Prvních 200 řádků.
Đây có phải là quyền năng vĩ đại nhất vũ trụ không?
Một biến thể đào tẩu đã giết chết đội Minutemen của ta.
Dù biến thể này là ai, ta vẫn chưa thể tìm ra hắn.
TVA và các vị thần của Asgard, đều như nhau cả thôi.
Say sưa với quyền lực, mù quáng trước sự thật.
Time-Keepers đang theo dõi mọi khía cạnh của vụ này.
Hắn đang ẩn náu trong những ngày tận thế.
Anh là kẻ ngốc mà TVA đã đưa đến để săn lùng tôi à?
Tôi cho rằng đây là tôi đó hả.
Tôi sẽ lật đổ những Time-Keepers.
Tôi không quan tâm đến việc thống trị TVA.
Tôi đã cho hắn biết.
Nơi ở của Time-Keepers.
Anh muốn gì?
Không! Không! Loki, đợi đã!
Đợi đã! Loki, đợi đã!
Không! Chờ đã, Loki!
Ta có thể ăn vỏ khoai tây nướng hoặc cánh gà kiểu Buffalo...
Hoặc ta có thể ăn ở một nơi khác.
Sao cậu ghét chỗ này thế?
Tớ không ghét mà tớ sợ nơi này ấy.
Cậu có biết bộ y tế đã đóng cửa nơi này bao nhiêu lần không?
Đồ uống thì có vẻ ổn mà. Cậu có biết bộ y tế đã đóng cửa nơi này bao nhiêu lần không?
Đồ uống thì có vẻ ổn mà.
Chúa ơi!
Buốt não quá!
Cậu biết buốt não là gì phải không?
Lại nữa rồi.
Là khi cậu làm một hớp đồ uống thật lạnh...
Buốt não là do cái lạnh gây ra... Hiểu rồi.
Chờ đã, tớ nghiêm túc đó.
Cái lạnh thấm vào vòm miệng của cậu và làm các khớp thần kinh trong não cậu đóng băng.
Nên là ký ức của cậu cũng đóng băng theo đúng nghĩa đen luôn.
- Thần điêu đại bịp. - Đúng mà!
Được rồi. Thử xem. Bất cứ gì cậu đang nghĩ đến sẽ bị đóng băng luôn.
Tớ sẽ hỏi cậu một câu,
và cậu sẽ không thể trả lời cho đến khi các khớp thần kinh "tan" ra đâu.
Chơi luôn.
Được rồi, hỏi đi.
Có bao nhiêu người đang bảo kê cho các Time-Keepers?
Tớ xin lỗi, gì cơ?
Này, ta là bạn thân bao lâu rồi?
Quá lâu rồi luôn.
Nói thật thì, cậu biết cậu có thể nói bất cứ điều gì với tớ, phải không?
Tất nhiên rồi.
Sao cậu không cho tớ biết có bao nhiêu người đang canh giữ cho các Time-Keepers nhỉ?
Ờ thì có...
Nơi này, tớ...
Tôi nhớ, tôi biết nơi này.
Nhưng tôi không biết cô.
Không sao đâu. Cậu chỉ đang mệt thôi.
Đúng vậy. Có lẽ tớ chỉ đang mệt thôi.
Làm thế nào để tớ tìm ra thang máy đây?
Chúng được làm bằng vàng ấy.
Tất cả Minutemen đến kho vũ khí.
Bảo vệ dòng thời gian.
Tất cả Minutemen đến kho vũ khí.
Bảo vệ dòng thời gian.
Tôi không biết, thưa ngài.
Tất cả Minutemen đến kho vũ khí.
Bảo vệ dòng thời gian.
Này! Đứng lại!
Hỏi chút nhé.
Anh không có gì khác để làm à?
Thô lỗ quá.
Cô có chắc mình là Loki không?
- Anh đang cản đường tôi đấy. - Cô là nhiệm vụ của tôi đấy.
Tôi tưởng có lẽ ta có thể làm việc cùng nhau.
Nhưng giờ tôi thấy cô không hề biết nhìn xa trông rộng.
Vậy nên là hoặc cô sẽ sẵn lòng đi cùng tôi...
Hoặc không. Cách nào đi nữa thì đó là cách để tôi đến chỗ Time-Keepers.
Ôi Chúa ơi. Im đi!
Này!
Đến gần hơn là tôi sẽ giết hắn.
Thoải mái đi.
Bỏ chân tôi ra!
Tạm biệt nhé Biến thể.
Hết pin mất rồi.
Nó không hoạt động.
Phải rồi...
Đưa nó cho tôi. Anh còn không biết cách sạc pin cho nó.
Tất nhiên là có chứ. Cô đâu phải Loki duy nhất am hiểu công nghệ đâu.
Đừng bao giờ gọi tôi như vậy.
- Am hiểu công nghệ á? - Không, một Loki.
Vậy anh cũng chỉ là một ảo thuật gia toàn tập thôi hả?
Được thôi. Đến trò tiếp theo của tôi, tôi sẽ làm cô biến mất.
- Đó là một trong những sức mạnh của cô à? - Anh đã đưa ta đi đâu vậy?
Đồ ngốc! Đây là Lamentis 1.
Tôi chả biết nó nghĩa là gì!
Mặt trăng mà hành tinh kia sắp đâm vào và huỷ diệt tất cả.
Trong số những ngày tận thế được lưu trên cái TemPad đó, đây là cái tệ nhất!
Không ai sống sót mà thoát khỏi đây cả!
Coi chừng!
Xin lỗi, thưa quý cô. Tôi đâu có thời gian để xem tài liệu.
Tiện đây hỏi, tôi tưởng cô muốn tôi chết chứ.
Tôi không biết anh giấu cái TemPad ở đâu,
nhưng nếu anh ngỏm thì nó cũng ngỏm, và rồi tôi cũng ngỏm luôn.
Ở kia!
- Vậy bây giờ ta là một đội à? - Lạy Chúa, còn lâu!
Cúi xuống!
Không có cần anh phải giúp!
Cô kì quá đi!
Cô đang làm gì đấy?
Thế anh đang làm gì?
Cô đang cố bỏ bùa tôi à?
Không thành công đâu.
Tại sao? Vì anh là pháp sư à?
- Không, là bởi tâm trí tôi quá mạnh. - Được thôi!
Nghe này. Ta thực sự lại sắp choảng nhau ở đây nữa à?
Thế anh đề xuất gì nào?
Tôi không biết. Một thỏa thuận đình chiến thì sao?
Nghe này, chẳng ai trong chúng ta sẽ thoát khỏi tảng đá này
nếu ta không thể khởi động cái TemPad đó.
Anh đã giấu nó ở đâu?
- Trong tim tôi đây này. - Vậy thì tôi sẽ mổ nó ra.
Được đấy. Rất khôi hài. Hay đấy.
Phải, tôi có giữ cái TemPad,
nhưng tôi sẽ không giữ được lâu nếu cô cứ cố giết tôi.
Anh quả là xàm xí bởi anh cần tôi để sạc lại thứ đó.
Đó là lý do duy nhất mà anh cứu tôi ngoài kia.
Có lẽ thế thật.
Đúng vậy. Ý tôi là, chắc chắn rồi. Việc đó nữa.
Hoặc ta có thể tàn sát lẫn nhau ở đây trong cái lán khai thác bỏ hoang này.
- Cô thấy sao? - Cũng được thôi.
Kế hoạch mà anh làm gián đoạn là hàng năm trời ấp ủ đấy.
- Hàng năm trời! - Được rồi tôi hiểu.
Và ngay sau khi tôi bật được cái TemPad đó lên,
Tôi sẽ quay trở lại TVA để hoàn thành những gì tôi đã bắt đầu.
Tốt.
- Rồi tôi sẽ giết anh. - Hoặc tôi sẽ giết cô.
Cô đi đâu vậy?
Có nguồn điện ở đâu đó trên mặt trăng này.
Ta chỉ cần đủ để du hành xuyên chiều không gian và thời gian thôi.
Trời ạ!
Ừ.
Vậy kế hoạch là gì?
Có một thị trấn gần đây. Mà anh im đi có được không?
Chỉ vì tôi phải hợp tác với anh không có nghĩa là tôi muốn nghe cái giọng anh đâu.
Được rồi... Chậm lại đi, Biến thể.
Phần nào của cái chết cận kề mà anh không hiểu vậy?
Và đừng gọi tôi là "Biến thể".
Tôi xin lỗi, nhưng tôi không gọi một bản sao mờ nhạt nào đó của mình là "Loki" đâu.
Tốt. Bởi vì đó không phải là tôi nữa. Bây giờ tôi là Sylvie rồi.
Cô đã đổi tên cơ à. Xuất sắc đấy.
Nó gọi là bí danh.
Nghe không giống Loki cho lắm.
Thế à? Chính xác thì điều gì khiến một Loki là một Loki vậy?
Sự độc lập, uy quyền, kiểu cách.
Vậy mà anh lại làm việc cho đám cảnh sát thời gian nhàm chán và áp bức đó.
Tôi không làm việc cho họ. Tôi là một cố vấn viên.
Anh chẳng biết mình muốn gì.
Ồ, vậy hả? Thế còn cô?
Kế hoạch được ấp ủ nhiều năm trời của cô là phá hủy nơi đó,
tạo ra một cái máy hút bụi với công lực tối thượng, và cứ thế bỏ đi.
Tôi sẽ chả bao giờ làm điều đó cả.
Thế à? Thì tôi đâu phải là anh.
Giờ ta tập trung vào việc này được không?
Có vẻ như mọi người đã bỏ chạy rồi.
Nếu đúng vậy thì đó là trong vô vọng.
Ta còn bao lâu nữa?
Tầm khoảng 12 tiếng. Mọi thứ ở đây sẽ chỉ trở nên tồi tệ hơn thôi.
Nhiều thiên thạch hơn, các trận động đất trọng trường,
và tất nhiên, sự sụp đổ xã hội khi phải đối mặt với diệt vong.
Có thể sạc cái TemPad ở đó không?
Có thể.
Tôi chỉ đang kiểm tra khớp nối thôi. Đảm bảo là nó kết nối được.
Được rồi.
Được rồi. Đưa nó đây.
Tiếc ghê. Tôi không đưa nó cho cô đâu. Cô sẽ phải cố gắng hơn thế đấy.
Vậy thì anh cũng đừng đưa ra mấy cái ý tưởng "am hiểu công nghệ" của mình nữa.
TemPad cần một nguồn điện cực lớn, chứ không phải để bật đèn ngủ đâu.
Vũ lực không thay thế được mưu kế và kỹ năng ngoại giao đâu.
Nhớ rồi.
Thật đáng ngạc nhiên khi cô đi xa được đến như thế này đấy.
Xin lỗi vì vụ vừa rồi nhé.
Không cần. Tôi thích làm thế lắm.
Ồ...Tôi cũng vậy.
Nhưng tôi có thể đảm bảo rằng,
dù người quen của tôi có cư xử như một con thú vật...
chúng tôi không có ý xấu. Chúng tôi chỉ là những du khách mệt mỏi thôi.
Chắc là vậy rồi.
Chào em yêu.
Patrice à?
Đã lâu quá rồi nhỉ.
Em đẹp như...
Patrice chưa bao giờ nói một điều tốt đẹp nào trong 30 năm qua.
Các người không phải du khách, mà là quỷ dữ.
Đó là gì thế? Ngoại giao à?
- Hay là... - Đừng. Đừng nói nữa.
Đám quỷ các người muốn gì ở tôi?
Chúng tôi chỉ muốn hỏi một câu. Mọi người đâu hết rồi?
Chỗ con tàu.
Tàu sơ tán.
Một thứ như vậy sẽ có đủ điện để cấp nguồn cho cái TemPad.
Chúng tôi có thể đến đó bằng cách nào?
Ga tàu ở rìa thị trấn. Nhưng các người sẽ không bao giờ có được vé đâu.
Nào, đi thôi.
Im lặng!
Quay lại!
Có chuyện gì vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.