Specials

Informace o verzi

TheStoryOfMingLan 2018 China Ep51 vie
Komentář od tavanthuc_a11
[Sub cho bản 4K

Tagy

other
Zveřejněno: 2019-01-28
Stažení: 42
Pro sluchově postižené: No

Náhled titulků v jazyce Vietnamese

Prvních 200 řádků.

Cố hầu gia ép mẫu tử ta chia cắt.

- Tình mẫu tử thiêng liêng. - Đừng nói nữa.

Tránh ra! Tránh ra!

Cố hầu gia ép mẫu tử ta chia cắt.

Tình mẫu tử thiêng liêng.

Hắn cướp đi con gái của ta.

Bây giờ còn đòi con trai ta.

Ông trời ơi!

Dưới chân thiên tử, trong thành Đông Kinh

làm uý nhân đương triều,

táng tận lương tâm!

Tránh ra!

Kể chuyện hay như vậy

cô nên đến chốn ăn uống làm thuyết thư mới phải.

Hôm đó, Hầu gia đuổi ca ca của ta đi.

Rồi ép ta vào Hầu phủ.

Bây giờ hắn đợi ta sinh con xong

không chịu cưới ta về.

Hắn đuổi ta đi là được rồi. Ta cũng đành nhận.

Nhưng hắn còn cướp con của ta.

Con cái là mạng sống của ta.

Dung Nhi ơi!

- Đừng nói nữa, đi thôi. - Tránh ra.

- Mau đi thôi. - Đi ra.

- Hắn ức hiếp người! - Để cô ta nói xong đi.

- Giải tán hết đi. - Thảm quá.

Ta nói cậu biết còn là người của Hầu gia đó.

Trong tay có chút tiền,

cậy thế ức hiếp người, táng tận lương tâm.

- Dung Nhi! - Đừng nói nữa, đi thôi.

Con ở trong Hầu phủ đó còn không biết

bị Hầu tước nương tử đó hành hạ thế nào nữa.

Nghề muối, trà, rượu, sắt

vốn là các ngành nghề quan trọng của triều ta.

Nhưng hiện giờ thuế muối mập mờ,

số lượng thu nạp không khớp với thực tế.

Khó điều tra rõ ngay được.

Triều đình còn không có sự chuẩn bị,

chỉ e sau này lợi tức giảm đột ngột,

gây ra đại hoạ.

Ta biết rồi.

Bản tấu của khanh gia, trẫm đã nhận rồi.

Đợi trẫm điều tra mấy nơi,

rồi sẽ đưa ra quyết định.

Thần muốn tố giác điện tiền ti,

phó chỉ huy sứ,

Ninh Viễn Hầu tước Cố Đình Diệp,

đạo đức không trong sạch, làm bại hoại quan uy,

bôi nhọ triều cương tân triều.

Mấy chuyện rắc rối, trong nhà khanh

khiến cho cái thành Biện Kinh này ai ai cũng biết.

Còn thú vị hơn cả mấy câu chuyện thuyết thư.

Khanh có muốn giữ thể diện cho triều đình,

giữ thể diện cho trẫm không?

Bệ hạ.

Người khác không biết chuyện của thần,

người còn không biết ư?

Lúc trước sở dĩ thần quen biết được bệ hạ,

là do bị ả độc phụ đó hãm hại, cướp đi con của thần.

Chẳng phải người còn giúp thần tìm một thời gian ư?

Từ khi thần lấy con gái của Thịnh gia,

không hề có chuyện trăng hoa nữa.

Ai biết được có phải khanh thấy dung mạo xinh đẹp của cô ta,

lại muốn nối lại tình xưa, rồi bị cô ta hại lần nữa hay không.

Giờ không còn ở phủ đệ ngày xưa nữa.

Có bao nhiêu việc như vậy, khanh…

Cả con nữa.

Hai người chẳng chịu sản sẻ âu lo cho trẫm.

Suốt ngày giống như người rảnh rỗi vậy.

Một đống chuyện lớn như thế

đến trước mặt trẫm còn ra thể thống gì?

Phụ hoàng, chuyện này cũng không thể trách Trọng Hoài.

Huynh ấy bị ả nữ nhân đó đâm vào ngực một nhát,

còn niệm tình con cái,

mới không nhốt cô ta vào Khai Phong phủ.

Đúng vậy ạ.

Làm thành ra như vậy

sao không áp giải cô ta vào nha môn?

Bệ hạ! Tuyệt đối không thể ạ.

Giải vào nha môn, khó tránh khỏi thẩm vấn công đường.

Một khi thẩm vấn sẽ rắc rối lắm.

Hơn nữa, đây là một món nợ cũ không rõ ràng.

Chuyện này... thân là thái hậu đứng đầu nội cung

kiểu gì cũng sẽ cho người nghe ngóng sự việc.

Như vậy,

sẽ thêm phiền phức cho bệ hạ.

Nói giống như khanh đã lập công vậy.

Đa tạ bệ hạ khen ngợi.

Giờ không phải cũng thế cả sao?

Gây loạn tới cả buổi triều sáng. Làm mất mặt biết bao.

Chuyện vớ vẩn này vốn dĩ là độc phụ đó ác ý hãm hại.

Đám quan đó vốn là kẻ cố chấp.

Nhi thần đến Hầu phủ tra hỏi,

Trọng Hoài để lộ ra,

vết thương ở trước ngực,

bọn họ đều chẳng thèm quản.

Bây giờ,

chỉ là lời nói của nhà Tiểu Tề đại nhân thôi.

Theo nhi thần thấy đuổi ả nữ nhân kia ra khỏi kinh,

sau đó để Trọng Hoài, nhờ nhà họ hàng đó tha cho.

Chuyện kia tự khắc cũng qua đi.

Ta đã phái người đuổi ả độc phụ đó ra khỏi thành.

Chuyện sau đó huynh đừng lo nữa.

Giờ đại nương nương nhiều mưu tính,

Lúc này, chúng ta không được để bà ấy bắt được điểm yếu gì.

Sao có thể không lo chứ?

Ta thả độc phụ đó đi là để cô ta đi tìm Xương Nhi.

Tiện thể ta lần theo manh mối đi tìm con trai mình.

Huynh có từng nghĩ thế này chưa?

Độc phụ kia quỷ kế gian xảo, mở miệng là nói dối,

khẩu Phật tâm xà, tính kế từng bước.

Hơn nữa còn rất tàn độc.

Cho dù huynh tìm được Xương Nhi, nó đi theo cô ta mấy năm rồi,

huynh có thể an tâm, nuôi trong viện của huynh sao?

Tuy mẹ đẻ của nó là một độc phụ,

nhưng người cho cô ta vào nhà, người sinh con với cô ta là ta.

Nếu có sai cũng là sai của ta.

Không phải lỗi của con trẻ.

Người sống ở đời

làm sai thì phải nhận,

thì phải sửa, phải bù đắp.

Trên người Xương Nhi dù sao cũng có huyết mạch của ta,

cũng không hoàn toàn giống độc phụ kia.

Nếu nó thật sự bị dạy hư,

sau này ta cũng không nương nhẹ với nó.

Nhưng chỉ cần còn một tia hy vọng,

ta phải cứu con trai ta.

Huynh đừng quên đến Tề gia nói mấy lời mềm mỏng.

Dù gì cũng là thân thích.

Không đến mức náo loạn, đến khó coi như thế.

Tề tiểu công gia viết bản tấu này quả thực lời lẽ sắc bén.

Nhưng quan gia lại không nói gì cả.

Độc phụ đó cũng bị đuổi ra ngoài rồi.

Thái phu nhân,

ván cờ này ta sợ là bỏ đi rồi.

Chúng ta và Dương Châu phí công vô ích rồi.

Bà cũng già rồi.

Tin tức cũng không được nhanh nhạy nữa.

Thái phu nhân đã biết được gì rồi sao?

Quan gia ở trên triều

mặc dù không nói gì cả,

nhưng vừa hạ triều đã giữ nó lại,

mắng cho một trận.

Thật sao?

Nhưng đáng quý không phải tin tức này.

Mà là người truyền tin tức.

Bà đoán xem là ai?

Nô tỳ làm sao biết được ạ.

Nhất định là tâm phúc của thái phu nhân rồi.

Tâm phúc của ta chỉ có bà thôi.

Đừng có ghen tỵ như vậy.

Người truyền tin...

là tam nhi.

Tam công tử?

Tam nhi đi uống rượu,

gặp được Chu nội quan,

tin tức do Chu nội quan nói.

Tam nhi có được tin tức liền cưỡi ngựa đến viện kế bên,

uống rượu với nhị ca của nó.

Vị Chu nội quan bên cạnh thái hậu ư?

Giờ bà biết chỗ đáng quý của tin tức này rồi chứ?

Thái hậu nương nương cố ý truyền tin ra ngoài.

Nếu thái phu nhân có được viện trợ của thái hậu nương nương

vậy thì chẳng cần mất nhiều công sức rồi.

Cố Đình Diệp là trọng thần của quan gia.

Càng được coi trọng,

thái hậu càng xem nó như cái gai trong mắt.

Giống như trà này,

bà càng muốn nó ngấm,

càng phải kiên nhẫn khuấy.

Không được vội.

Cũng không được chậm.

Không những trà phải tốt,

mà cây cọ trà này cũng phải đến phụ.

Tề tiểu công gia đó sau này không thấy trời

là phải tìm nhị công tử gây phiền toái.

Thương của Trọng Hoài đúng là oai phong như hổ.

Là thương của công gia tốt.

Công gia, ta đã uống trà một chập, cũng thay hết hai ngọn đèn.

Trời sắp sáng rồi

công văn của tiểu công gia vẫn chưa làm xong à?

Cậu nhóc này, chỉ tổ nói đùa.

Giờ là giờ hợi ba khắc, mới đến nửa đêm.

Gần đây được đại nội coi trọng nên mới hơi lắm công văn, văn thư.

Quan gia coi trọng.

Công sự thiên gia, không dám lơ là.

Vậy quan gia coi trọng Nguyên Nhược

cũng không chỉ một ngày.

Không biết chừng mai lại nhiều công văn hơn thì sao?

Cái này…

Hay là...

- ta đi xem giúp Nguyên Nhược. - Đừng, đừng.

Thư phòng có nhiều văn thư, e là không tiện.

Cũng phải.

Thấy hôm nay trời đã tối,

ta không về nhà, chỉ sợ gia đình thấp thỏm lo lắng.

- Hay là mai ta lại tới? - Được, để ta tiễn Trọng Hoài.

- Được, công gia xin dừng bước. - Mời.

Nguyên Nhược.

Mau, mau chặn cậu ta lại!

More Vietnamese subtitles for The Story of Ming Lan

Komentáře

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left