Prvních 200 řádků.
Chú ý chuyến bay đến Quảng Châu 215 hành khách.
Chuyến bay đến Quảng Châu khởi hành lúc 11:45 sắp được cất cánh.
Cơn đói ăn mòn tâm hồn tôi.
Một trận mưa lớn ở Bắc Kinh.
Như thể đang nuốt một món súp lạnh,
những chuyến tàu điện ngầm như đang nuốt chửng con người ở đây.
Thành phố khắc nghiệt làm con người ở đây trở nên vô cảm.
Tôi cũng nằm trong số đó.
Trải qua một vòng đời tẻ nhạt và cố gắng lấy lại những gì tôi đã ấp ủ,
tôi cảm thấy như đang thất lạc thứ gì đó.
Ngày tháng trôi qua, tôi gần như mất hương vị của quê nhà.
Cái hương vị mà tôi mất đi, dường như nó đang ám ảnh tôi.
Kỉ niệm đó, nó đã đi đâu?
Cứ mỗi khi đổi mùa, tôi lại nhớ món mì gạo của quê hương tôi.
Thứ cho tôi sức mạnh, đó là nguyên liệu có thành phần theo mùa,
Mì San Xian.
"MÌ GẠO"
Đối với nhiều người ở Hồ Nam, một ngày mới bắt đầu
bằng một tô mì thơm ngon, nóng hổi,
ai cũng chảy hết mồ hôikhi húp nước súp.
Hai tô.
Cảm ơn cô.
Kỉ niệm thời thơ ấu của tôi bắt đầu với quán mì không có bảng hiệu này.
Chào buổi sáng.
Xiao Ming à.
Bà nội!
Mì gạo ở đây được làm thủ công.
Đó là tô mì trong suốt và tuyệt đẹp.
Khi nhai sợi mì, bạn sẽ cảm giác như
nó đang nói với bạn rằng hãy bắt đầu ngày mới từ từ và cẩn thận.
Đây là bà nội của tôi.
Bố mẹ tôi đều đi làm,
nên tôi ở nhà với bà cả buổi sáng.
Chúng tôi ăn mì San Xian.
Tôi luôn phát điên vì món mì đó.
Nấm được thái mỏng và tươi,
được trộn chung với kikurage.
Hòa quyện cùng với nước súp, tạo nên hương vị không thể cưỡng lại được,
hương vị có thể làm tan chảy mọi trái tim.
Thật là.
Hơi nước ấm áp chạm vào da tôi, hương thơm của món súp,
âm thanh khi nhai.
Không có từ nào có thể diễn tả được khoảnh khắc đó.
Vẫn còn nhiều bí mật bên trong hương vị thơm ngon của nó.
Thịt và nấm được băm nhỏ với nhau,
trứng rất mềm và mịn,
trộn lẫn với mì xuống cổ họng.
Và hương vị được tăng cường bởi súp có màu hổ phách.
Những cửa hàng khác đôi khi sử dụng bột ngọt.
Nhưng cặp vợ chồng ở cửa hàng này,
sử dụng các nguyên liệu thiên nhiên để làm ra một tô mì gạo thơm ngon.
Cháu cứ ăn bao nhiêu tùy thích.
- Cháu muốn ăn thêm tô nữa không? - Có ạ!
Mãi sau này tôi mới biết rằng,
chủ cửa hàng là một đầu bếp nổi tiếng ở Bắc Kinh,
một trong những bậc thầy hàng đầu ở Hồ Nam.
Tôi chỉ biết là, trước khi tôi được sinh ra
ông ấy đã chuyển đến khu vực này
để mở quán mì.
Cửa hàng này chỉ làm một món mì San Xian duy nhất,
và duy trì việc đó suốt 20 năm.
Mì thủ công ở đây vẫn không thay đổi,
nước súp cũng vậy.
Họ không nói chuyện nhiều, nhưng món ăn của họ được mọi người yêu thích.
Có nhiều người từ xa đến đâyđể ăn thử,
nhưng chưa chắc họ đã được ăn.
Tôi may mắn được sống gần tiệm mì,
vậy nên tôi được ăn món mì thơm ngon đó hằng ngày.
Bà tôi từng nói rằng,
"Nếu cháu tìm thấy niềm vui trong ăn uống, cháu sẽ được ban phước bằng những món ăn ngon."
Vào một ngày, chủ tiệm đột nhiên đóng cửa và biến mất.
Người ta nói rằng họ bị đuổi đi vì ghen tuông,
hoặc một khách hàng cũ của họ muốn họ trở về Bắc Kinh.
Bất kì nơi nào họ đến,
sẽ ngập tràn những người thích thưởng thức tô mì gạo thơm ngon của họ.
Tôi chỉ mong rằng mì gạo của họ sẽ làm cho những người ở đó hạnh phúc,
như đã làm cho tôi vậy.
Cửa hàng mì gần trường tôi
không phải làm thủ công và cách làm cũng không có gì đặc biệt.
Nhưng nguyên liệu họ làmcũng khá ngon.
Rau xào toát lên được hương vị thơm và chảy vào sợi mì mềm,
cùng với nước súp ánh vàng.
Nó không giống với tô mì mà tôi và bà thường hay ăn,
nhưng tôi cũng khá thích mì ở đây.
Cháu có phải là học sinh của trường học viện cấp 2 không?
- Vâng ạ. - Con trai cô cũng học ở đó.
Giờ nó đã là học sinh năm 3 của trường trung học rồi.
Gặp lại anh sau nhé.
Có thể cô sẽ từ bỏ công việc này, khi con trai cô học xong đại học và có việc làm.
Cháu vẫn còn đang tuổi lớn. Nên ăn nhiều vào nhé.
Và học thật tốt, được chứ?
Oh... cảm ơn cô ạ.
Cô gái đó hơn tôi một tuổi,
ngày nào cô ấy cũng đi ngang đây để đến trường.
Tóc cô ấy lấp lánh như mặt trời buổi sáng vậy.
Tôi chỉ muốn được nhìn nó mã.
Lí do mà tôi hay ăn ở đây, là để được ngắm cô ấy hằng ngày.
Đó là niềm vui cuộc sống của tôi.
Đó là một giấc mơ... tôi chỉ mong nó kéo dài mãi.
Mùa thu ấy...
Chỗ này trang trí thế nào?
Cửa hàng mì đã thay đổi.
Người chồng muốn đổi việc
và thuyết phục người vợ mở cửa hàng đánh bắt cá.
Và mỗi buổi sáng buồn tẻ như thế trôi qua,
không còn mì gạo nữa, cũng không còn mái tóc ấm áp đó nữa.
Và rồi, cửa hàng đánh bắt cá cũng được mở,
nhưng có vẻ như không đông khách cho lắm.
Chuyện gì dưới đó vậy?
Mày coi chừng tao đấy!
Ra khỏi đây thôi!
Ai đó gọi giáo viên đi!
Sao vậy con? Có chuyện gì vậy?
Con có sao không?
Tất cả là lỗi của anh! Anh chẳng bao giờ nói chuyện với nó!
Cậu học sinh bị thương đó
là con trai của cô tiệm mì gạo.
Tôi không biết nguyên nhân của việc đánh nhau, nhưng cửa hàng cá đã đóng cửa không lâu sau đó.
Khi tôi học năm ba trung học,
thì tiệm mì được mở lại.
Nhưng có gì đó hơi khác.
Người chồng bây giờ đã phụ bán.
Và còn người khác nữa.
Cảm ơn anh rất nhiều ạ!
Trông họ hạnh phúc hơn trước.
Nhưng...
Cô gái mà tôi từng thích trước đây, đã tốt nghiệp và học ở một trường khác rất xa.
Mối tình đầu của tôi kết thúc như vậy.
Một ngày buồn.
Khi tôi còn nhỏ, tôi bị đánh thức bằng mùi thơm của mì gạo.
Khoảng thời gian qua với bà nội,
và khi học trung học, một nửa thời gian của tôi là để ngắm cô ấy.
Bây giờ chỉ còn lại một mình.
Cho tôi tô mì San Xian.
Có ngay.
Số 12, mì San Xian đã sẵn sàng.
Mì được làm hoàn toàn bằng máy, trông khá hoàn hảo.
Nước súp theo phong cách Trung Quốc hương vị cũng không quá tệ.
Nhưng đồ ăn kèm khá ít
và giá cả thì cao hơn nhiều.
Tôi từng rất thích mì San Xian, nhưng bây giờ nó không còn như trước nữa.
Vâng, thưa bố.
Có chuyện gì vậy ạ?
Mất khoảng 2 tiếng rưỡi bay từ Bắc Kinh,
Tôi nhận ra mình có thể về nhà bất kì lúc nào,
nhưng khoảng cách lại xa hơn tôi nghĩ.
Ngay cả ánh đèn của thành phố bên dưới cũng làm con tim tôi nhộn nhịp.
Là cháu đấy à, Xiao Ming?
Bà xin lỗi,
Bà nghĩ bà không thể ăn mì San Xian cùng cháu nữa rồi.
Bà đừng nói vậy. Chúng ta có thể ăn chung bất cứ lúc nào bà muốn.
Bà...
Bình minh buổi sáng đã đưa linh hồn bà tôi đi.
Cảm giác nhói đau ở ngực,
sẽ được chữa lành theo thời gian.
Có những thứ luôn tồn tại mãi, nhưng cũng có những thứ sẽ đổi thay...
Cậu muốn ăn gì nào?
- Cho tôi 1 tô mì San Xian. - Có ngay.
Cảm giác thân thương mình mất đi vẫn còn ở nơi đây.
Những ngày tháng đó sẽ không quay lại nữa.
Nhưng cũng nhờ những ngày tháng đó
mà tôi được như hôm nay.
Thời gian vẫn cứ trôi, nhưng kỉ niệm vẫn sẽ ở mãi trong tâm trí tôi.
Một buổi sáng cô đơn,
nhưng cũng là một buổi sáng ngập tràn hy vọng.
Của cậu đây.
"MÌ GẠO"
Tôi luôn thích những bộ đồ dễ thương từ khi còn nhỏ.
Mang cho mình bộ trang phục đẹp giúp tôi cảm thấy vui vẻ suốt ngày dài.
Tôi cảm thấy rất tự tin.
Tôi cũng thích lựa chọn những bộ quần áo cho cô em của mình.
Chúng tôi đóng vai công chúa bằng những bộ quần áo cũ của mình.
Ai rồi cũng phải lớn,
đến một ngày tôi sẽ không thể trao đổi quần áo với em mình được nữa.
Tôi chưa bao giờ thích được cao lớn.
Tôi hay va phải đầu vào trần nhà.
Nhưng bây giờ, tôi rất tự hào về chiều cao của mình.
Mặc dù không có mấy tài năng, nhưng nhờ vào chiều cao mà bố mẹ cho tôi
mà tôi đã có được công việc ổn định.
Trước khi có cơ hội để cảm ơn họ, thì họ đã mất.
Chỉ khi mất đi, tôi mới nhận ra được tầm quan trọng của điều đó.
Mọi thứ đều rất quý giá.
Và thay đổi rất nhanh chóng.
Trang phục thịnh hành, mọi người...
và cả người mẫu chúng tôi.
Tôi biết rằng mình sẽ không thể làm công việc này mãi.
Nhưng tôi vẫn muốn được tỏa sáng.
Cho gia đình nhỏ của tôi, cho cô em gái xinh xắn.
"MỘT BUỔI BIỂU DIỄN THỜI TRANG NHỎ"
- Làm tốt lắm, Yi Lin. - Cảm ơn mọi người.
- Cảm ơn chị rất nhiều. - Không có gì đâu, chào nhé.
Đừng làm như vậy. Lỡ cô bị thương thì sao?
- Đống quần áo này rất có giá trị, phải không? - Đúng, nhưng mà...
Thật hạnh phúc khi lần đầu được nhìn thấy hình ảnh của mình trên tạp chí.
Cả cô em gái sống ở đây rất xa cũng có thể thấy.
Bây giờ thì, chuyện thường ngày rồi.
Cô thấy gì nào?
Máy ảnh, ánh đèn, các cô gái.
Cô đang đứng ở nơi mà rất nhiều người mong ước.
Ở tầm cao thế này mà cô chỉ nhìn được vậy thôi hay sao?
No comments yet. Be the first to leave one.