em này.
Chúng ta còn vài vấn đề chưa được giải quyết cần bàn tới đấy.
Em cùng Robbie ư?
Phải.
Phải, đúng là vậy.
Cũng có một phép màu
về việc em ngồi đây sau khi đã chết.
Đó cũng là một chuyện khá quan trọng
để bàn đấy.
Và để cảm kích nữa.
Em nghĩ có lẽ ta nên giành ra giây lát để thực hiện nó.
Không, không. Em sống lại ư?
Đó là điều chết dẫm mà anh luôn hằng mong chờ
khi còn trong tù đấy, được chứ?
Nên đừng nghĩ rằng bất cứ thứ gì
mà em phải nói hoặc thực hiện, bao gồm cả việc chết,
sẽ làm lệch hướng được cái vấn đề ta đang bàn luận.
Được thôi, anh muốn biết chuyện em và Robbie ư?
- Ừ. - Thống nhất xem anh muốn biết gì nhé?
Ý em là, anh muốn biết hết mọi thứ,
hay anh muốn biết chung chung thôi, đại loại thế?
Sao em không bắt đầu kể đi?
Rồi anh sẽ nói em khi nào thì ngừng.
Em đã không nói dối
khi em nói rằng có thể đợi anh
vào lúc em thốt ra lời. Em chỉ phần nào đó biết là
nó có khả năng thành một lời nói dối,
nhưng em đã chấp nhận
rằng có một kiểu trường hợp
đó không phải một lời dối trá.
Anh đã ở trong tù, Shadow.
Em đã đợi bao lâu?
13 tháng.
Một năm một tháng.
Sao em phải chịch Robbie chứ?
Em đã tính không làm thế,
rồi em định làm,
rồi em lại tính không làm,
và rồi em cảm thấy vô cùng tốt khi đã không làm,
và rồi...
con mèo chết...
và...
Robbie ghé qua, rồi anh biết đấy,
rượu vang.
Anh biết người ta nói gì về nỗi đau buồn mà.
Kế bên mỗi nghĩa trang là một nhà nghỉ.
Chúng em làm một lần, rồi dừng luôn,
và rồi lại không dừng nữa.
Em đã định bỏ anh vì nó sao?
Vì Robbie ư? Làm ơn đi.
Sao em lại làm thế chứ?
Anh là cún con của em mà.
Em yêu anh.
Anh...
Vậy...
Chuyện gì đã xảy ra?
Cái đêm em chết... chuyện gì đã xảy ra?
Dù sao thì, chúng em đang lái xe,
thì anh ấy buồn,
nên em quyết định cho anh ấy
một màn " thổi kèn " tạm biệt.
Anh biết chứ? Lần cuối đầy cảm động ấy.
Nên em mở khóa quần anh ấy.
Sai lầm lớn.
Phải. Thiệt tình luôn.
Anh ấy chệch tay lái,
rồi có một tiếng nghiến lớn,
và cả thế giới bắt đầu xoay vòng vòng,
và em đã nghĩ là...
trời đụ rồi.
Em sẽ chết.
Thật sự thì em đã ba hoa về toàn bộ câu chuyện.
Em chẳng sợ gì hết. Em nhớ mà.
Sau đó em đã ở...
đâu đó.
Và rồi...
em đã nằm trong chiếc hộp.
Cún con, anh nghĩ rằng có thể mua cho em một điếu thuốc chứ?
Em nghĩ là nó có thể khiến em bình tĩnh.
Có lẽ cả anh luôn.
Laura?
Em ở trong này, cún con.
Em nghĩ rằng có lẽ sẽ tốt nếu em làm ấm người khi chạm vào,
phòng trường hợp anh nghĩ đến chuyện chạm vào em.
Hoặc hôn em.
Em không muốn anh hôn phải một đôi môi lạnh lẽo đâu.
Sao thế?
Thường thì người chết hay ở yên trong mộ của họ,
vậy đấy.
Họ thực sự như vậy ư, cún con?
Em cũng đã từng nghĩ thế đấy,
nhưng giờ em không chắc nữa.
Có lẽ chăng.
Ừ, chuyện gì?
Từ từ thôi nào.
Gì chứ?
Không thể nghe thấy mùi nữa.
Chẳng giúp được bất cứ thứ gì,
chẳng có tác dụng gì cả.
Muốn đeo nó vào tay em không?
Khi anh gọi cho em,
lần cuối đó...
anh có cảm giác rằng sẽ không gặp lại em được nữa.
Anh nghĩ là anh biết em sẽ chết.
Bụng bảo dạ rằng
đã có gì đó không ổn.
Hiện giờ đang có một cơn bão lớn đổ bộ vào đất nước này,
và chẳng có gì là ổn cả.
Chuyện này ổn mà.
Anh và em...
có thể mà.
Em chắc rằng cuộc hôn nhân của đôi ta có vài chuyện
mà ta sẽ phải giải quyết đấy.
Gì chứ... như là em đã chết ư?
Em đã nếm được nó.
Cảm nhận được nó.
Chỉ là... em đã cảm thấy gì đó.
Cảm giác như... đang sống vậy.
Có cảm giác em đang sống chứ?
Ừ.
Tốt.
Anh biết không?
Giờ thì em không còn biết quá nhiều
như khi em còn sống nữa,
và em nghĩ rằng bất cứ điều gì em biết hiện giờ
mà hồi đó em không hề biết
em thậm chí không thể giải thích nó.
Nhưng em biết là em yêu anh.
Em đã phải chết
để biết được nó sâu đậm nhường nào, nhưng...
em thật sự yêu anh.
Anh biết không, anh đang khiến bản thân mình bị rối loạn
trong cả đống thứ kì quái đấy, Shadow.
Em sẽ trông chừng cho anh.
Nhân tiện, cảm ơn vì món quà.
Món quà nào?
Đồng xu của em.
Phải rồi, anh biết có người đang tìm kiếm đồng xu đó đấy.
Họ không thể có nó đâu.
Giờ nó là của em rồi.
Anh vẫn là cún con của em chứ?
Không đâu.
Không phải nữa rồi.
Còn thức chứ?
- Tôi nghĩ vậy. - Tôi cũng thế đấy.
Không ngủ nổi.
No comments yet. Be the first to leave one.