Prvních 200 řádků.
Câu chuyện Tokyo.
Kịch bản Noda Kogo và Ozu Yasujiro.
Tổng sản xuất Yamamoto Takeshi Hình ảnh Atsuta Yuuharu.
Chỉ đạo nghệ thuật Hamada Tatsuo.
Âm nhạc Kojun Saito.
Với các diễn viên.
Chishu Ryu: Shukichi Hirayama.
Chieko Higashiyama: Tomi.
Setsuko Hara: Noriko.
Haruko Sugimura: Shige Kaneko, So Yamamura: Koichi Hirayama.
Kuniko Miyake: Fumiko, Kyoko Kagawa: Kyoko.
Eijiro Tono: Sanpei Numata, Nobuo Nakamura: Kurazo Kaneko.
Shiro Osaka: Keizo Hirayama, Hisao Toake: Osamu Hattori.
Đạo diễn Ozu Yasujiro.
Khoảng sáu giờ tối nay sẽ tới Osaka.
Chắc lúc đó Keizo đi làm về rồi nhỉ.
Nếu đã nhận được điện tín, nó sẽ tới trạm Osaka thôi.
Bữa trưa đây ạ.
Con đi đây.
Nếu bận đi học rồi thì con không cần tiễn ba mẹ đâu.
Chắc con sẽ có thời gian thôi ạ.
- Đang giữa giờ nghỉ mà. - Vậy con gặp ba mẹ sau ạ.
Mẹ ơi, con đi bỏ trà vào phích đây.
- Con đi đây ạ. - Ừ, con đi.
Chào nhé.
Tạm biệt!
Ba nó có cái gối hơi không?
Không phải tôi đã đưa cho bà rồi sao?
Không có ở đây.
- Tôi đưa cho bà rồi mà, chắc luôn. - Thật không?
Chào anh chị.
Chào.
- Hôm nay anh chị đi đấy à? - Vâng, chiều nay ạ.
- Thật à? - Đây là cơ hội để bọn tôi gặp lũ nhỏ.
Chắc bọn nhỏ trông anh chị lên lắm đấy.
Nhờ chị trông nom nhà cửa hộ bọn tôi nhé.
Dĩ nhiên rồi.
Con cái anh chị đứa nào cũng đàng hoàng tử tế.
Anh chị may mắn thật đấy.
- Hôm nay trời đẹp lắm. - Vâng, đúng thế đấy.
Anh chị sẽ có một chuyến đi vui vẻ.
- Tôi vẫn không tìm thấy ông à. - Không thấy? Ở đây chứ còn đâu nữa nhỉ.
- Ồ, đây rồi. - Ông tìm thấy chưa?
Tìm thấy rồi.
Bác sĩ Hirayama - Khoa nội và các chứng bệnh nhi đồng.
Đừng có bày bừa nghen con.
Con về rồi.
Con về rồi à.
Ông bà đã tới chưa ạ?
Ông bà sắp tới rồi.
Mẹ ơi!
- Gì thế? - Sao mẹ lại dời cái bàn của con?
Để còn có chỗ cho ông bà.
Con muốn cái bàn ở đây cơ!
Không thể khác được, mình cần chỗ mà.
Còn thi cử thì sao? Con cần chỗ học bài chứ.
Học chỗ nào mà chả được!
Mẹ bảo đi, con phải học ở đâu cơ?
Mẹ! Mẹ nói đi!
- Thôi im đi, con cũng có học bài bao giờ đâu. - Có chứ ạ.
Chả có.
Vậy con không phải học đấy nhá?
- Không học nữa, nhỉ? - Con nói cái gì thế?
Ồ, ông bà tới rồi.
Ồ, mình về rồi ạ.
Ba mẹ vào đi ạ.
- Vào đi ạ. - Vâng, ba mẹ vào đi.
Ba mẹ vào đi ạ.
Đây rồi.
Chắc ba mẹ mệt lắm. Trên xe lửa ba mẹ ngủ có được không ạ?
Ồ, đâu có sao.
Tới đây nào cháu.
Mừng ba mẹ tới thăm.
Được gặp ba mẹ con rất vui.
Chỉ mong không làm phiền các con thôi.
- Lâu quá con chưa được gặp mẹ. - Ừ, lâu thật.
Gặp ba mẹ thật là vui.
- Em Kyoko sao rồi ạ? - Nó vẫn khỏe, cảm ơn con.
Nó ở lại quê trông nhà.
Fumiko...
Chị có mua cái này.
Bánh ấy mà. Chị mua ở cửa hàng trong xóm.
Mẹ thích bánh này lắm mà.
Cho chị cái đồ đựng nhé?
Cái khay cũng được em ạ.
- Còn cái này thì sao? - Cũng được.
Noriko có tới trạm ga không?
Không, nhưng chị gọi nó rồi.
Không biết có chuyện gì vậy nhỉ. Đi thôi.
Con đang làm gì vậy?
Tới đây đi.
Đây là ông bà nội con.
Chà, thằng bé lớn như thổi.
- Minoru đang học cấp II. - Vậy cơ à?
Còn con bao nhiêu rồi, Isamu?
Thưa với bà đi con.
Nước nóng để tắm đã sẵn sàng rồi ạ.
Ba đi tắm nhé?
Mẹ, mẹ muốn thay đồ ra không?
Ổn mà, Fumiko.
Ồ, phiền con quá.
Để tôi khiêng.
Đi thôi.
Keizo có gặp ba ở Osaka không?
Ừ, có chứ, ba mẹ đánh điện tín cho nó rồi.
Nó vẫn mạnh chứ ạ?
Nó có gửi cho con cái này.
Để sau cũng được mẹ à.
- Ba, ba có khăn tắm chưa? - Ừ, có rồi.
Ba cứ thong thả nhé.
- Nấu gì cho ba mẹ ăn đây? - Không biết nữa.
- Này. - Sao?
Làm món gì có thịt thà ấy. Hay là làm sukiyaki.
Được đấy.
Thêm sashimi nữa.
Thôi, không cần đâu.
Vậy, thịt là đủ rồi ạ. Chỉ cần sukiyaki thôi.
- Xin chào? - Noriko đấy. Vào đi!
- Chị đến rồi ạ. - Chị đến nhà ga nhưng muộn mất.
- Chị đến đấy rồi ạ? - Chị đến thì ba mẹ đi rồi, thế là lỡ mất.
- Tặng em. - Cảm ơn chị.
Mời chị vào.
Ba mẹ ở trên lầu đấy.
Để chị lên chào ba mẹ.
Mừng ba mẹ đã đến Tokyo.
- Lâu quá rồi chưa gặp con. - Vâng, lâu thật.
Chắc con bận bịu lắm nhỉ.
Cũng không đến nỗi ạ. Nhưng lúc con xong việc thì muộn quá rồi.
Hôm nay con đâu có cần đến. Ba mẹ còn ở lại đây lâu dài mà.
Con vẫn làm cho xưởng cũ hả?
Có một mình con xoay sở chắc cực lắm nhỉ?
- Bồn tắm xong rồi ạ... - Ba tới đây.
- Để con giúp mẹ. - Ồ, không sao đâu.
Đến Tokyo cứ như là giấc mơ ấy.
Và cũng không quá xa.
Hôm qua ba mẹ vừa ở Onomichi. Nay đã tới đây với mấy đứa rồi.
Mẹ còn sống tới hôm nay thật là đáng mừng. Thế giới thay đổi quá...
Nhưng mẹ đâu có thay đổi.
Có chứ, giờ ba mẹ già cả rồi.
Mẹ à.
Xuống nhà đi mẹ.
Mẹ, sao mẹ cao hơn ấy nhỉ.
Làm gì có, sao mẹ lại cao hơn được?
Có chứ ạ, cũng mập mạp ra nữa.
Hồi chị còn nhỏ, mẹ mập lắm đấy.
Làm chị cứ xấu hổ với lũ bạn.
Hồi ở trường, có lần mẹ ngồi xuống làm gẫy cả ghế.
Ấy, cái ghế đó đã gẫy sẵn rồi mà.
- Mẹ vẫn còn nói thế. - Thật mà.
Thôi, không quan trọng nữa.
Chị à, để em đi cất cái này.
- Còn cái này? - Thôi cứ để đó đi.
Bây giờ mát mẻ rồi nhỉ.
- Ở Onomichi chắc là nóng lắm. - Ừ, nóng thật.
Mẹ à, bác Ko sao rồi?
Bà ấy sinh ra dưới chòm sao bất hạnh mà. Năm nay lại không may tí nào.
Sau khi chồng bà ấy chết, bà ấy tái giá với một người ở Kurashiki.
Đem theo cả con luôn.
Nhưng nghe bảo bà ấy không được hạnh phúc.
Tội nghiệp thật.
Ba à, người đó tên gì nhỉ? Cái người làm việc cho thành phố ấy.
Ông Mihashi á? Ông ta mất rồi.
- Cũng lâu lâu rồi. - Ừ, đúng thế đấy.
Nhớ bác Hattori không?
Bên Công vụ Quân đội ấy ạ?
Con nhớ bác ấy mà.
- Giờ ông ấy đang ở Tokyo. - Thật ạ?
- Ba muốn đi thăm ông ấy. - Bác ấy ở đâu thế?
Ở khu cư xá Taito. Ba có địa chỉ ông ấy trong sổ kìa.
Phải.
Xong chưa em?
Đây, quà của Keizo cho mấy đứa đây.
Cảm ơn ạ.
Cảm ơn ạ.
- Thằng bé ngủ rồi ạ. - Thôi đừng đánh thức, để nó ngủ đi.
Ngày mai ba mẹ đi ngắm cảnh nhỉ?
Vâng, em sẽ đưa ba mẹ đi tham quan.
- Được rồi, vậy mình đi nhé, Noriko? - Vâng, thế cũng được.
Cảm ơn.
Cảm ơn con đã tới.
Con gặp lại ba sau nhé ba.
Cảm ơn.
Ồ, chị đi đây.
Xin lỗi nhé, ở nhà em lâu quá.
Cảm ơn vì đã tới.
Chắc ba mệt rồi nhỉ?
Mẹ, mẹ đi ngủ nhé?
Vậy đi ngủ nhỉ bà nhỉ?
Ngủ ngon nhé.
Ngủ ngon.
Ngủ ngon.
Để con mang nước vào ạ.
- Ông mệt không? - Không đâu.
Chúng nó mạnh cả là tôi mừng rồi.
Cuối cùng cũng tới được đây.
Đây là khúc nào của Tokyo nhỉ?
- Chắc là vùng ngoại ô đấy. - Chắc thế rồi.
Đi từ nhà ga lâu thế cơ mà.
Tôi còn tưởng là ở khu nào nhộn nhịp hơn của thành phố.
Đây á?
No comments yet. Be the first to leave one.