Prvních 200 řádků.
Dubai 4/7/2003
Cô định để tôi chờ bao lâu nữa?
Xin lỗi?
- Tôi sắp chết ở đó rồi. - Ở đâu cơ?
Đó, cạnh chỗ để món rau trộn khoai tây Ben Franklin.
Tôi xin lỗi nhưng chúng ta có biết nhau à?
Chắc chắn rồi. Ý tôi là, giờ thì chưa nhưng tốt nhất là có.
- Ray. Ray Koval. - Theresa Corrado.
- Rất vui được gặp cô. - Okay.
- Cho ngày Quốc Khánh. - Và anh nữa.
Xin lỗi. Tôi không biết có phải do cái đầu gối không, nhưng tôi thấy hơi bối rối.
Tôi nghĩ chúng ta đang tìm hiểu về nhau.
Không. Rất tiếc nhưng có lẽ anh say rồi.
Không. Nếu tôi say, tôi đã quyến rũ cô rồi.
Nhẹ nhõm quá nhỉ.
Nếu tôi say, tôi đã nói trông cô thật tuyệt vời
và việc cô đứng đây một mình là không thể tưởng tượng nổi.
Anh lúc nào cũng thế này à?
Không hề. Thỉnh thoảng thôi, nhưng lần này hoàn toàn khác.
- Khác thế nào? - Tôi không biết.
Có lẽ đó là thứ tôi đang cố tìm ra ở đây.
Trò chơi 2 mặt
5 năm sau.
-Anh đùa đấy hả? -Tôi đang hết sức nghiêm túc .
- Phía sau tôi á? - Hắn rẽ cùng phía với ta từ chỗ phố 6th.
Này, nếu đây là trò các anh hay chơi để làm mọi thứ thú vị hơn
thì tôi phải thú thật, nó hơi bị thảm đấy.
Đây không phải trò chơi, Ray. Chuyện thật đấy.
Tôi nói với anh rồi, đây là gián điệp kiểu cổ điển.
Qui tắc Moscow. Điệp viên trên đường phố.
Cách tôi bao xa?
Khoảng 3 mét phía sau. Chắc hắn phát hiện chúng ta từ chỗ khu trung tâm.
Anh biết hắn không?
Tôi đã từng thấy hắn rồi. Chắc chắn là người của Burkett & Randle.
Tôi nói với anh rồi mà. Bọn người này làm thật đấy.
Vậy nghĩa là chúng ta chuyển qua kế hoạch B nhỉ.
Làm thôi.
- Hắn ta mặc đồ gì? - Áo cổ cao xanh nước biển, áo khoác xám.
Làm tốt lắm, anh bạn.
Thằng cha này không làm việc một mình đâu, vậy nên để giúp anh cắt đuôi chúng
sẽ phải có chút ồn ào chỗ ngã tư tới đấy.
Anh muốn chơi hắn phát hay chạy luôn đây?
Tôi vẫn nghĩ anh đang đùa với tôi.
Chọn đi Ray?
Hoặc có thể anh chỉ muốn thử xem tôi có đáng với số tiền đó không.
- Thôi đi nào. - Chạy luôn.
Trời đất!
Để ý tí chứ. Đây là New York, okay?
Để tôi giúp.
Mở to mắt ra nhé!
- Anh có ở đó chứ? - Anh đang làm gì đấy?
Có vấn đề rồi.
- Tôi tưởng anh vẫn đang ở vị trí. - Có mà, lúc nãy thôi.
Vẫn còn 2 phút nữa.
- Hỏng việc rồi. - Anh nói cái gì cơ?
Bố trí lại cuộc hẹn đi.
Không. Không thể nào.
Ta bị phát hiện rồi. Cứ bước đi thôi.
Nghe này, tôi biết nó thế nào. Cậu mới vào đội, lại là nhiệm vụ lớn,
cậu muốn tạo ấn tượng tốt.
A lô, Ray?
Nhớ tôi chứ hả?
- Tất nhiên rồi. Chúng ta... - Lâu rồi phải không?
- Vâng! - Bắt được cô rồi.
- Xin lỗi, tôi chỉ... - Chỉ sao?
Tôi chưa nhớ ra anh.
- Né tránh hay đấy. - Xin lỗi?
Một cử chỉ nhã nhặn sẽ làm chuyện này thoải mái hơn.
- Sao tôi lại biết anh nhỉ? - Sao cô biết tôi á?
Ghê thật. Cô đóng kịch giỏi thật đấy.
Tin tôi đi, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này,
chúng ta sẽ ở đâu, tôi sẽ nói gì, cô sẽ nói gì.
- Nhưng tôi chưa hề nghĩ cô sẽ... - Tôi thực sự xin lỗi.
Cô thật sự muốn thế này hả?
Chắc chắn là anh đã nhầm tôi với ai đó rồi.
Tôi không biết.
Tôi không giỏi nhớ tên người. Đáng ra tôi nên thế. Tôi đã cố.
Nhưng nhớ khuôn mặt thì tôi khá hơn. Phải được đến điểm B, B trừ đấy.
Nhất là với những người đã từng ngủ với tôi.
Đó kiểu như là độc chiêu của tôi vậy.
Nghe này, tôi thật sự không rõ anh nghĩ tôi là ai, nhưng mà...
Cô đã quyến rũ tôi, cô đã lên giường với tôi,
đánh thuốc mê để lục soát căn phòng khách sạn của tôi.
Và thật kinh tởm khi biết rằng điều cuối cùng tôi nhớ được trước khi ngất đi
là tôi đã thích cô nhiều thế nào.
Thôi được. Anh trông không giống bị điên
là lí do duy nhất tôi không
- gọi cho bảo vệ, nhưng... - Tôi không thể tin được cô lại xử sự thế này.
Đợi chút. Đây là một trò đùa đúng không?
Cô có biết tôi đã tốn bao nhiêu thời gian vì cô không?
Tôi trúng thưởng cái gì à?
Tôi thức dậy sáng hôm sau, trở lại lãnh sự.
Tôi đã phải rất vất vả mới lấy được danh sách khách mời.
Tôi tốn tiếp 24 giờ để tìm hiểu
liệu cô làm việc cho Mossad, Syria hay Nga.
- Và kết quả là? - Cô vẫn làm việc cho CIA à?
Tôi nghĩ ta hết chuyện rồi đấy.
Lãnh sự quán Mỹ, Dubai, cô và tôi, ngày 4/7/2003.
Đi làm phiền người khác đi.
- Cốc-tai margarita loại đỏ, trắng, xanh. - Tránh xa tôi ra.
Tôi đeo bao đầu gối, cô đeo nhẫn ngón chân. Đó là chiếc nhẫn ngón chân đầu tiên tôi thấy.
Anh còn đi theo nữa là tôi hét lên đấy.
Tôi đã phải dùng hết các kì nghỉ để tìm cô. 5 năm liền.
Và cứ mỗi khi có đợt đánh giá công việc...
- Tôi cảnh cáo anh lần cuối. - ...tôi lại phải nhìn bọn họ
bật ảnh cô lên màn hình và nói,
"Thế nào Ray, có muốn trình bày gì với chúng tôi về Dubai không?"
- Anh đang quấy rối tôi đấy! - Vậy rốt cuộc cô là ai chứ?
Ôi không. Cô?
- Cô là người giao hàng. - Anh là người liên lạc của tôi sao?
Anh cứ làm như tôi phải xin lỗi anh vậy.
Tôi chẳng quan tâm.
Anh nên ý thức được là mình đang làm một nhiệm vụ quan trọng chứ.
Tôi có thể thấy cô đang hối hận.
Một đặc vụ của MI6 mà lại dẫn một cô gái mới gặp ở một bữa tiệc đại sứ quán
về phòng khách sạn nơi anh ta để một cái va li không khóa
- chứa đầy tài liệu về hệ thống phòng thủ hàng không Ai Cập. - Họ bảo cô lên giường với tôi à?
Tôi cần chỗ tài liệu đó. Tôi nghĩ mình ở lại chỗ anh càng ít càng tốt.
- Ôi trời ơi. - Sao anh lại tham gia được dự án này nhỉ?
- Cô là điệp viên hai mang. - Mà ai là người thuê anh vậy?
- Tôi không thể tin nổi. - Sao anh có được công việc này?
Nghe cho rõ đây. Cái ngày tôi rời khỏi MI6,
15 công ty lớn đã cầu xin tôi làm việc cho họ.
Vậy anh chọn nhầm chỗ rồi. Nhưng chắc anh cũng quen thế rồi nhỉ.
- Tôi có một cuộc họp sau 12 phút nữa. - Món hàng đâu? Đưa nó cho tôi.
- Quên đi. Tôi không làm việc với anh. - Gì cơ?
Anh nghĩ tôi sẽ để anh là người liên lạc của tôi á?
- Anh chưa đủ trình đâu. - Chưa đủ trình?
Thưa quý cô, tôi đã làm việc ở Yemen, Athens và Cairo đấy.
Tôi được thăng chức và tặng huân chương ở mọi chỗ từng làm.
Bảo Duke gửi người khác đi.
Nghe này, tôi biết cô rất thạo việc này,
nhưng tôi làm nghề này cũng đã 12 năm.
Vậy anh làm cho Equikrom bao lâu rồi?
- Đủ lâu. - Là bao lâu?
3 tuần.
3 tuần? Như mọi ngày vậy.
Suốt 14 tháng qua tôi đã làm gián điệp bên Burkett & Randle.
Tôi làm trợ lý giám đốc của phòng Công tác phản gián. Tôi dính rất sâu vào rồi.
Vậy nên hãy nói thẳng nhé. Tôi là người quan trọng ở đây. Anh chỉ là người nhận hàng thôi.
Và thứ duy nhất anh nhận được là một lời nhắn.
Nhắn Duke là tôi không muốn thấy anh nữa.
Tôi làm việc này đủ lâu để hiểu. Chỉ có 2 cách thực hiện.
Hoặc là cô mang hoa cho họ
hoặc là cô treo chúng vào gót chân họ ngoài cửa sổ.
Giờ thì có thể cô đã quen với việc cho chân ra ngoài nên cô không nhận ra,
nhưng cô bị lộn ngược rồi, cô em ạ.
Cô là của tôi rồi.
- Anh có 10 giây để bỏ tay ra khỏi người tôi. - Không thì sao? Cô sẽ không làm bạn với tôi nữa à?
Tôi thích công việc này. Tôi thích cả tiền, thời gian có được từ nó.
Thế nên tôi sẽ không đi đâu cả, và cô phải chịu đựng đi
vì nếu cô nhắc lại lần nữa rằng cô không muốn làm việc với tôi
hoặc chúng ta đã gặp từ trước hay để người khác làm sẽ tốt hơn,
nếu tôi bị mất công việc này vì bất cứ lí do nào,
Tôi sẽ gọi thẳng tới lũ chết tiệt ở Burkett & Randle
và kể cho chúng về tên gián điệp Equikrom đang ẩn mình ở đội an ninh của chúng.
Công sức 14 tháng mà đổ đi thì tiếc lắm nhỉ?
Vậy nên món hàng của tôi đâu?
Nói với Duke đây là thứ anh ta đang chờ.
- Anh làm hỏng vụ này, tôi cho anh sống dở chết dở đấy. - Tôi tưởng cô đã làm rồi chứ.
Vẫn không muốn xin lỗi tôi sao?
Okay. Cám ơn.
Chính xác thì cô ấy đã nói gì? Chính xác từng từ ấy.
Cô ấy nói, "Nói với Duke đây là thứ anh ta đang chờ."
- Anh muốn mở nó ra không? - Làm đi.
Bình tĩnh. Cứ... kéo nó ra.
- Chậm thôi, chậm thôi. - Duke.
Được rồi, cứ tiếp đi.
Pam, Pam, nhẹ nhàng thôi, đừng làm rách nó. Pam, Pam, Pam, Pam, cẩn thận.
- Trời đất, Duke, đừng có táy máy nữa. - Cứ...
Làm gì đó có ích đi. Đi kiểm tra dấu vân tay của Tully ấy.
Nhìn này.
Vậy vụ này lớn chứ hả?
- Tôi phải gọi cho Garsik đây. - Yeah.
Đi nào. Nối cho tôi một đường dây an toàn đến Equikrom.
- Anh khỏe chứ? - Vẫn khỏe. Cô thì sao?
Houston. Ảnh chụp cuối tuần trước.
Chúng là ai?
Ngoài những lúc bán thuốc kích thích thì chúng là các nhà nghiên cứu nước hoa.
Theo dõi chúng đi.
Điều phối viên khu chợ West Coast của khu vực Floor Wax.
Nộp đơn xin thôi việc sau bữa trưa hôm thứ 6.
- Điều không ngờ hả? - Đúng vậy.
3 đứa con đều học trường tư, hắn ta vừa phải cầm nhà,
- vợ hắn lại mắc bệnh tim nữa. - All right.
Thu thập các tài liệu về tài chính, điện thoại, email cũng như tình hình bệnh của vợ hắn.
Phó chủ tịch thường niên của Medical Disposables Hắn ta gọi hôm Chủ nhật,
báo mất laptop ở sân bay Denver.
Sao gã này trông quen thế nhỉ?
Chiếc vali của hắn ta chứa đầy các dự án bán hàng bị ăn cắp năm ngoái.
- Hắn cũng chính là người mua chiếc thuyền à? - Đúng vậy.
- Cho một đội theo dõi hắn ngay tối nay. - Tôi làm việc đó từ sáng rồi.
Chúng tôi đang họp.
Bây giờ? Tất cả mọi người á?
Họ có nói tại sao không?
Ông Tully đang xuống đấy.
Ông ấy muốn tất cả mọi người tập hợp sau 5 phút nữa.
Dick, lịch của anh hôm nay kín hết rồi.
Biết sao được, chuyện quan trọng đang đến mà.
Buổi họp giới thiệu sản phẩm dầu gội trị gàu lúc 3 giờ.
No comments yet. Be the first to leave one.