Prvních 200 řádků.
Em Zott, hãy trình bày cách em định lấy
các hình ảnh nhiễu xạ tia X em nói đến trong đề xuất...
ĐH CALIFORNIA, LA, 1950 BUỔI THI XÉT TUYỂN TRÌNH ĐỘ TIẾN SĨ
...mà không cần làm khô protein thành dạng tinh thể khoáng chất.
Tiến sĩ James Bernal và Tiến sĩ Dorothy Crowfoot Hodgkin
đã khai phá một kỹ thuật cho phép họ
phơi nhiễm tinh thể pepsin với tinh thể học tia X
trong dịch cái mà từ đó chúng kết tinh thành.
Ở dạng tinh thể, các protein phần lớn là dung môi theo thể tích
trong môi trường tế bào mà chúng hoạt động.
Điều này cho em cơ hội độc nhất
để tạo ảnh cho cả protein và axit nucleic lớn hơn.
Em sẵn lòng giải thích rõ hơn ạ.
Biết ngay là cô ở đây. Lúc nào cũng làm việc.
Không hẳn. Tôi chỉ nhìn đồng hồ thôi.
Họ nói gì? Kể hết cho tôi nghe đi.
Còn quá sớm để biết chắc, nhưng cô đã gây ấn tượng mạnh với họ đấy.
Thật không? Tôi không tin nổi.
- Như tôi đã nói, vẫn chưa chính thức. - Còn ai đang do dự vậy?
Meyers. Ông ta cổ hủ lắm.
Anh có thấy mặt ông ta khi tôi lảng đi vụ tinh thể học tia X không?
Ông ta thật sự nghĩ đã bắt bài được tôi.
Một trong những khoảnh khắc tự hào nhất sự nghiệp học thuật của tôi.
Tiến sĩ Bates, tôi...
Ôi, trời, không. Không sao. Chỉ có hai ta ở đây thôi.
Không...
Tôi không có cảm giác đó với anh, Tiến sĩ Bates.
Này, đừng giả ngu, Elizabeth. Hai ta đều biết cô không hề ngu ngốc.
- Tôi nên... - Này.
- Trong này thì không được. Tôi... - Chờ đã. Này, cứ...
Cô chờ chút được không? Dừng lại. Chờ đã.
- Nằm yên. Cứ nằm yên đi. - Dừng lại!
Làm ơn!
Ôi trời!
Con khốn!
Em là một cô gái rất may mắn.
Tiến sĩ Bates đã đồng ý không nộp đơn tố cáo em tội hành hung nghiêm trọng.
Tuy nhiên, khoa yêu cầu em đưa ra tuyên bố hối lỗi chính thức
để em có thể tiếp tục ứng tuyển tiến sĩ.
Họ muốn em xin lỗi ấy ạ?
Em Zott, với những hiểu lầm kiểu này,
họ hiếm khi cho ai cơ hội thứ hai.
Đây là giải pháp tinh tế phù hợp với tất cả mọi người.
Tất nhiên là trừ phi em không muốn ứng tuyển tiến sĩ nữa.
Nhưng em đang tiến hành các thí nghiệm. Vài tháng nữa là công bố rồi.
Em đã dùng bút chì để đâm một giáo sư thuộc biên chế.
Hãy thể hiện sự hối hận về hành động của mình,
và chúng tôi sẽ giả vờ như chuyện đáng tiếc này chưa từng xảy ra.
Bây giờ nghĩ lại, em có một điều hối tiếc.
Tốt.
Em tiếc là mình không có nhiều bút chì hơn.
DỰA TRÊN SÁCH CỦA BONNIE GARMUS
CHUỖI PHẢN ỨNG TUYỆT VỜI
Tôi muốn trở lại vị trí ở phòng lab cũ càng sớm càng tốt.
Tôi không hiểu lắm.
Tôi không muốn làm việc cùng Calvin Evans nữa.
Ra thế. Tại sao vậy?
Chỉ là không có hiệu quả thôi.
Tôi rất tiếc, thật đấy, nhưng e là tôi không làm được gì.
Trời ạ, Fran. Tôi phải làm gì đây?
Tôi có cần điền đơn gì không? Buổi phỏng vấn nghỉ việc 20 bước?
Cô muốn tôi làm thủ tục vô nghĩa gì tôi cũng làm hết.
Thật không có ai như cô.
Giờ đến cả Tiến sĩ Calvin Evans cũng không đủ tốt với cô ư?
- Gì cơ? - Kể từ ngày cô đến đây,
cô đã cư xử như thể cô giỏi hơn hẳn chúng tôi.
Cô đi qua đi lại mấy hành lang này,
hếch cái mũi nhỏ hoàn hảo như thể cô phát minh ra penicillin.
- Penicillin không được phát minh. Nó... - Tha cho tôi đi.
Tôi không cần một người không biết gì như cô dạy đời.
- Ý cô là sao? - Tôi đã bảo với cô
mối quan hệ Tiến sĩ Evans sẽ trở nên phức tạp, nhưng cô không nghe tôi.
Vì tôi là một cô gái ngớ ngẩn và nông cạn, đúng không?
Tôi có thể chỉ giáo gì cho kỹ thuật viên phòng lab xuất sắc như cô?
- Tôi là nhà hóa học. - Cô là kẻ hợm hĩnh thì có.
Cô quá giỏi để tham gia cuộc thi Hoa hậu Hastings,
không cần biết bao nhiêu thời gian và công sức
- đã được đổ vào... - Tôi đã tham gia mà!
Không, cô về sớm. Và không báo với ai hết.
Một cô gái may mắn khác đã có thể đi thi thay cô.
Ai lại quan tâm đến một cuộc thi giả tạo chứ?
Tôi quan tâm! Việc của tôi là quan tâm.
Và tôi nghĩ... mọi người sẽ đồng ý rằng
nó quan trọng hơn việc dạng chân ra
cho nhà khoa học uy tín nhất ở đây.
Điều đó hoàn toàn không đúng.
Tiến sĩ Evans không hẳn là người được ưa thích,
nhưng anh ấy là nhà khoa học giỏi.
Còn cô thì cái nào cũng không phải.
Cô không thể buộc tôi làm việc với anh ta vì thù hằn. Tôi sẽ nói chuyện với Donatti.
Cứ tự nhiên.
Anh ấy sẽ nói chúng tôi đã tìm được người thay cô ở phòng lab axit amin.
Một anh bạn trẻ thông minh đến từ Harvard. Do chính anh ấy giới thiệu.
Chuyện này là cô tự làm. Giờ cô gánh hậu quả thì đâu phải do tôi.
CẤM VÀO - KHÔNG ĐƯỢC XÂM PHẠM TÀI SẢN CỦA TIẾN SĨ CALVIN EVANS
Chào.
Chào.
Ta nói chuyện được không?
Anh sang phía bên kia phòng được không? Đây là phía của tôi.
PHÒNG THÍ NGHIỆM HÓA HỌC - CẤM VÀO CẤM LÀM PHIỀN - CẤM LẢNG VẢNG
Tôi đã tạo ra hệ thống không gian mới để tối đa hóa năng suất nghiên cứu của ta,
đồng thời tôn trọng ranh giới của nhau.
Đó là phía phòng lab của anh. Đây là phía phòng lab của tôi.
Hiển nhiên là căn phòng không hoàn toàn cân đối,
nên tôi đã bớt phía mình 11 cm2,
xét đến sự khác biệt về khối lượng cơ thể của ta, tôi nghĩ thế là công bằng.
Elizabeth, tôi không hiểu. Tôi đã làm gì sai lắm sao?
Như thế này thì rõ ràng hơn.
Là vì vấn đề vệ sinh à? Vì cô sẽ thấy là không còn quần lót nữa.
Tôi hứa sẽ không ăn bánh quy mặn trong phòng lab nữa.
Dù lý do là gì, chắc chắn tôi sẽ sửa chữa được.
Tiến sĩ Evans, tôi đang làm dở việc.
Ta nói chuyện này lúc khác được không?
Tất nhiên.
Tôi có nên...
Hay là tôi về nhé?
Để toàn bộ chỗ này lại cho cô.
Rất tốt.
24 TIẾNG - 36 TIẾNG 48 TIẾNG - 60 TIẾNG
Đừng ăn cái đó! Mày bị bệnh bây giờ.
Chờ đây. Tao sẽ quay lại ngay.
Tao cũng rất vui được gặp mày.
Chúc mày gặp nhiều may mắn.
Các cháu đã sẵn sàng trích xuất ADN từ quả dâu tây chưa?
Bắt đầu nào.
- Có vậy thôi ạ? - Xin chào.
"Có vậy thôi" ấy hả?
Cháu đang nhìn hướng dẫn sử dụng của sự sống đấy.
Trông giống gỉ mũi.
Ôi, trời.
Bọn con xem TV được không ạ?
Cảm ơn anh đã trông chúng.
Tôi đã cố.
Trong khi đó, bất chấp kiến nghị của chúng tôi,
Ủy ban Cao tốc California đã cử nhà khảo sát đi.
Hoặc có thể là vì kiến nghị.
Họ đang đo đạc gần nhà thờ. Anh hình dung được không?
Thật kinh khủng.
Tôi có thể làm gì không?
Thật ra là có đó.
Hội đồng thành phố sẽ có một cuộc họp vào cuối tháng.
Và Ủy ban Adams-Washington sẽ trình bày lý do phản đối xây cao tốc.
Nếu anh đến ủng hộ chúng tôi thì có thể tạo ra khác biệt lớn.
Được thôi, nhưng tôi không có chuyên môn gì về phát triển đô thị.
Anh không cần chuyên môn. Khoản đó có tôi rồi.
Điều tôi cần là một người giống như anh về phe chúng tôi
và ủng hộ tôi khi tôi nói đây là một vấn đề cộng đồng.
Tôi sẽ đến đó. Cứ tin ở tôi.
Cảm ơn anh.
Anh ổn chứ?
Ừ.
Tôi xin lỗi. Dù tôi đã làm gì thì tôi cũng xin lỗi. - Calvin
Anh ấy không có ở đây.
Cho chúng tôi nói chuyện riêng.
Đây là tuần thứ ba liên tiếp tôi phải hủy lịch chơi golf để ngồi ở phòng này,
chờ một người không đến.
- Thưa ông, tôi... - Calvin Evans là một ngôi sao.
Hastings cần các ngôi sao.
Chúng ta cần các giải thưởng và trợ cấp theo sau họ.
Ngôi sao không phải thứ có thể bỏ đi.
Anh không phải là một ngôi sao, Robert.
Anh là một bộ vét.
Bộ vét thì rất dễ bỏ đi.
Vì vậy, hãy bỏ qua mấy cuộc họp hàng tuần hình thức
trong căn phòng vô cùng buồn tẻ này, và đặt ra một thời hạn.
Tôi cho anh đến ngày 01/02 để đưa Evans vào đây
trình bày đề xuất xin trợ cấp Remsen của anh ta.
Trễ một ngày thì anh bị đuổi.
Đừng bực bội, Robert. Tôi cũng là một bộ vét.
Chẳng qua là bộ vét của tôi đắt hơn thôi.
Evans đâu?
Tôi không tài nào đoán được.
Anh ta quan tâm cô, đúng không?
Việc đó thì anh phải hỏi anh ấy.
Chúng ta sắp bị giảm biên chế.
Nếu đến đầu năm mà anh ta không lấy được tiền trợ cấp của Remsen,
tôi sẽ phải sa thải nhân viên.
Ví dụ như kỹ thuật viên phòng lab.
Thư ký. Toàn bộ nhân viên hỗ trợ nữ sẽ đi trước.
Còn đàn ông thì cần phải nuôi gia đình.
Khi ở vào vị trí của tôi,
đó là những điều cô phải cân nhắc.
Tiến sĩ Donatti, anh đang đe dọa tôi ư?
Khi tôi sa thải họ, tôi sẽ cho họ biết sự thật.
Rằng đó là lỗi của cô gái đã khiến Calvin Evans phân tâm.
Calvin?
Calvin.
Calvin.
- Gì? - Hôm qua, Donatti ghé qua phòng lab.
Thì sao?
Anh ấy sẽ sa thải mọi người nếu anh không giành được trợ cấp Remsen.
Thêm áp lực. Tuyệt vời.
Tuyệt vời.
Cô biết tôi đã làm được gì từ lần cuối giành được trợ cấp Remsen hai năm trước?
Cô có biết không?
Không gì hết.
Không gì hết.
Tôi vào phòng lab mỗi ngày và đóng cửa lại để không ai nhìn thấy
rằng tôi không làm được gì hết.
Tôi cạn ý tưởng rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.