Prvních 200 řádků.
Chào anh, Adri.
Em xin lỗi.
Em không đủ mạnh mẽ để có thể đối mặt với anh
Có lẽ đây là một cách để tránh mâu thuẫn không đáng có giữa chúng ta.
Em đã dọn đi.
Em vẫn còn yêu anh nhiều lắm...
... nhưng em không thể tiếp tục sống với anh.
Xin anh, đừng tìm kiếm, và cũng đừng ghét bỏ em
NGƯỜI GIẤU MẶT
Chào ông.
Ông dùng gì?
Cho tôi rượu Whiskey với một ít đá viên, cảm ơn cô.
Sẽ có ngay lập tức.
Tôi chẳng thích thấy đàn ông khóc chút nào cả.
Khi một người đàn ông rơi lệ, đó là bởi vì anh ta cảm thấy mình có lỗi.
Không phải luôn đúng như thế đâu.
Xin thứ lỗi. Quán rượu sắp đóng cửa.
Không sao đâu.
Anh ổn chứ?
Không đâu, tôi chẳng ổn một tí nào cả.
Gì thế, thằng kia?
Các anh đang làm gì vậy?
Dừng lại nào, anh ta đang say mà. Chúng ta đi thôi nào.
Nhưng hắn ta đánh anh, em không thấy sao?
- Chúng ta đi thôi nào. - Được rồi.
Chuyện gì đã xảy ra thế?
Tại sao họ lại đánh anh?
Chẳng có gì cả.
Cẩn thận đấy.
Anh có đau không?
Không, chẳng sao cả.
Anh không nên lái xe với tình trạng như thế này.
Tôi sẽ gọi taxi, anh sống ở đâu?
Tôi cũng chẳng biết nữa
- Ồ. - Anh đang làm gì thế?
Tôi đang trình diễn.
Nhịp điệu thế ư?
Đừng giảm âm lượng xuống chứ, tôi đang biểu diễn mà.
Cũng được chứ hả.
Đừng ngã nhé.
Một, hai, sắp tới nơi rồi.
Ba, bốn. Tốt.
- Cẩn thận. - Cái sofa của tôi đâu rồi?
Cẩn thận nào.
Chào buổi sáng.
Tôi đang ở đâu thế này?
Nhà tôi.
Tôi cần phải đi.
Anh là Adrian, đúng không? Tôi là Fabiana.
- Sao cô biết tên tôi? - Anh đã nói với tôi mà.
Chuyện gì đã xảy ra tối qua? Sao các anh lại đánh nhau?
Tôi thật sự phải đi ngay.
Cảm ơn.
Hôm nay dừng ở đây thôi.
Whiskey với một ít đá viên, thưa ông.
Tôi đến để xin lỗi.
Tôi thật giống một thằng ngốc sáng nay.
Vâng, đúng thế.
Tôi cũng muốn cảm ơn vì đã giúp đỡ tôi.
Cô thật tốt bụng.
- Bất cứ ai cũng đều sẽ làm như thế. - Không, tôi không nghĩ vậy.
Xin thứ lỗi.
Cô có thể ngồi lại một chút với tôi?
Không, tôi không thể, tôi còn phải làm việc.
Được rồi, cho phép tôi đề nghị cô một việc nhé.
Gì nào?
Wow, thật không thể tin được.
Dàn nhạc đã được sắp đặt, âm lượng đi từ nhỏ cho đến to nhất.
Đầu tiên là đàn dây: violins, violas, cellos và basses.
Rồi đến bộ hơi, kèn cor và bộ gõ ở phía sau.
Toàn bộ đều ở đây.
Đây là một nơi thật đặc biệt. Cảm ơn anh đã giới thiệu cho tôi.
Không có chi cả.
- Tôi thích nhìn thấy anh như lúc này. - Nó như thế nào?
Thoải mái, vui vẻ, và rất ổn.
Tôi cược là anh đã kết hôn hoặc đã có bạn gái.
Cả hai việc đều chưa.
Em thích chiếc gương này.
Fabiana.
Chào anh.
- Em ở đây lâu chưa? - Chưa.
Chúng ta dùng điểm tâm nhé?
Đi nào.
Nơi này thật rộng lớn.
Sao anh không sống ở thành phố?
Ở đây yên tĩnh, giúp anh tập trung tốt hơn.
Thiên nhiên khơi dậy sáng tạo.
Đúng vậy, nhưng không chỉ vì cảnh đẹp.
Anh còn thích những gì tồn tại đằng sau, sự ẩn chứa, em hiểu không?
- Khi nào anh đi làm? - Hôm nay anh không làm việc.
Không ư? Em thì phải đi.
Hãy ngủ lại đây tối nay.
Anh sẽ chở em đi sau đó.
Được thôi.
Vậy nhé.
- Chào buổi sáng, ngài nhạc trưởng. - Chào anh.
Chào nhạc trưởng.
Tôi cho rằng vẫn chưa có tin tức gì mới của cô Belen Echeverria.
- Tôi không biết. - Anh có bạn à?
Chúng tôi không làm phiền chứ?
Mời vào.
Hân hạnh.
Rất vui được gặp cô, thưa cô.
Francisco Jose Buitrago, từ văn phòng ủy viên công tố.
Fabiana Caicedo.
- Bernardo Ramirez, cộng sự của tôi. - Cô khỏe chứ?
Bạn gái của anh vẫn chưa rời khỏi quốc gia.
Tôi đã xác nhận điều đó với Cục nhập cảnh.
- Chúng tôi muốn xem qua căn nhà một chút. - Có cần thiết như thế không?
Rất cần thiết, thưa nhạc trưởng. Anh biết mà.
- Tên cô là gì nhỉ? - Fabiana Caicedo.
Fabiana à. Tôi xin phép nhé.
Thật là đẹp.
Tuyệt vời. Rất tuyệt.
Đây quả là một căn nhà đẹp.
- Cảm ơn ông. - Của anh ư?
Tôi đã thuê.
Anh đã sống ở đây bao lâu?
Khoảng hai tháng.
Cô Echeverria có để lại thứ gì không?
Một ít đồ trong nhà tắm. Kem, bàn chải đánh răng.
Và một ít dụng cụ làm việc. Đằng kia là nơi làm việc của cô ấy.
Chuyện gì thế anh?
Cô ấy không mất tích. Cô ta rời bỏ anh vì một gã đàn ông khác.
- Cảnh sát đang điều tra - Chỉ là thủ tục mà thôi.
Họ chẳng biết gì cả.
Cô ấy có bạn bè hay gia đình ở Tây Ban Nha chứ?
Anh đã thử rất nhiều cách để liên lạc với cô ấy. Nhưng họ chưa bao giờ hồi âm.
Và anh cũng không muốn làm phiền bất cứ ai nữa.
Anh không lo lắng ư?
Tất nhiên rồi, nhưng anh biết là cô ấy sẽ ổn.
Anh không nghĩ cô ấy đã chết?
Không.
- Hay cô ấy bị bắt cóc? - Làm ơn.
Chẳng lẽ họ nghĩ anh đã chôn cô ấy trong vườn ư?
Em đang làm gì thế?
Đi ngủ thôi anh, trễ rồi.
- Anh xong ngay đây. - Em sẽ chờ anh nhé.
- Fabiana. - Adrian, đừng dọa em.
Chuyện gì thế?
Em không thích việc đèn đột ngột tắt như ở đây.
Vẫn thường như thế khi trời mưa. Ổn mà em.
Em ổn chứ?
Lại đây nào.
Thấy chưa? Đèn sẽ sáng lại mà. Em đừng lo lắng nhé.
Em thật quyến rũ.
Anh để em chờ lâu quá
Nước làm em thật tuyệt.
- Thật chứ? - Đúng vậy.
Anh có thể đuổi con chó ra ngoài, được chứ?
Hans, ra ngoài ngay.
Fabiana, em không nghĩ có chút gì đó vội vàng...
... khi gã đó hẹn hò với em chỉ ngay sau khi bạn gái của hắn biến mất?
Không, em không quan tâm.
Anh sẽ không thể bình tĩnh được như thế nếu anh là em.
- Tại sao? - Anh ta là kẻ bị tình nghi.
Nhưng đó không có nghĩa là anh ấy có tội.
Ngoài ra, cô ta đã bỏ rơi anh ấy.
Chúng ta vẫn chưa chắc về điều đó.
Anh ghen ư?
Cuối cùng em cũng có được thứ em muốn, một quí ngài có nhiều tiền.
Tốt hơn là một tên cảnh sát với đồng lương rẻ mạt.
Có thể anh nói đúng.
Tito.
Người quản lí dàn nhạc. Em nhớ chứ?
Tôi rất vui khi giới thiệu Fabiana với ngài.
- Xin chào, hân hạnh được gặp ngài. - Ồ, tôi đã thấy cô.
Tôi ngồi ngay bên cạnh cô trong buổi hòa nhạc. Tôi là Roberto Peña.
Fabiana Caicedo. Hân hạnh được quen biết ngài.
Tito đã sắp đặt mọi thứ thật hoàn hảo.
Ông ấy là một ông chủ tuyệt vời.
Ngược lại, cậu biết đấy Adrian, chúng tôi thật may mắn...
... và vinh hạnh khi có được cậu.
Cả dàn nhạc và tôi sẽ không bao giờ quên cậu.
Tôi cũng sẽ nhớ ông khi tôi ra đi, sẽ sớm thôi.
Cuộc sống là thế.
Hans.
Ra ngoài. Ra khỏi đây mau.
Ai đó?
Adrian?
Có ai không?
Có ai không?
Em vẫn còn đau? Thuốc đây.
Trong vòng nửa tiếng nữa, em sẽ không còn thấy đau.
Em ổn chứ?
Em không muốn ở một mình trong nhà. Sẽ ra sao nếu chuyện xấu xảy đến với em?
Chẳng sao cả.
Đèn tắt khi trời mưa, và con chó làm em sợ, chỉ vậy thôi.
Không ư? Chuyện gì đã xảy ra?
Em nghĩ ở đây có một hồn ma.
- Fabiana... - Anh đừng cười, em nói nghiêm túc đấy.
Ma ư? Nó ở đâu nào?
Ở đây. Anh nghe thử xem.
Được rồi...
- Anh nghe không? - Đúng là có những âm thanh kì lạ.
Thấy chưa?
Có thể là do gió thổi xuyên qua đường ống nước.
Không phải?
Những hồn ma kia nghe đây...
... nếu các ngươi còn làm phiền Fabiana nữa, ngươi sẽ gặp rắc rối với ta đấy!
No comments yet. Be the first to leave one.