Prvních 200 řádků.
Tôi không bao giờ quên được buổi sáng đó.
Ngày 16 tháng 3 năm 1968
Tôi vẫn nhìn thấy sự tàn ác với tôi, gia đình tôi và người dân đất nước tôi.
Tôi vẫn nhìn thấy những thanh niên, những cụ già
và những đứa trẻ, rất nhiều đứa trẻ.
Tôi thấy cơ thể họ bị xé thành từng mảnh dưới mũi súng máy của lính Mỹ.
Tôi vẫn nhớ dáng vẻ của những tên lính đó.
Sự tàn bạo không lý do và tiếng cười man rợ của chúng khi giết người.
Tôi nhớ những xác chết đỏ thắm vì máu của chính họ.
Đó là ngôi làng của tôi. Nhưng với lính Mỹ, đó chỉ là
thôn Mỹ Lai 4.
Địa điểm: Đông Bắc Quảng Ngãi, miền Nam Việt Nam, ngày 14/3/1968
Trông như những đứa trẻ vào buổi sáng.
Khi mắt trời lặn, chúng bắt đầu xuất phát.
Đó là những tên du kích da vàng.
Cứt thật.
Anh biết gì không?
Trước khi khởi hành, tôi đưa tất cả dụng cụ cho Walter.
Ý tôi là anh ta ở với tôi cả tháng trời nên tôi cho anh ta hết.
Cả đồ đạc lẫn tiền.
lm đi Ryan, sau 2 tháng ở cái chốn bùn lầy chết tiệt này
anh sẽ gặp lại hắn và đòi lại đồ đạc.
Tôi thích nhìn thấy cậu câu cá trê lắm.
Nhảm nhí, anh không thể bắt cá trê bằng cách đó.
Stanley, nói cho mấy gã này biết về ả gái điếm tàn tật của anh đi.
Anh bạn thất tình này đã trở thành bạn thân của mấy ả điếm Việt Nam.
Chắc anh ta đã cưỡng bức cả cái làng này.
Khốn kiếp, im hết đi.
Đừng có chọc tôi.
Coi nào anh bạn thất tình, kể họ nghe đi.
Anh biết hết rồi, không có gì mới cả.
Nói tiếng địa phương đôi khi cũng hay nhỉ.
Dẹp cậu và câu chuyện nhảm nhí của cậu đi.
Tôi đã ở ngôi làng đó cùng Stanley.
Ả điếm đó thật dễ gạ gẫm.
Ả thích cánh tay rắn chắc và tính cách mạnh mẽ của người lính.
Bắt cá trê cũng tốt đấy.
Tốt, vậy là có thêm người giúp rồi.
Cẩn thận!
Nằm xuống!
Tôi thấy nó rồi.
Cái quái gì đang rơi xuống thế!
Vì Chúa, hãy bắn đi!
Tôi thấy rồi.
Chạy đến đó mau.
Mọi người chạy đến đó nào.
Chạy đi!
Chạy! Chạy!
Thấy chưa Trung sĩ, bọn chúng rất xấu xa.
Lúc khác hẵng nói đồ ngốc.
Hãy cử ngay nhóm thứ hai sang đó.
Chúng ta sẽ lẻn ra sau tiêu diệt chúng.
Tất cả ở lại.
Tất cả ở lại đây.
Tại sao?
Cử 1 đội sang đó nhử chúng.
Không đời nào.
Ryan!
Trung sĩ! Hãy giúp Emerson.
Chúng ở cách đây 60 dặm.
Chuyện này chưa từng xảy ra.
Tôi không biết phải làm gì, khỉ thật.
lm đi, ở đây đã rối lắm rồi.
Anh tôi sẽ không tha thứ cho tôi.
Vì Chúa, mọi người nghe hắn nói gì không?
Cậu sợ đến điên rồi hả?
Đừng có tạo áp lực nữa.
Chắng giúp được gì đâu.
Khỉ thật.
Dũng, không chơi ở đây được đâu con.
Dũng, ra đi con.
Đi thôi mẹ, con muốn chạy vòng vòng.
Kiên nhẫn 1 chút nào.
Dù gì bố cũng có ở đó đâu.
Con nghĩ vậy sao?
Bà nội nói thế, bà không bao giờ nói dối.
Giờ bố là chim rồi, bố đang bay trên trời.
Cái này đâu phải bầu trời.
Chút nữa chúng ta sẽ đi, kiên nhẫn đi con.
Dùng điện đàm gọi máy bay trực thăng đi.
Tôi biết phải làm gì. Tôi sẽ tìm ra cách ngay thôi.
Chúng ta đã ở đây hơn cả tiêng rồi. Anh nghĩ ở đó có bao nhiêu tên?
5, 10 hay 1,000 tên?
Hỏa lực của lính thủy đánh bộ Mỹ đủ sức đánh bại những tên da vàng này.
Nêu họ quá mạnh anh nên gọi hỏa lực trên không hỗ trợ.
Anh chẳng thể nổi tiếng vì đấu tay đôi với chúng đâu.
Tôi muốn cho 3 người tiên lên ngay.
Ryan có thể gọi cứu viện, anh nên cân nhắc kĩ.
Không, tôi muốn họ phải tiến lên.
Ngay bây giờ.
Hãy chạy đến phía kia, bọn họ sẽ hỗ trợ chúng ta.
Bọn chúng di chuyển rồi.
Chúng ta phải đi khỏi đây
và quay về con sông.
Trung sĩ còn Ryan thì sao?
Cậu ta tiêu rồi.
- Nhưng Trung sĩ... - Cậu ta chết rồi.
Chúng ta phải rút lui khi còn có thể.
Mọi người theo tôi.
Chúng ta biến khỏi nơi này và quay về con sông, hiểu chứ?
Rõ!
Đi thôi!
Tôi đang ở phía trước, anh ở đâu?
Đừng làm thế.
Đừng cố tỏ ra anh hùng.
- Đó là bạn tôi. - Người bạn đã chết.
Làng Mỹ Lai, miền Nam Việt Nam.
- Để tôi giúp anh. - Tôi tự lo được.
Chúng ta có thể đi vòng qua điểm phục kích và quay về nơi đóng quân.
Trên này.
Đi thôi.
Tiến lên phía trước. Theo hướng của tôi. Tản ra.
Cúi xuống. Tản ra.
Đi tiếp đi.
Đi sát nhau nào.
Chúa ơi!
Khỉ thật!
Khỉ thật. Mọi người nằm xuống.
Nằm xuống!
Ở yên đây. Không ai di chuyển cả.
Ở yên đó và nằm sát xuống.
Có mìn ở đây.
Chúng sẽ xé xác anh ra.
Phải. Cám ơn vì đã nói cho tôi biết vào lúc này.
Bọn du kích khốn kiếp, ta sẽ giết hết chúng mày.
Chúng ta phải cứu người bị thương ngay.
lm hết đi, tôi phải suy nghĩ.
Tôi phải tìm đường ra khỏi nơi khốn kiếp này.
Anh không thấy chúng ta không còn đường nào để đi à?
Anh nói đúng đấy.
Tôi không muốn chết ở đây.
Tôi nói lần cuối đấy Trung sĩ. Tôi mới là người ra quyết định. Tôi là chỉ huy.
Đừng có la nữa, im đi.
Vậy anh có đưa chúng ta ra khỏi đây được không, chỉ huy?
Với những gì đang diễn ra, anh giúp chúng tôi thoát được chứ?
- Dừng lại, có mìn. - Lùi lại, cánh đồng có mìn.
Ở yên đó, cúi thấp xuống. Cúi đầu thấp xuống.
Với cái bãi mìn này, tôi nghĩ mình phải tự cứu lấy bản thân thôi.
Cứ đi đi anh bạn.
Tôi không muốn ở đây để mất mạng vì anh.
Đi đi. Chúng tôi không cần thêm người chết. Chạy ngay đi.
Ở yên đó đi đồ khốn.
Nêu chúng bắt được cậu thì tất cả đều chết.
Anh tìm được cách gì chưa?
Anh ta đang bị thương, cần phải đưa anh ta đi khỏi đây thật nhanh.
Chúa ơi, chúng ta bị kẹt ở đây mà anh còn lo cho tên khốn đó à?
Tôi chỉ muốn tất cả còn sống.
Con để nó tự do quá, như thế không tốt.
Con gái con có thể nghĩ thế giới này là dành cho nó
và mọi thứ đều có thể đạt được.
Nó sẽ sớm muốn đi khỏi làng Mỹ Lai.
Thằng Dũng cũng sẽ giống vậy. Như thế không tốt.
Không tốt.
Ai cũng có lúc như thế.
Được nuôi dưỡng tốt và biết kính trọng
là nền tảng cho cuộc sống.
Nó có thể dài hoặc ngắn.
Các con của con không được nuôi dạy như thế.
Cha chúng đã chết gần 2 năm rồi.
Và con vẫn chưa chỉ dạy chúng nó.
Ngày nào đó, con sẽ hối tiếc vì luôn để chúng làm những gì mình muốn.
Ta đã làm lại cánh buồm.
Chỉ cần thả xuống nước là nó có thể nổi được.
Cha con đã làm rất tốt.
Dũng đã 6 tuổi rồi, nó có thể chơi mà không làm gãy chiếc thuyền.
Chỉ cần dạy Dũng làm theo ý nguyện của cha nó.
Con đã thấy con gái ta rồi đó. Chúng ta có thể giúp đỡ lẫn nhau.
Và mọi việc rồi sẽ ổn.
Con chỉ nghe được đài của Mỹ ở boong-ke.
- Đâu ai ép con nghe nhạc Mỹ. - Nhưng con thích nó mà mẹ.
Con không thể luôn làm những gì mình muốn. Hãy noi gương mẹ này, luôn là một đứa con lễ phép.
- Con có mà. - Con chắc không?
Bà bắt mẹ làm thế phải không?
- Bà con không bắt mẹ làm thế. - Có lẽ mẹ không thấy con đã lớn rồi.
Con vẫn là 1 đứa con nít.
Mẹ ơi, mẹ phải thấy rằng con không phải là con nít.
- Chứng minh đi. - Mẹ!
Ai đó giúp tôi với! Chân của tôi!
Ai đó cứu với! Chúa ơi!
Chân của tôi!
Quăng sợi dây cho anh ta đi.
Trung sĩ!
Bắt lấy này!
Tôi sẽ kéo cậu ra.
Cột dây quanh người và giữ thật chắt.
Cố lên anh bạn.
Mấy quả mìn khốn kiếp.
Mọi người. Chúng ta phải đi
về căn cứ thật chậm thôi.
Đi nào.
Cậu đã làm hết sức có thể rồi.
Hawk, Wood, Carter, vào vị trí.
Cúi thấp xuống.
Chúa ơi, là Ryan.
Mìn sẽ giết chúng ta chứ không phải những tên du kích.
Chúng sẽ giết hết chúng ta.
- Carter, có lẽ anh ta còn sống. - Anh điên à. Nêu chúng thấy ánh đèn thì ta chết chắc.
Cẩn thận đấy Đại úy.
Đừng để ngôi làng Mỹ Lai này đánh lừa.
Bọn Việt Minh đã giết người đưa tin của ta.
No comments yet. Be the first to leave one.