Prvních 200 řádků.
Tóm tắt phần trước của Grimm...
Trên mảnh vải có những ký tự kỳ lạ. Tôi đã từng nhìn thấy chúng.
- Con có thể nhìn thấy. - Cháu vẽ lại được không?
Tôi chưa nhìn thấy những biểu tượng này bao giờ.
Anh chọn nhầm phe rồi, Sean.
- Không, anh đã chết rồi. - Chết rồi thì làm sao?
Biến đi cho khuất mắt tôi.
Muốn tôi biến mất không dễ vậy đâu.
Cô có một em bé trong bụng. Nhiều hơn một em.
- Sao? - Ôi trời!
Ngài cảm thấy ngứa ngáy chỗ nào thì hãy gãi chỗ đó.
Lại nhắc lại chuyện này nữa à.
Không, cứ thế này không có lợi cho cả hai chúng ta. Helen..
- Em xin lỗi. Em không muốn làm anh giật mình. - Không có gì. Chỉ là...
Anh không biết nữa. Anh nghĩ mình nghe được tiếng gì đó.
Chắc là nghe nhầm.
Phải ở lại đây sau từng ấy chuyện thì thật không dễ chịu gì.
Vẫn đỡ hơn cái lúc anh quay về mà em và Kelly đi mất.
- Anh biết em không bao giờ.... - Anh biết.
Ngủ lại thôi.
Anh đang muốn nói là, em đã làm đúng rồi.
Không, anh xin lỗi. Anh không làm thế được.
Helen, có một gã kỳ quặc ở đây. Anh sẽ gọi lại sau.
Anh có sao không?
Đói.
Cần ăn.
Nghe này, tôi không đem thức ăn.
Tôi sẽ gọi 911 giúp anh, vì trông anh rất ốm.
911 đây. Trường hợp khẩn cấp của bạn là gì?
Chào. Nghe này, tôi đang ở công viên Stillman,
có một người đang nằm trên mặt đất, anh ta bốc mùi nữa.
Tôi không biết anh ta là ai, cô cần gọi ai đó đến đi
vì tôi nghĩ anh ta sắp chết đói rồi.
- Anh có ở gần anh ta không? - Vâng, tôi đang ở ngay cạnh.
Anh ấy không còn nữa. Tôi xin lỗi. Tôi không chắc vừa xảy ra chuyện gì nữa.
Anh định bám dính tôi mãi à?
Tôi thích chỗ ở mới của anh, Sean, nhưng không phải tôi bám theo anh.
Tôi đang ám anh. Khác nhau lắm đấy.
Kiểu nào cũng khiến tôi khó chịu.
Anh biết không, đã lâu rồi tôi mới nhìn thấy nó.
- Ai cơ? - Diana.
Tôi đã có mặt đúng lúc con bé chào đời.
Một trải nghiệm đáng nhớ.
Tôi không quen đỡ đẻ cho lắm.
Anh ám tôi vì chuyện đó à?
Anh muốn cảm ơn vì đã xuất hiện đúng lúc à?
Chà, cám ơn nhé, thật đấy. Cám ơn vì đã có mặt.
Tôi cảm kích tất cả những gì
anh đã làm cho Diana và cho tôi.
Tiếc là anh không nhớ ơn của tôi
trước khi, anh biết đấy, phản bội.
Đây là cách anh tra tấn tinh thần tôi à?
Anh cứ xuất hiện để khiến tôi đau lòng à?
Vì tôi không biết đau lòng đâu.
- Có thấy tôi bất ngờ không? - Nghe này, chúng ta đã từng hợp tác rất vui vẻ,
và tôi rất biết ơn những gì anh đã làm cho tất cả chúng tôi.
Cho Diana, Adalind, và cả tôi nữa.
Có bị thiếu ai không?
Vì tôi rất muốn giải quyết chuyện này
cho xong luôn đi.
Tôi không chấp nhận ám quẻ cái kiểu nửa vời như thế, Sean.
Ý tôi là, anh sẽ không tôn trọng tôi
nếu tôi chấp nhận một câu cám ơn hời hợt
rồi bị tan biến về nơi vô định.
Tôi nghĩ hai ta có vấn đề nan giải cần giải quyết.
Tôi đang rất mệt mỏi.
Tôi chỉ muốn ngủ một giấc thôi. Muốn không chịu được,
chỉ cần anh biến khỏi phòng tôi!
Chà, đó là cả một vấn đề.
Tôi ở trong phòng anh, hay ở trong đầu anh?
Câu hỏi hơi bị được đấy. Liệu tôi có còn sống không?
Được rồi. Anh cứ chiếm phòng ngủ đi.
Giờ anh bắt đầu hiểu rồi.
Nghe nói cách duy nhất để phản kháng lại con quỷ trong người anh là đến địa ngục nơi chúng sống.
Chắc chắn nghe được nhịp tim của một thai nhi.
- Nó thế nào? - Có khỏe mạnh không?
Vâng, thai nhi khỏe mạnh ở thời điểm này không có gì lạ cả.
- Chỉ một đứa thôi à? - Một đứa chưa đủ ư?
Không phải thế. Một cũng được. Chỉ là...chúng tôi nghĩ...
Chúng tôi nghĩ có lẽ nhiều hơn một đứa.
Ừ.
- Có chuyện gì à? - Tôi đoán là...
Chà, là mang thai đôi.
Thật ư?
Ừ, tôi nghĩ cô hiểu rõ cơ thể của mình đấy.
Xin chúc mừng. Hai bạn sẽ có...
Sinh đôi. Chỉ hai đứa thôi.
À, có lẽ không. Chà, bất ngờ thật.
Là sinh ba.
Ba ư?
Anh yêu em, chúng ta sẽ làm được.
Tôi khá chắc rằng mình đã chết.
- Anh phải biết lúc đó thế nào chứ. - Tôi đã bị bắn.
Nghe này, anh nói mình đã dính đạn,
nhưng có thể không phải.
Tôi cảm thấy viên đạn trong cơ thể, Hank ạ. Tôi đã gục xuống.
Tôi biết mình sắp chết.
Tôi có thể cảm thấy thế.
Nhưng rồi tôi không chết.
Ý tôi là, anh cũng thấy Eve bị gì rồi.
Tôi không thể lý giải nổi những chuyện xảy ra gần đây nữa.
Tôi cứ có suy nghĩ rằng mình phải mang cái que theo người.
- Anh nghĩ vậy à? - Không.
Nhưng nó giống như...
Giống như đang quen cầm súng theo người,
những lúc không thấy súng đâu, thì cảm giác như bị thiếu một bộ phận trên cơ thể vậy.
Tôi hiểu, nhưng chúng ta được phép dùng súng.
Tôi cố không nghĩ ngợi về cái que nữa,
nhưng vẫn bị nó thôi thúc.
Cái que đâu rồi?
Tôi để nó lại ở đường hầm.
Anh không nghĩ rằng nên cất nó ở nơi xa hơn à?
Không, tôi muốn hiểu được cái que đó đã làm gì.
Tôi muốn biết nó đến từ đâu.
Tôi muốn biết lý do những người phát hiện ra cái que lại chôn nó,
tôi muốn biết những ký tự trên mảnh vải đó
được dùng để bọc cái que có ý nghĩa gì.
Đôi khi chúng ta ham muốn quá nhiều.
Thế khi chúng ta hiểu cái que rồi và ước gì đã không hiểu thì sao?
Có lẽ đó là lý do thứ đó bị chôn cất.
Thế thì sao họ không hủy nó luôn đi?
Có lẽ họ đã thử, nhưng không hủy nổi.
Chúng ta đang giải quyết vấn đề với một đáp án
có lẽ chúng ta không hiểu nổi.
Là Wu.
Bọn này phải đến đâu nào?
Công viên quảng trường Stillman. 15 phút nữa có mặt.
Tôi không thích điều tra xác chết với một cái bụng đói.
- Con xong rồi. - Bố con có xuống không?
Con không biết. Bố đang ở phòng ngủ.
Con nghĩ bố gặp ác mộng tối qua.
- Xui xẻo thật. - Này.
- Cô đến lâu chưa? - Khoảng 15 phút.
Xin lỗi. Tôi ngủ quên.
Tối qua không có chuyện gì chứ?
- À ừ. Hai bố con nói chuyện vui vẻ lắm, phải không? - Vâng.
- Được rồi. Tôi sẽ gọi anh sau. - Ừ.
- Tôi thích chỗ ở mới đấy. - Con cũng thế.
- Này Adalind. - Ừ?
Đã bao giờ cô phải...
Sao?
Không có gì. Nhớ gọi cho tôi.
Được rồi...
Tôi đoán không có thẻ danh tính.
Tôi nghĩ anh chỉ có bấy nhiêu đấy thôi.
Chúng tôi đã tìm quần áo, nhưng ngoài cái áo thun trẻ em đầy bùn đất,
một túi rác, và một cái găng tay bắt bóng chày,
mà tôi đoán có thể xác định được danh tính, thì hết rồi.
Chúng tôi cũng không tìm thấy ví tiền, chìa khóa hay điện thoại.
- Ai phát hiện ra anh ta? - Một người chạy bộ tìm thấy tầm 6:45 sáng.
Nghĩ gã này chạy được một vòng thì lăn ra ngủ.
Sau khi chạy 3 dặm, anh ấy đến gần để nhìn cho kỹ thì giật mình
nhận ra gã này đã chết.
- Túi rác ở đâu? - Bên này.
Bị vứt vào bụi cây, nhưng tôi nghĩ cái túi đã ở đây khá lâu rồi.
Bốc mùi nặng nữa. Có muốn tôi lấy ra không?
Không, để cho đội điều tra hiện trường làm việc thì hơn.
Xác định dấu vân tay nạn nhân đi.
Kiểm tra xem có tường trình nào về một người đàn ông trần truồng trên công viên
tối qua không.
Đây là Portland đấy. Tôi sẽ phải thu hẹp phạm vi tìm kiếm.
Vậy là, hoặc là anh ta ăn mặc đầy đủ ra công viên
và bị trấn lột không một mảnh che thân,
hoặc anh ta trần như nhộng ra công viên
và bị giết mà không thèm cướp thứ gì.
Có thể gặp tên cuồng dâm nào đó chăng.
- Đùa tôi à? - Là Wesen.
Tên này có thể đã tận số, nhưng vẫn có một "quá khứ".
Jeremy Tauberg.
Bị bắt vì gây rối trật tự công cộng hồi năm ngoái và lái xe khi dùng chất kích thích 3 năm trước.
Địa chỉ nhà riêng ở Tây Nam Hoa Kỳ.
Điều tra từ địa chỉ đấy thôi.
Xin giúp vơi!
Thằng bé rơi xuống hố! Tôi không nhấc lên nổi!
Nó chỉ đang nghịch đất thôi.
Chân thằng bé bị mắc vào thứ gì đó.
- Chắc là rễ cây. - Ôi trời.
Chắc chắn đã chết lâu rồi.
Bị rễ quấn như này, tôi đoán ít nhất phải vài năm.
Quần áo mục nát rồi.
Sẽ biết chắc hơn sau khi khám nghiệm tử thi.
Mảnh vải trên người xác chết trông giống
áo quần bị nhét vào bụi cây.
Tôi cũng nghĩ như vậy.
Một cái xác bị chôn dưới đất.
Bắt đầu mục rữa, đất mềm ra,
khiến phần đất phía trên sụt lún, phải không?
- Ừ. - Khi thằng bé chơi đùa.
Đất lún xuống. Thằng bé rơi xuống hố.
Ra là thế.
Chẳng phải cái lỗ này hơi lớn so với cái xác kia ư?
Có thể là một người to con.
Ừ, nhưng bà mẹ đã nói thằng bé đang nghịch đất.
Tôi không thấy đất bẩn nào trong công viên. Toàn là cỏ.
Được rồi, nếu xung quanh toàn cỏ,
sao chỗ đất này bị xới lên trước khi đứa bé rơi xuống?
Có người đã đào bới trước khi đứa trẻ nghịch đất.
Nhưng tại sao có người lại đào bới đúng chỗ chôn xác chết
trừ khi người đó biết cái xác bị chôn ở đây?
Vậy hoặc là một sự trùng hợp ngẫu nhiên,
No comments yet. Be the first to leave one.