Prvních 200 řádků.
Resync bởi Nguyên Lý
SỚ TỪ CHỨC
Xin người bảo trọng ạ, thưa Để hạ.
Xin người đừng thấy cô đơn.
SỚ TỪ CHỨC
Công tử!
Có thật công tử sẽ rời kinh thành không?
Vâng. Ta cũng không còn cách nào khác.
Công tử quả là vô tâm.
Ta đã nói rằng rất mong chờ và muốn tiếp tục gặp gỡ công tử.
Sao công tử lại nỡ lòng rời đi?
Tiểu thư.
Xin công tử đừng đi.
Ta mới bắt đầu thích công tử chưa được bao lâu.
Mãi ta mới hiểu được tiếng lòng mình.
Sao công tử lại vô tâm rời đi như thế?
Ta xin lỗi.
Ta đã không nhận ra…
tình cảm ấy của tiểu thư.
Quả là một mối nhân duyên tốt đẹp.
Nhân duyên giữa tiểu thư…
và ta ấy.
Ngài nói thật sao?
Thật. Ta xúc động suýt rớt nước mắt luôn đấy.
Quả là gan to bằng trời.
Một nữ nhân muốn trở thành Thế tử tần
mà lại đem lòng yêu một nam nhân khác.
Ngài sẽ không chỉ đem chuyện này ra làm đồ nhắm trên bàn nhậu
và bỏ qua luôn đấy chứ?
Vậy… Vậy thì phải làm sao?
Điện hạ muốn kìm hãm thế lực của Sangheon Quân đại giám
nên mới định bắt tay với Lại phán mà.
Nghe nói Thế tử cũng đã tới gặp nữ tử nhà Lại phán rồi đấy.
Vậy là sao?
Nghĩa là tiểu thư nhà đó chắc chắn sẽ trở thành Thế tử tần.
Là vậy sao?
Giờ chuyện đó phụ thuộc hoàn toàn vào thúc phụ.
Sangheon Quân đại giám muốn đưa nữ tử nhà Binh phán lên làm Thế tử tần.
Sao ngài ấy có thể bỏ lỡ chuyện này?
Thúc phụ thấy có phải không?
Chà.
Ý ngài là
nữ tử nhà Lại phán có ý trung nhân là một nam nhân khác?
Vâng, đúng vậy. Chỉ cần ngài nói một lời thôi.
Ta có thể qua điện Đại phi bẩm báo chuyện này ngay lập tức.
Nếu cần nhân chứng, ta có thể tìm được.
Ngài muốn gì ở ta?
Dạ?
Ta… muốn gì sao?
Nếu việc này được giải quyết ổn thỏa,
ta đảm bảo sẽ đền đáp ơn huệ của Changun Quân đại giám.
Thế tử tần là người sẽ trở thành quốc mẫu của đất nước này.
Không phải ai khác,
đó lại là nữ nhân đem lòng yêu thầy của Thế tử.
Thế nên, trước khi sự việc trở nên ầm ĩ, tốt hơn hết là
người nên hạ lệnh loại bỏ sớ giản trạch của con bé đó.
Không thể chỉ xử lý đơn giản như vậy được ạ.
Như lời Đại phi nương nương đã nói,
không phải Lại phán đã xấc xược mạo phạm vương thất sao ạ?
Quốc hôn là quốc gia đại sự. Hắn lại dám gây ra cớ sự này.
Không thể xử lý việc này chỉ bằng việc loại bỏ sớ giản trạch được ạ.
Loại sớ giản trạch của nữ tử nhà Lại phán
thì Thế tử tần sẽ được chọn đúng theo ý Sangheon Quân.
Khanh còn muốn gì nữa đây?
Lại phán đã che giấu bí mật của con gái và dâng sớ ứng tuyển giản trạch.
Lại phán cũng phải bị xử phạt thích đáng vì hành vi tội lỗi đó, không phải sao ạ?
THƯỢNG SỚ
Nữ tử đã thỉnh cầu thần đừng dâng sớ ứng tuyển giản trạch,
nhưng thần đã bỏ qua ý muốn của con bé
và tự ý tiến hành theo ý của mình.
Thần đã không hiểu được tâm tình của con gái.
Xin người hãy trách phạt sơ suất của một người cha tồi như thần ạ.
Sao đó có thể là lỗi của khanh được?
Đều là do dã tâm của ta mà chuyện thành ra thế này.
Người đáng bị oán hận
không ai khác mà chính là ta.
Trước Điện hạ và Để hạ,
và cả với các đại thần trong triều,
thần không còn mặt mũi nào để cầu xin sự tha thứ ạ.
Nữ tử đã thỉnh cầu thần đừng dâng sớ ứng tuyển giản trạch,
nhưng thần đã bỏ qua ý muốn của con bé
và tự ý tiến hành theo ý của mình.
Thần đã không hiểu được tâm tình của con gái.
Xin người hãy trách phạt sơ suất của một người cha tồi như thần ạ.
Sao ngài lại làm như vậy ạ?
- Mau theo ta. - Xin ngài đừng làm thế.
Tiểu nhân cần phải đi. Tiểu thư đang đợi tiểu nhân.
Trời ạ. Con nhỏ này.
Ngươi có gào thét cũng không có ai giúp ngươi đâu.
Chủ ngươi cũng phải cáo quan về quê rồi.
Rốt cuộc ai sẽ ra tay giúp ngươi chứ?
Mau theo ta.
Mau lên. Theo ta.
Ngươi là ai? Sao lại đứng ngang nhiên thế?
Tránh ra.
Đang ban ngày ban mặt, thúc phụ làm trò gì giữa kinh thành vậy?
Người có vẻ rảnh rỗi quá nhỉ?
Thần tưởng người phải bận vì việc giản trạch chứ.
Thời gian cấm túc của thúc phụ hơi ngắn nhỉ?
Nếu ngài muốn thì nhân dịp này,
ta sẽ giúp ngài vĩnh viễn không thể ra khỏi phủ.
Nhờ người mà thần đã được nghỉ ngơi.
Nằm mãi trong nhà cứ như người đã chết vậy.
Nhưng này, từ giờ sẽ không có chuyện đó nữa đâu.
Vì thần đã leo lên ngồi cùng thuyền với Để hạ rồi.
Người đã bẩm báo chuyện của Lại phán với điện Đại phi
là thúc phụ sao?
Hẳn là người đau lòng lắm nhỉ?
Kẻ là thầy của Để hạ và nữ nhân suýt trở thành Thế tử tần…
lại có quan hệ như thế.
Chưa biết chừng ngay lúc này, họ cũng đang ôm ấp nhau ở nơi nào đó.
Với lại, chắc người không rõ.
Đây là hạ nhân của gia tộc đã sỉ nhục Để hạ.
Thế nên,
Để hạ đang đi đâu thì cứ đi thẳng một mạch đi ạ.
Thần vẫn còn món nợ cần giải quyết với con bé này.
Đi thôi.
Buông con bé ra đi.
Nếu không,
ta sẽ cho ngài biết luật nước là như nào ngay tại đây.
Chỉ vì một hạ nhân,
mà người lại uy hiếp một tông thân như thần sao?
Con bé này là bách tính ta quý trọng.
Làm hại đến bách tính của đất Joseon ngay trước mắt ta,
thì ta không thể chấp nhận được.
Vâng. Vậy đi.
Vâng.
Ngươi không sao chứ?
Vâng, thưa Để hạ.
Vừa hay ta cũng đang trên đường tới phủ Lại phán.
Hãy đi cùng ta.
À, phải rồi!
Người biết gì chưa?
Vì có công lật đổ được Lại phán, Sangheon Quân đại giám đã hứa với ta
là sẽ cho ta một vị trí trong triều đấy.
Đi thôi.
Nghe nói người đã cứu giúp hạ nhân nhà tiểu nữ.
Tiểu nữ không biết nên cảm tạ người thế nào ạ.
Nghe nói tiểu thư sắp rời kinh thành về quê.
Xin Để hạ thứ tội ạ.
Tiểu nữ không đáng được Để hạ tha thứ.
Tiểu nữ đã phạm phải tội lớn ạ.
Không đâu.
Làm gì có ai có thể tự chủ được tình cảm của mình.
Hôm đó,
tiểu thư đã nói thật lòng mình với ta. Trái lại, ta còn thấy biết ơn.
Bởi vì…
ta thậm chí còn không có đủ dũng khí như tiểu thư.
Dù không phải mối nhân duyên này,
thì liệu hai ta có thể trở thành hảo bằng hữu không?
Ta đã thử nghĩ đến điều đó.
Dĩ nhiên là
giữa nam nữ thì khó có thể có được tình bằng hữu.
Ta mong rằng…
tiểu thư sẽ khỏe mạnh và bình an.
Phụ thân tiểu nữ sắp hồi phủ đấy ạ.
Tiểu thư hãy giúp ta gửi lời thăm hỏi Lại phán đại giám.
Ta sẽ đợi ngày được gặp lại ngài ấy.
Jan I à?
Jan I à!
Jan I à!
Không đâu…
Jan I à!
Không.
Jan I à…
Jan I.
Làm sao đây?
…lại có quan hệ như thế.
Chưa biết chừng ngay lúc này, họ cũng đang ôm ấp nhau ở nơi nào đó.
Jan I à!
TẬP 11
Chết tiệt.
Ôi. Để hạ tới tận đây có chuyện gì thế ạ?
Ngài làm trò gì vậy?
Tự dưng người làm sao vậy ạ?
Ta làm sao ư?
Một người đã chết.
Một cô bé vô tội đã chết!
Sao ngươi lại giết con bé?
Sao lại giết người vô tội?
Khoan đã nào… Bỏ ta ra đã.
Dù có là Để hạ đi chăng nữa,
thì cũng đâu thể hành xử bậy bạ không biết trên dưới gì thế này hả?
Lần này,
ta tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho thúc phụ đâu.
Chết tiệt.
Ta đã nói bao nhiêu lần rồi?
Đúng là khi đó, ta có đi qua đó.
Nhưng ta không hề giết người.
Ta có điên đâu mà giết một con bé nô tì giữa ban ngày ban mặt?
Tính mạng nó chẳng có giá trị gì cả. Sao ta lại phải phí sức chứ?
Chó đi qua nghe chuyện cũng phải cười đấy.
Không phải sao? Hả?
Vậy vết thương trên mặt ngài
và ngọc quan bị rơi ra này thì sao? Ngài giải thích thế nào?
À, chuyện đó sao?
Trời ạ.
Đã bảo là do con bé đó vùng vẫy cào cấu nên mới thành ra như vậy rồi mà.
Xấc xược hệt như chủ nhân của nó.
Dám cả gan làm thân thể một vương thân xây xước.
No comments yet. Be the first to leave one.