Prvních 200 řádků.
Dịch: ivy68-HDVietnam Copyright © 2016 by ivy68 All right reserved
Tôi luôn tự hỏi...
tương lai mình sẽ ra sao.
- Chào buổi sáng, Chân Tâm. - Chào.
Tốt nghiệp trường mong muốn,
tài năng được phát huy, đạt ước mơ của mình.
Hoan hô!
Thỏa thuận khủng ở Thâm Quyến
đã được ký với ta.
Đây, phải học hỏi Chân Tâm.
Làm mọi thứ có thể cho công ty. Chiến đấu vì nhiều món hời hơn nữa!
Cạn ly!
Cảm ơn ông chủ. Cảm ơn.
Gì đây, Chân Tâm?
Sáng quá!
Xin chúc mừng!
Tin tốt nhân đôi!
Có một mối quan hệ hoàn hảo.
Đời tôi sẽ tỏa sáng... như kim cương.
Hân, nói với cô ấy đi.
Mình làm ngoài giờ nhiều rồi...
Chân Tâm, tụi này đi được chưa?
Được, đi đi!
Chào nhé.
- Mai gặp nhé. - Chào nhé.
- Cảm ơn, Chân Tâm! - Hoan hô!
- Đi ăn lẩu cay nhé? - Được.
Nhà hàng nào? Để tôi đặt chỗ.
- A lô? - Mấy giờ rồi hả?
Sao còn ở văn phòng?
- Anh đợi 5 phút rồi đấy. - Em xin lỗi.
Em đến nhà hàng ngay đây.
5 phút nữa không tới là anh về đấy.
Kịp thế nào được!
Mất nửa tiếng mới tới được đó.
A lô?
Chết.
Cuộc họp với Edinburgh lúc nửa đêm,
nhóm của cô sẽ ở lại chuẩn bị.
Nhưng tôi có...
Tôi làm ngay đây.
Nhìn Chân Tâm kìa. Thần tượng đấy!
Vâng.
Mọi người.
Ở lại làm thêm chút nữa nhé.
Cố lên!
Xong sớm, về sớm.
Chẳng ai cho tôi biết, sự thật là... khi lớn lên,
bạn sẽ có một công việc tầm tầm,
một mối quan hệ tàm tạm,
và một cuộc sống thường thường.
Chẳng biết anh ấy muốn ăn gì.
Có vẻ Hân đang ăn kiêng...
Cố lên! Xong sớm, về sớm.
Chính cô ta bảo bọn mình ở lại.
Đằng nào cũng đâu được thưởng.
Sếp bảo học tập Chân Tâm.
Mịe! Ai mà muốn học cô ta chứ?
Làm thêm giờ với tí tiền lương.
Cô ta coi công ty như gia đình.
Công ty thì coi cô ta như thú vật.
Nói thật,
tôi thấy tội nghiệp những người như cô ta.
Mong là khi già tôi sẽ không như thế.
Ai thèm giống cô ta chứ! Khổ lắm.
Tôi nghĩ nếu gặp cô gái này
hồi 18 tuổi,
kiểu gì tôi cũng cười vào mặt cô ấy giống như họ mà không thương tiếc.
Yabiyabi. Chào mọi người.
Đây là Quang Vũ.
Bạn có thích bản thân mình của hiện tại?
Khi ta lớn lên,
ta trở nên tinh vi và có xu hướng thỏa hiệp
để tồn tại.
Ta trở thành kẻ mà chính ta cũng không nhận ra.
Có khi nào bạn nhớ cái thời
thơ ngây và mộng mơ?
Phần đó trong bạn còn không?
Bạn còn nhớ những người
từng rất quan trọng trong đời mình?
"Giấc mơ của tôi: Tới buổi biểu diễn của Lưu Đức Hoa"
Tối nay,
ta sẽ bắt đầu chương trình với
bài hát tôi dành tặng tất cả các bạn.
Một bài lâu rồi ta chưa nghe.
"Nước Phai Tình" của Lưu Đức Hoa.
Chào buổi sáng. Đây là tin mới nhất...
hôm qua Tô Hữu Bằng của Tiểu Hổ Đội
tuyên bố bỏ học tại đại học Đài Loan.
Thế giới giải trí đang rất sốc.
Đang đẻ à? Xong chưa?
Xong rồi đây!
Hồi đó, tôi mới bước sang tuổi 18
và ngộ ra một điều rất quan trọng:
Lịch sử đã chứng minh
trên đời có hai loại thiếu nữ.
Cô ấy ra kìa.
Duyên dáng làm sao!
Ôi trời ơi! Cô ấy đẹp quá!
Dễ thương quá!
Thiếu nữ nổi tiếng xinh đẹp...
Đừng đi!
Chờ tớ với! Đào Mẫn Mẫn!
Và những người không đẹp.
Tôi tên là Lâm Chân Tâm.
Xin lỗi!
Tôi là người vừa bị ngã xuống đường.
Nếu bạn là con trai,
để tôi kể về một cô gái bình thường
mà bạn chẳng bao giờ quan tâm đến
và cuộc sống bình thường của cô ấy.
Hồi đó, điều quan trọng nhất
phải quyết định mỗi ngày
là ăn gì vào bữa sáng.
Nhanh lên được không?
Chọn món khó thế à?
Lời nói dối tồi tệ nhất của chúng tôi
là vào ngày thi,
mà nói...
Tớ chưa chuẩn bị gì cả.
Tớ cũng thế.
Tớ tưởng mình thi toán.
Điều sang chảnh nhất chúng tôi làm,
là đi mua đồ ở hiệu sách.
Hồi ấy,
đó là trung tâm thương mại của chúng tôi.
Giấc mơ lớn nhất của chúng tôi
là được gặp thần tượng một ngày nào đó.
Sự xấu hổ của việc biết xấu hổ là vô liêm sỉ.
Thiếu nữ thời đó
rất hay tưởng tượng hão huyền.
Chúng tôi tin là cứ sưu tầm nhiều ảnh
là đủ điều kiện để lấy anh ấy.
Đây là Tiểu.
Dù to xác,
cô gái tuổi teen này siêu lãng mạn.
Kim Thành Vũ là bồ cũ, giờ thì
Quách Phú Thành là chồng chưa cưới.
Cô còn chưa kết hôn,
em làm sao đã có chồng?
Sếp Lưu...
Dù cố thế nào, cũng không có hồi âm đâu.
Việc các em làm thật là vô liêm sỉ.
Đây là Muội Muội.
Rất nhí nhảnh,
cơ mà... hơi quá.
Các em đi đâu đấy?
Thời niên thiếu, ngoài việc học
chúng tôi toàn làm những việc dớ dẩn.
Và đây là việc
dớ dẩn nhất.
Âu Dương tới kìa. Đẹp trai quá.
Yên lặng. Đi nào.
Cậu ấy thật là phong độ. Cậu ấy đang ở đây.
Luôn có một anh chàng như thế,
trong tuổi mộng mơ của các cô gái.
Cảm ơn nhé.
Để tớ.
Hết 60.
60.
Kiểu gì họ cũng chơi bóng rổ,
được phái nữ trong trường yêu thầm.
Hình như Âu Dương đang nhìn tớ.
Tớ nghĩ cậu ấy nhìn tớ.
Chúng tôi có thể cười vui vẻ cả ngày
chỉ vì một cái nhìn từ cậu ấy.
Các cậu có thể dừng
đưa thư tình của mấy kẻ ngốc
cho Mẫn Mẫn của bọn tôi được không?
Nhất là tên ngốc mà
viết nhầm "disney" thành "định mệnh".
Cuộc đời bình thường, dung dị này
đã bị đảo lộn bởi chính lá thư đó.
"Gửi Lâm Chân Tâm"
Đây là chuỗi thư từ nhà truyền giáo
Nam Phi, Anthony De Croud.
May mắn đã tìm đến bạn.
Gửi 5 bản sao cho bạn bè,
rồi bạn sẽ gặp may mắn.
Không thì thảm họa sẽ ập tới.
Năm 1979, ông Trần ở Đài Loan coi nhẹ lá thư và xé nó đi.
Ngày hôm sau ông mất vì tai nạn ô tô.
Năm 1963, Flayre ở Hà Lan đốt thư đi...
3 ngày sau, mẹ anh ta bắt đầu...
mắc bệnh nan y.
"Bạn vẫn còn ba ngày. Chúc may mắn."
Người tôi muốn gửi thư này nhất
là Lâm Chân Thành.
Anh tôi.
Anh con nhảy
5 bậc trong kỳ thi vùa rồi.
Lần trước anh ấy bị điểm thấp nhất. Với cả,
khóa học 5 năm mà anh ấy học những 7 năm.
Không được cãi!
Chỉ cần con đạt nửa số điểm
của Đào Mẫn Mẫn là được.
30 điểm.
Lại còn sửa điểm bằng bút màu khác.
Dốt thế!
Bút đỏ hết mực rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.