Prvních 175 řádků.
Đáng sợ.
Tự dấn bước vào bên trong tâm hồn mình là một điều đáng sợ.
Tôi thấy thế này là hoàn hảo rồi...
Nhưng biết nói thế nào đây...
Nếu không đào sâu suy nghĩ để vẽ,
người ta sẽ chẳng thấy nổi bóng dáng của cậu trong tác phẩm đâu.
Cậu 29 tuổi rồi phải không nhỉ?
Ở chỗ chúng tôi thì khó rồi đây...
Còn 26 ngày nữa là tới ngày khai mạc World Cup 2016 tại Đức...
Ngày nào những lời này cũng đi qua tâm trí tôi, "Giá như ngày đó mình làm như vậy...".
Nhưng chẳng bao giờ chúng định hình nghiêm túc để trở thành cái thứ được gọi là sự hối tiếc...
Đến rồi lại đi, chỉ là những lời ngụy biện.
Với tôi, tự dấn bước vào bên trong tâm hồn mình là một điều đáng sợ.
Em đi giao hàng.
Ừ, đi cẩn thận nhé.
Katagiri cũng đi giao hàng đây!
Ừ, đi cẩn thận.
Fujinuma-san, trên đường không được ăn mất pizza đâu đấy!
Không hiểu nổi.
Dạo này bọn nhóc đùa kiểu đó à?
Tôi không định ăn đâu.
Cô bé đó lần nào gặp cũng nói cùng một câu.
Mà thực ra chỉ nói mỗi câu ấy.
Chẳng có vẻ gì là có tình cảm đặc biệt với mình cả.
Đứa con gái kỳ quặc...
Mà mình cũng đâu thích thú gì con nít...
Không nhầm được.
Lại là nó.
Ở chỗ nào?
Là chỗ nào... có điểm bất thường?
Ê! Xe tải kia! Dừng lại!
Ê! Bác tài!
F-Fujinuma-san?
Cái gì thế...
Khốn nạn!
Đúng là không nên dây vào!
Nhưng mà...
Nhưng mà!
- Có sao không?! - Nguy hiểm quá!
Cái gì... đây...?
À... Luồng ký ức cận tử.
Thấy chưa hả?
Quả nhiên dây dưa với người dưng chẳng có lợi lộc gì.
Thôi kệ...
Mình có biến mất khỏi thế giới này thì...
Ơ kìa?
Mở mắt rồi.
Chào buổi sáng, Fujinuma-san!
Hai ngày rồi đó!
Katagiri... -kun?
Anh có biết mình là ai, hay lý do phải vào đây không?
Fujinuma Satoru, 29 tuổi.
Đuổi theo xe tải rồi gặp tai nạn.
Tốt rồi! Bác sỹ nói gần như không có vết thương nào.
Đúng là kỳ tích nhỉ!
Để em liên lạc với ai đó nhé?
Như bạn hay người yêu chẳng hạn?
Kệ đi, tôi chẳng muốn phiền ai cả.
Xoẹt xoẹt.
Cái gì thế?
Trò đùa thời Bình Thành à?
Tại vì anh cứ như đang được quấn một lớp màng mỏng.
Fujimura-san có vẻ không cởi mở với người khác nhỉ?
Tại chẳng thấy anh cười bao giờ.
Nhưng em thay đổi quan điểm một chút rồi.
Là gì thế?
Anh đã cứu đứa bé đúng không?
Em cũng ở hiện trường khi ấy.
Nghe nói tài xế xe tải đang trên đường thì đau tim mà chết.
Em đã nghĩ "Anh quan sát tốt thật".
Ăn may thôi.
Xe tải sau đó đâm vào một nhà kho,
nên thương vong chỉ có tài xế và Fujinuma-san.
Thương vong...
Em đã kể lại chi tiết cho trưởng quầy,
nên anh ấy nói "Không cần bận tâm tới cái xe máy và ô tô tông phải, cứ quay lại đây!"
Cám ơn.
A! Cười rồi kìa!
Katagiri-kun này, sao em lại đi làm thêm?
Ô, không ngờ anh lại hỏi thẳng thừng như thế.
Thế cơ à?
Ừm, lần đầu em bị hỏi câu này đấy.
Là vì em có một ước mơ.
Thế à.
Chỉ hỏi có thế thôi à?!
Này...
Khi nói với người khác về ước mơ của mình ấy...
chẳng lẽ em không nghĩ kiểu như "Không thành hiện thực thì làm sao đây" à?
Em không nghĩ chuyện đó là đáng xấu hổ hay gì hết.
Ngôn từ, trong lúc diễn đạt thành lời,
sẽ có cảm giác nó trở thành sự thực.
Những lời này...
Không hiểu sao lại cảm thấy rất hoài niệm.
Nhưng này, em không kể cho Fujinuma-san nghe đâu.
Chúng ta đâu có thân thiết gì.
Vậy em gọi y tá rồi về thẳng nhà đây.
Bái bai.
Đứa con gái kỳ quặc...
Tôi gọi hiện tượng ấy là "Revival".
Dù biết chẳng lợi lộc gì, tôi vẫn cứ dính vào nó.
Đại khái là quay lại khoảng thời gian từ 1 đến 5 phút trước,
và gặp lại cùng một cảnh tượng.
Lúc nào cũng là ngay trước khi có chuyện không hay xảy ra.
Bản thân tôi lúc đó đi tìm kiếm điểm bất thường, cứ như là có ai đó ép buộc "Ngươi hãy ngăn nó lại!".
Kết quả là, không biết bao lần tôi đã ngăn được những rắc rối.
Trong hầu hết trường hợp, chuyện xấu được cân bằng với chuyện tốt.
Thỉnh thoảng giống như lần này, người nhận lấy phần xấu là tôi.
Ô.
Về rồi à, Satoru.
Mẹ...
Mẹ ghé vào viện rồi, nhưng con thì đang ngủ,
chán quá nên mẹ về đây.
Đầu có bị làm sao không?
Không sao hết.
Làm mẹ thót cả tim.
Nghe bảo là tông trực diện luôn.
Cho nên tạm thời mẹ sẽ ở đây.
Thế là thế nào?
Đứa con trai đáng yêu bị đập vào đầu cơ mà.
Ít nhất cũng phải xem tình hình nó thế nào chứ.
Đã bảo con ổn mà.
Chăn đệm có mỗi một bộ.
Trong kho có túi ngủ mà, với mẹ thế là đủ.
Ra khách sạn ở đi.
Phí tiền lắm.
A, đúng rồi! Con trả tiền viện phí.
Cứ coi nó như tiền nhà đi.
Dù rằng là con ruột,
tôi cũng không thể tin nổi người này 52 tuổi, trông chẳng khác gì hồi xưa.
Satoru, tới Ueno không cần đổi tàu có được không?
Còn lâu, hóa ra mẹ tới đây ngắm cảnh à?
Mất công từ tận Hokkaido tới đây mà.
Với cả nhìn mặt con suốt ngày phát ngán lên được.
Còn chưa nhìn đủ một ngày đâu đấy.
Thôi, ăn cơm.
Xin lỗi, chiếm mất TV với chăn đệm của con.
Thôi, không sao ạ.
Thà thế còn hơn
là cứ phải rón rén khi đi vệ sinh lúc nửa đêm.
Này nhé, có đi lúc nửa đêm cũng không cần rón rén đâu.
Mẹ chẳng thức đâu mà.
Đồ yêu quái...
Xin chuyển sang bản tin tiếp theo.
Bé gái lớp 1 mất tích từ chiều qua, ngày mùng 8, tại thành phố Saitama...
đã được tìm thấy trên đường phố Yokohama vào sáng nay, vẫn bình yên vô sự.
Satoru này...
Cô bé được đưa đến một bệnh viện tại Yokohama, nhưng không phát hiện thấy thương tích.
Còn nhớ không?
Nhớ gì?
Vụ việc xảy ra gần chỗ nhà mình, hồi con lớp 5.
Đồn cảnh sát Ina cho biết, có một người đàn ông thất nghiệp
Con chắc chỉ nhớ lờ mờ thôi nhỉ.
sống tại quận Nishi, thành phố Yokohama, đi cùng bé gái tại hiện trường...
Người lớn chúng ta đã cố sống cố chết đấy.
Để loại bỏ từng ký ức nhỏ nhất của các con về việc đó.
Hồi ấy con đã gặp nguy hiểm biết không.
Hồi lớp 5...
Vụ bắt cóc...
Hai bạn cùng lớp... đã biến mất.
Chạy đi! Chạy, chạy, chạy đi!
Hồi còn nhỏ, một anh khoảng 20 tuổi tên là Yuuki hay chơi với tôi.
Tên thật chẳng phải là Yuuki,
vì anh ấy cứ luôn mồm "Dũng cảm, dũng cảm lên" nên tôi mới gọi vậy.
Đ-Để anh đoán bạn nào trong lớp em được quý nhất nhé.
Bạn đó lúc nào cũng tươi cười, lại giỏi thể thao.
Nói chuyện thì thẳng thắn, có lúc bông đùa,
nhưng là người nghiêm túc khi làm việc gì đó.
Giỏi quá.
Những người được quý mến đa phần là thế.
H-Hay là em thử bắt chước bạn ấy xem sao?
Một hay hai điểm cũng được.
Cố gắng hết sức không tỏ ra xấu hổ, dũng cảm lên.
Nửa năm sau vụ án, kẻ bắt cóc giết người hàng loạt đã bị tóm, là Shiratori Jun.
Người đó là Yuuki-san.
Tập 1
No comments yet. Be the first to leave one.