Prvních 163 řádků.
Đây là hạm đội Mongoose.
Chúng tôi đã đến điểm chỉ định.
Đây là Wilbor-1.
Tôi không thấy gì cả.
Toàn là đá.
C-2, rõ.
Di chuyển vùng tác chiến về phía mục tiêu.
Đừng để mất cảnh giác.
Rõ.
Sao thế?
Có một người!
Có một người đang đứng đó!
Một phụ nữ?!
Gì vậy?!
Chuyện gì xảy ra vậy, Wilbor?
Chết tiệt! Trực thăng bị hạ rồi!
Nhắc lại! Trực thăng bị hạ rồi!
C-2, chuyện gì xảy ra vậy?!
Các anh bị tấn công hả?!
Lùi lại!
Rút quân!
Rút quân ngay lập tức!
Chết tiệt!
Bị quét sạch rồi ư?!
Không thể nào!
Sao thế?!
Yoryoko bị chìm rồi!
Và sóng âm vừa...
Gì hả?!
Đây là...
Tuyệt diệu.
Tôi vừa mới nghĩ đến một điều kì diệu.
Sấm chớp...
Như những vị thần...
Chúng ta sẽ mang đến huyền thoại kì diệu bằng tay của chúng ta.
Điềm báo yên tĩnh
Nhất Vũ
Ranh giới giữa thủ đô và những thành phố khác vẫn được duy trì, và đang trong sự kiểm soát của MBI.
The flood of terrorist threats still hasn't ceased,
và thế nên Minaka Hirotoshi, Chủ tịch MBI, đã gia hạn lệnh cấm vô thời hạn.
Có vẻ như họ đã chú ý đến nó hơn rồi.
Trong thành phố Shin-Touteitou này,
là nơi cư trú của 108 sự sống gọi là Sekirei cùng với cộng sự của họ, Ashikabi.
Họ chiến đấu với nhau cho đến khi chỉ còn một người duy nhất sống sót.
Đó là "Dự án Sekirei".
Và thế nên, tôi là một trong số những Ashikabi này,
và Kuu-chan đây là một Sekirei.
Nghĩ đến chuyện tôi thực sự đã vướng vào chuyện rắc rối này...
Một phần trong tôi vẫn không thể tin được.
Minato-san!
Sao thế, Musubi-chan?
Em muốn lấy cái nồi trên nóc tủ,
nhưng em không thể với tới được.
Anh sẽ lấy cho em.
Cảm ơn anh nhiều!
E-Em xin lỗi.
Đau ghê, nhưng mà... Mình cũng thấy hạnh phúc nữa.
Vậy ra hôm nay em làm bữa trưa hả?
Vâng. Cô chủ nhà đi ra ngoài nên em sẽ làm.
Vậy thì, đển anh giúp em.
Cảm ơn anh nhiều.
Vậy, anh bóc hành được không?
Chắc rồi.
Mắt mình đang bị chảy nước.
Anh có ổn không?
Cô ấy đáng yêu quá...
Musubi-chan này là Sekirei đầu tiên tôi gặp.
A, xin đừng cử động.
Oh, xin lỗi.
Mu-chan đang cảm thấy bất công!
Em cũng sẽ giúp đỡ nữa!
Nhưng... Bọn anh dùng dao và lửa, nên sễ nguy hiểm đấy.
Cứ để đó cho em!
Kuu-chan?
Bọn anh sẽ để em giúp đỡ vào lần tới, nên...
Kuu cũng sẽ giúp đỡ nữa!
Rau đang mọc!
Kuu-chan!
Đừng!
Đừng làm cho rau mọc!
Matsu-san!
Đó chính là cơn bùng nổ sức mạnh ghen tỵ của Kusano-tan.
Sao cô lên được đó vậy?
Đừng có ở đó cười nữa, làm gì đi chứ!
Người này, Matsu-san, cũng là Sekirei của tôi.
Dù cho anh có nói thế thì...
Em không cử động được.
Anh gọi cái này là gì đây?
"Chơi kiểu bondage trong nhà bếp vào buổi trưa"
Đừng có đặt những cái tên dâm đãng như thế!
Kuu-chan! Em đâu rồi?!
Tất cả các người! Các người đang làm cái quái gì giữa ban ngày thế này...?
Tsukiumi?!
Minato!
Bỏ bê người vợ chính thức... V-Và làm những chuyện dâm dục!
V-Vây với cô, hình như chúng tôi đang chơi...
Hiển nhiên, Tsukiumi cũng là của tôi.
Water Celebration!
Tsukiumi-tan! Đừng dùng nước!
Nó sẽ làm cho cây cối mọc nhanh hơn đấy!
Huh?
Vậy ư.
Vậy đó là lý do...
Tôi xin lỗi, cô chủ nhà.
Bữa trưa vẫn chưa sẵn sàng.
Musubi-chan! Đó đâu phải điều em phải xin lỗi!
Những hành động thiếu đứng đắn bị cấm ở nhà Izumo.
Chẳng lẽ với cô chúng tôi giống như đang chơi đùa sao?
Mình chắc sẽ chết mất nếu có thêm bất kì Sekirei nào như thế này.
Tôi nghĩ rằng nó ầm ĩ quá. Tôi thậm chí còn không thể chợp mắt được.
Để tôi nói cho rõ ràng nhé, Kazehana.
Không phải là tôi đã chấp nhận cô là một người sống ở đây.
Xấu tính quá đấy, Miya.
Ồ phải rồi. Hôm nay là ngày giỗ của chồng cô phải không?
Tôi tự hỏi anh ta sẽ nghĩ đến tình trạng hiện giờ ra sao nếu anh ta còn sống nhỉ.
Nếu anh ấy...
Nếu anh ấy vẫn còn sống, anh ấy sẽ không bao giờ cho phép những chuyện như thế này xảy ra.
Không bao giờ.
Cơ thể của Sekirei phản ứng ngoài ý muốn với Ashikabi định mệnh của họ.
Bất kể họ coi nó là phép màu hay kém may mắn,
cái đó còn tùy thuộc vào họ.
À? Vậy cô thì sao, Kazehana?
Trời đất. Cô nhận ra rồi hả?
Đó là lý do cô rời khỏi nơi này rồi lại trở lại, phải không?
Lập giao ước với Ashikabi và được ban cánh là định mệnh của Sekirei.
Tôi không nghĩ rằng cô có thể cứ đứng ngoài theo dõi mãi được.
Trái tim của thiếu nữ thật phức tạp.
Lý do tôi ở đây là để xem xem liệu người đàn ông đó có thể khiến tôi cảm thấy như vậy không.
Đây, Kuu-chan.
Mình luôn thắc mắc chuyện này, nhưng... Làm thế nào Sekirei cho hết đống này vào bụng của họ được nhỉ?
Oh, Uzume-san!
Cà ri cho bữa trưa hả?
Uzume-san, chào buổi sáng!
Chào.
Chẳng phải bữa trưa đã quá muộn rồi sao?
À, có vài chuyện đã xảy ra.
Có vài chuyện xảy ra.
C-Có vài chuyện xảy ra.
Huh?
Chà, tệ quá nhỉ.
Tôi cũng thích cà ri.
Chị không ăn sao?
Tôi có vài chuyện phải làm.
Vậy, bọn em sẽ để lại cho chị!
Thật chứ?
Kusano đúng thật là cô bé ngoan.
Vậy nhé, tôi đi đây.
Đi đường cẩn thận.
Có gì không ổn hả?
Có vẻ như gần đây Uzume-san không được khỏe cho lắm
Thật chứ?
Anh hi vọng đó chỉ là tưởng tượng thôi.
Chuyện gì thế, Kagari? Tự dưng làm cái mặt đáng sợ như thế...
Tôi muốn nói với cô vài chuyện.
I'm the Sekirei's Guardian, so forgiving the clothed Sekirei would be difficult for me.
Tuy nhiên, Uzume là một người bạn đang sống cùng chúng tôi.
Nếu có gì lại xảy ra lần nữa, cô có thể đến chỗ tôi bất kì lúc nào.
Trời đất, Kagari. Anh đang nói về chuyện gì vậy?
Không có chuyện gì xảy ra đâu.
Nhưng,
nếu tôi tự dưng biến mất,
thì hãy cứ nghĩ rằng Uzume không còn ở đây nữa.
Ý của cô thế là sao hả?
No comments yet. Be the first to leave one.