Prvních 200 řádků.
Mọi thứ thường tuyệt hơn khi ta đã đánh mất chúng.
Tôi biết
vì tôi từng ham muốn một thứ và đã đạt được nó.
Đó là thứ duy nhất tôi từng khao khát.
Và khi có được nó rồi,
nó lại tan thành tro bụi trong tay tôi.
Một nhân vật nào đó của anh ấy đã nói vậy.
Đó luôn là cách anh ấy nhìn nhận mọi việc.
Đầy bi kịch.
Nhưng cũng có thể là vì tôi.
Luôn là tôi.
Cho đến phút cuối cùng.
Hoặc có khi là vì chúng tôi.
Không sao cả.
Bởi vì những chuyện đó sau này mới xảy ra.
- Cẩn thận đấy, Zelda. - Cao khủng khiếp luôn đấy!
Ngã gãy cổ đấy.
Đừng lo!
- Zelda! - Zelda!
Nếu có ai thấy thì sao? Trời ạ!
Zelda!
"Tôi yêu nàng và đó là khởi nguyên của mọi thứ."
Cô ấy trốn đi á?
Bố mẹ cô ta nghĩ cô ta
ở chơi cuối tuần tại nhà ông anh họ Effy.
Thôi đi. Họ vẫn sẽ tiếp tục
sống ở phố 18 Montgomery khi phát hiện ra thôi.
Sao Nelly lại có gan làm thế chứ?
- Ham muốn. - Zelda!
Ôi, thôi đi, các cậu đều thấy họ ở buổi vũ hội quân nhân rồi đấy.
Nhìn họ trông bồn chồn lo lắng.
Cậu biết bố cô ấy sẽ không bao giờ cho phép cô ấy lấy người miền Bắc.
Zelda!
- Woo! - Zelda!
Xin chào các anh!
Các chàng trai Montgomery cũng dễ thương đấy,
nhưng lại rất ẻo lả.
Tớ chán sự ngu ngốc của họ.
Họ có tệ lắm đâu.
Harry Gunther hài hước lắm đấy.
Nếu cậu thích mấy chàng nhỏ con.
Zelda!
Tối nay mấy giờ chúng ta đi khiêu vũ?
Ở đâu?
Tòa thị chính cũ. 9:30 tớ mới đến được.
Bố tớ không cho tớ đi khiêu vũ ở đó đâu.
Thì đừng có nói.
Zelda, mấy kiểu nhảy nhót đó rất xô bồ.
Không có người đi kèm, nếu như...
Mục đích là thế mà, đồ mèo nhát gan.
Mấy giờ rồi?
Ôi, Dick sẽ la rầy cho mà xem.
Hẹn cậu ở công viên lúc 9:30, Livy.
Tạm biệt, Ellie.
Thôi cứ ăn trước đi.
Johnny bé sắp khóc ầm lên rồi.
Trong nhà này, phải đợi đầy đủ mới được ăn.
Đưa đứa bé đây nào, Tildy.
Ôi, đây.
Còn phải ngồi bao lâu nữa đây?
Katie, tôi về rồi!
Ồ, vừa kịp lúc luôn bé à.
- Thiệt tình, Zelda. - Giày đâu rồi?
Ở hành lang rồi. Bị ướt ạ!
Bố có phải mua cho con giày mới không đây?
Thẩm phán, đừng nói chuyện đó bây giờ.
Giày con vẫn đi được, bố à.
Chỉ cần đợi cho khô thôi.
Katie, tối nay em không thích ăn đồ nướng.
Chị làm cho em bánh kẹp cà chua được không?
Tất nhiên rồi, cô bé.
Mọi người đợi con 23 phút rồi, Zelda.
Con phải ăn như mọi người.
Ồ, không cần phải chờ con đâu.
Mọi người lúc nào chả đợi em
và mỗi khi em về muộn là bố lại bực mình.
Chắc là vì em ham vui quá.
- Zelda, đi lên phòng đi. - Tại sao ạ?
Vì có vẻ như con quên mất việc con vẫn sống trong nhà của ta,
nghĩa là ta muốn con cư xử như con người,
chứ không phải như con thỏ đầm lầy.
Con không hiểu sao bố lại bực mình như thế.
Con đang ở nhà rồi, đúng chứ?
Tildy, đưa em bình trà lạnh.
Zelda, ta không đòi hỏi gì nhiều ở con.
Nhưng về muộn giờ ăn nghĩa là không tôn trọng ta...
Thôi khỏi, con chẳng đói nữa.
Ngồi xuống.
Xem ra bố đang gặp khó khăn
trong việc quyết định mình muốn gì tối nay đấy.
Đừng có chọc tức ta, Zelda Sayre.
Katie, em sẽ ăn bánh kẹp trên phòng.
Nhưng mà con yêu, tối nay chúng ta có bánh chanh tráng miệng đấy.
Thế thì con lấy một miếng bánh nữa.
Bơ đậu nhé mình?
Con xin lỗi, nhưng mẹ nên biết người ta nói gì về con bé.
Eddie Timpson nói với con là nó đã nhảy má kề má
với Charlie Bumpass ở buổi khiêu vũ tối hôm trước.
Chỉ là con bé nhiệt tình quá thôi.
Nó chỉ biết ích kỷ thôi.
Thế còn cái xe ô tô nó trộm?
Bố thật tội nghiệp.
Cậu đây rồi.
Trời.
Trung úy Hammond. Thật vui vì anh ghé qua đây.
Rồi ngày nào đó, sẽ có người quan trọng nào đó
nhận ra sự biến mất của cậu.
Ồ, tôi chắc chúng ta đều mong muốn điều đó.
Giày này mà sáng bóng hơn nữa,
thì cậu có thể làm mù mắt bọn du mục cách xa một phần tư dặm đấy.
Ồ, rất sẵn lòng giúp đỡ.
Cậu có thể giúp bằng cách huấn luyện cho quân mình.
Ồ, tôi nghĩ các chàng trai của tôi đang làm rất tốt.
Anh thấy cái hào họ đang đào chưa?
Chắc chắn là họ giỏi đào hào hơn là
lên đạn súng cối.
Đúng, nên là như tôi đã nói, bọn tôi rất biết ơn
sự nhanh nhẹn và tháo vát của anh.
Ờ, đây là phiếu cảm ơn của tôi theo yêu cầu của anh.
Nếu anh có sao chép nó, thì đừng thay đổi gì cả.
Tôi phải lên bản thảo bốn lần mới được như thế này đấy.
Thông cảm chuyện chính tả nha. Tôi không rành khoản đó đâu.
"Ban đêm, anh nhớ về nụ cười tỏa nắng của em.
"Những nụ cười gầng gũi...gần gũi"
"Ban đêm anh nhớ về nụ cười tỏa nắng của em.
"Nụ cười gần gũi, đảo lộn của niềm vui, sự ruồng bỏ,
"của giấc mơ ánh bạc, và anh cảm thấy không gì là không thể."
Hay đúng không?
Tôi nghĩ trong khi viết cái này tôi đã
phải lòng cô ấy một chút đấy.
Evelyn không cười tỏa nắng.
Mà là hơi lệch chút.
Ồ, có sao đâu.
Cô ấy sẽ tin rằng anh thấy nó tỏa nắng.
Điều ấy sẽ làm cô ấy cảm thấy thật rực rỡ,
làm cho nụ cười của cô ấy trở nên rực rỡ.
Anh là một gã lãng mạn thực thụ đúng không?
Có ai lại không muốn làm gã lãng mạn chứ?
Giờ thì, tôi xin phép.
Rất có thể tôi sẽ chết sau ba tháng nữa.
Không thể phí thời gian được.
Tôi phải để lại di sản.
Cậu sẽ chết từ đời nào rồi trước khi
có ai đọc được tiểu thuyết của cậu.
Ờ.
Không sao.
Cảm ơn về lá thư, Fitzgerald.
Ngày mai thì hãy dạy quân của cậu lên đạn súng cối cho an toàn đấy.
Nếu có định hy sinh vì tổ quốc,
thì nên hy sinh ở Pháp, chứ không phải ở Alabama.
Đúng rồi, đấy là mục tiêu hàng đầu của tôi, Hammond à.
Con à, con không định đi chơi đấy chứ.
Con không ở nhà đâu.
Có buổi khiêu vũ ở tòa thị chính.
Thẩm phán đã tức giận lắm rồi đấy.
Mẹ nghĩ sao?
Con nên mặc cái này hay cái màu hồng?
Mẹ không biết. Nhưng ít nhất cũng phải đi tất dài.
Làm ơn nói là con sẽ mặc áo nịt ngực đi.
Nếu con không mặc,
mọi người sẽ nghĩ con là...
Phê thuốc ạ?
Thời nay khác rồi, mẹ à.
Hơn nữa, ủy ban công nghiệp thời chiến
đã bảo chúng ta đừng mặc nữa.
Họ bảo không mua chúng nữa. Hai thứ đấy khác nhau.
Ôi Chúa.
Hãy ngửi mùi cải trắng thơm nức mà xem.
Nó lúc nào cũng làm mẹ nhớ đến bà con trong khu vườn ở chỗ núi khoáng.
Con sao vậy?
Mẹ thấy sao?
Mẹ thấy con nên đi tất dài vào.
Mẹ này.
Mẹ có gặp thầy Wisner ở chỗ McCormick sáng nay.
Thầy ấy nói con không đi học múa ballet đã vài tuần rồi.
Rồi con cũng quay lại học thôi mẹ à, con hứa mà.
Thế chính xác là con đang làm gì
mà lại không thể hoàn thành nghĩa vụ của mình vậy con yêu?
Con đang thực hiện nghĩa vụ phục vụ tổ quốc mà.
Bằng cách đêm nào cũng đi khiêu vũ và ra ngoài hàng tiếng trời hả?
Mẹ à, những chàng trai đó đang phải đối mặt với cái chết
ở những chiến hào tại Pháp.
Đây là việc tối thiểu con có thể làm.
Tạm biệt mẹ.
Ồ, chờ đã, con.
Sao ạ?
Livy đang đợi con.
Đừng chọc tức thẩm phán thêm nữa. Lại đây.
Giờ thì cố giữ im lặng nhá.
Cẩn thận mấy bụi hồng nha con.
Đêm có mùi vải kaki và thuốc lá.
Chiến tranh cuối cùng cũng đến,
trong sự loạn lạc.
Tôi cảm nhận được sự cấp bách của nó.
Nếu tôi chờ, nó có thể sẽ biến mất mãi mãi.
Đi nào!
Này, cô, cô muốn nhảy không?
Đi nào, đồ nhát cáy.
Đàn ông tốt rất khó tìm
Lúc nào cũng sẽ nhận được loại ngược lại
No comments yet. Be the first to leave one.